Lê Thị Thùy Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.
Câu 5:
Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không thấu hiểu mẹ, đặc biệt là kỷ niệm chiếc váy năm xưa khi cô thẳng thừng từ chối lựa chọn của mẹ và không nhận ra niềm mong ước giản dị của mẹ dành cho con. Qua đó có thể thấy, những hành động vô tâm, dù rất nhỏ, cũng có thể để lại tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Đôi khi, chỉ một lời nói lạnh lùng hay sự thờ ơ cũng đủ khiến họ cảm thấy bị bỏ quên và không được trân trọng. Khi nhận ra điều đó thì đã muộn, bởi thời gian không cho con người cơ hội quay lại để sửa chữa. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và yêu thương những người thân khi còn có thể.
C1
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, nhân vật Chi-hon hiện lên với diễn biến tâm lý phức tạp, đầy day dứt và ân hận khi mẹ bị lạc. Ban đầu, Chi-hon mang tâm trạng bực tức, trách móc các thành viên trong gia đình vì không ai ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, sự bực bội ấy nhanh chóng chuyển thành cảm giác tội lỗi khi cô nhận ra chính mình cũng thờ ơ, đến bốn ngày sau mới biết tin mẹ mất tích. Khi trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất – Chi-hon rơi vào trạng thái hoang mang, đau xót và tưởng tượng ra sự lạc lõng, bất lực của mẹ giữa biển người xa lạ. Những ký ức về mẹ bất ngờ trỗi dậy, đặc biệt là kỷ niệm chiếc váy năm xưa, khiến cô càng thêm ân hận vì đã vô tâm, không thấu hiểu niềm mong mỏi giản dị của mẹ. Cao trào tâm lý của Chi-hon là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khi cô nhận ra tình trạng sa sút của mẹ và khả năng “có thể sẽ không tìm được mẹ”. Qua đó, Chi-hon không chỉ ý thức sâu sắc về lỗi lầm của bản thân mà còn bộc lộ tình yêu muộn màng, đau đớn dành cho mẹ.