Huỳnh Quốc Kiệt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Huỳnh Quốc Kiệt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Tương tư - Mẫu 1

Cùng với một số nhà thơ khác, Nguyễn Bính đã tạo nên trường phái thơ “chân quê” trong phong trào thơ Mới 1930 - 1945. Nguyễn Bính một lòng trở về với những con người đời thường chân chất, trải lòng cùng những mối duyên e ấp, vụng dại của một thời kì làng mạc yên bình. Thơ Nguyễn Bính đầy màu sắc ca dao dân ca và phong vị văn học dân gian, vừa quen vừa lạ. Bài thơ “Tương tư” mang những nội dung đó.

Bài thơ “Tương tư” là nỗi nhớ đơn phương của một chàng trai với người nào đó. Chàng trai thôn Đoài đang nhớ nhung một cô gái thôn Đông, nhưng không dám thổ lộ rõ ràng, chỉ dám nói thôn Đoài nhớ thôn Đông. Hai không gian được đẩy lên đầu và xuống cuối tạo khoảng cách đúng với khoảng cách lòng người.

Nỗi nhớ tương tư của chàng trai đang dần rơi vào nỗi khổ tâm, bởi có thương đi mà chẳng có thương lại. Sự trách móc nhẹ nhàng sao gần nhau chỉ cách nhau có “một đầu đình” mà bên ấy lại chẳng sang bên này, để cho bên này chờ mong mòn mỏi. Trách móc rồi lại tự bộc bạch rằng vì tương tư về người mình yêu mà đã thức trắng bao đêm, chỉ mong ước được gặp người mình yêu, thế nhưng càng nhớ, càng trách, càng hỏi thì người ta vẫn cứ hững hờ, xa xôi. Tình yêu như thế ở đời không phải ít, một bên thì yêu đến si tình, tương tư đến khổ tâm còn một bên lại mơ hồ, vô định.

Giỏ quà tặng


Vậy nên có trách móc hay tương tư cũng đều rơi vào khoảng không, không ai cảm thấu, càng khiến cho nỗi tương tư thêm xót xa, chua chát. Sự cách biệt giữa bên ấy bên này ngày càng xa xôi, thời gian đã dài đằng đẵng “ngày lại qua ngày” đến nỗi la xanh nhuộm chuyển thành lá vàng, thế nhưng thời gian trôi lạnh lùng như chính sự lạnh lùng của bên ấy. Hỏi cứ như vậy làm sao bên này lại chẳng chờ đợi đến héo mòn, khô úa.

Yêu người nhưng chẳng được người yêu lai, nhớ mong nhưng chẳng được gặp gỡ, bởi người ta cũng chẳng muốn gặp mình, chàng trai lại đành quay lại với chính mình, trở lại với niềm mơ ước thầm kín của mình về một mối nhân duyên tốt đẹp:

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Chàng trai đã mạnh dạn xưng “anh” và gọi người mình yêu là “em”, chẳng cần bóng gió, vòng vo xa xôi nữa mà đi thẳng tới vấn đề muốn được kết tóc se duyên, muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương. Thế nhưng thật trớ trêu thay chàng trai vẫn không thoát khỏi được nỗi nhớ mong chẳng được đền đáp, vẫn là câu hỏi không ai hồi đáp.

Qua bài thơ “Tương tư” chúng ta thấy được một mảnh hồn thơ của Nguyễn Bính trong đó, đó chính là cái giản dị, hồn nhiên mà dân giã, không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Chỉ là nói chuyện tương tư nhưng sâu thẳm là nhà thơ đang nhắc tới khát khao tình yêu và hạnh phúc.

Bài thơ “Tương tư” đạt được nhiều đặc sắc về nghệ thuật, nhất là cách tác giả sáng tạo thi liệu và lối diễn đạt quen thuộc. Nguyễn Bính đã thể hiện những tình cảm thật chân thành, mộc mạc, đáng yêu, đáng quý. Trang thơ khép lại nhưng như vừa làm dậy lên bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người thưởng thức thơ

Câu 2:Trong bối cảnh nhân loại đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu, câu nói của diễn viên kiêm nhà hoạt động môi trường nổi tiếng Leonardo DiCaprio: "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó," mang một sức nặng triết lý và tính cấp bách đặc biệt. Đây không chỉ là một lời tuyên bố mà là một chân lý không thể chối cãi, một lời nhắc nhở thẳng thắn về mối quan hệ sinh tồn giữa con người và mái nhà chung này. Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến trên, bởi lẽ Trái Đất không chỉ là nơi duy nhất, mà còn là nơi duy nhất có thể duy trì sự sống của chúng ta theo cách mà chúng ta biết.

Trước hết, tính "duy nhất" của Trái Đất là một thực tế khoa học tàn nhẫn và tuyệt vời. Trong vũ trụ bao la, hành tinh của chúng ta nằm hoàn hảo trong "Vùng Tóc Vàng" (Goldilocks Zone), nơi nhiệt độ, áp suất và sự hiện diện của nước ở thể lỏng cho phép sự sống phát triển. Bầu khí quyển che chắn, hệ sinh thái phức tạp và nguồn tài nguyên phong phú là những món quà vô giá mà dù có công nghệ hiện đại đến đâu, con người cũng chưa thể tái tạo được trên bất kỳ hành tinh nào khác. Những tham vọng về việc di cư lên Sao Hỏa hay tìm kiếm "Plan B" trên các thiên thể xa xôi vẫn chỉ nằm trong giai đoạn thử nghiệm và không thể thay thế được sự sống dễ dàng, đa dạng trên Trái Đất.

Thứ hai, ý kiến của DiCaprio thể hiện sự cấp bách khi nhìn vào tình trạng hiện tại của hành tinh. Con người, với sự phát triển không kiểm soát, đã và đang tàn phá chính ngôi nhà của mình. Khí hậu biến đổi khắc nghiệt, băng tan, mực nước biển dâng, cháy rừng liên miên và ô nhiễm nhựa đang hủy hoại các chuỗi thức ăn và môi trường sống. Những mối đe dọa này không chỉ làm tổn thương thiên nhiên mà còn quay ngược lại đe dọa trực tiếp đến sức khỏe và sự an toàn của chính nhân loại. Việc bảo vệ hành tinh, do đó, không còn là một lựa chọn đạo đức mà đã trở thành một nghĩa vụ sinh tồn bắt buộc. Chúng ta phải bảo vệ nó để bảo vệ chính tương lai của mình.

Cuối cùng, việc "bảo vệ nó" là lời kêu gọi hành động cho mỗi cá nhân, từ những thay đổi nhỏ nhất. Bảo vệ hành tinh không chỉ là trách nhiệm của các chính phủ hay tập đoàn lớn trong việc cắt giảm khí thải, mà còn là thói quen hàng ngày của mỗi người: giảm tiêu thụ đồ nhựa dùng một lần, tiết kiệm năng lượng, ưu tiên các sản phẩm bền vững và lan tỏa ý thức xanh. Mỗi hành động nhỏ, khi được nhân lên hàng tỷ lần trên khắp thế giới, sẽ tạo nên một sức mạnh cộng hưởng to lớn, đủ sức đảo ngược những tổn thương đã gây ra. Chúng ta là một phần của hệ sinh thái này, và chỉ khi coi mình là người quản lý chứ không phải kẻ thống trị, chúng ta mới có thể sống hòa hợp và lâu dài.

Tóm lại, câu nói của Leonardo DiCaprio là một thông điệp mạnh mẽ và thức thời. Trái Đất là nơi duy nhất nuôi dưỡng sự sống của chúng ta, và tính duy nhất đó đặt lên vai mỗi con người trách nhiệm vĩnh cửu. Bảo vệ hành tinh là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ nền văn minh và bảo vệ di sản cho các thế hệ tương lai. Đã đến lúc chúng ta phải biến nhận thức thành hành động để ngôi nhà xanh của chúng ta mãi mãi là nơi duy nhất tuyệt vời để sống.

câu 1:

Tương tư - Mẫu 1

Cùng với một số nhà thơ khác, Nguyễn Bính đã tạo nên trường phái thơ “chân quê” trong phong trào thơ Mới 1930 - 1945. Nguyễn Bính một lòng trở về với những con người đời thường chân chất, trải lòng cùng những mối duyên e ấp, vụng dại của một thời kì làng mạc yên bình. Thơ Nguyễn Bính đầy màu sắc ca dao dân ca và phong vị văn học dân gian, vừa quen vừa lạ. Bài thơ “Tương tư” mang những nội dung đó.

Bài thơ “Tương tư” là nỗi nhớ đơn phương của một chàng trai với người nào đó. Chàng trai thôn Đoài đang nhớ nhung một cô gái thôn Đông, nhưng không dám thổ lộ rõ ràng, chỉ dám nói thôn Đoài nhớ thôn Đông. Hai không gian được đẩy lên đầu và xuống cuối tạo khoảng cách đúng với khoảng cách lòng người.

Nỗi nhớ tương tư của chàng trai đang dần rơi vào nỗi khổ tâm, bởi có thương đi mà chẳng có thương lại. Sự trách móc nhẹ nhàng sao gần nhau chỉ cách nhau có “một đầu đình” mà bên ấy lại chẳng sang bên này, để cho bên này chờ mong mòn mỏi. Trách móc rồi lại tự bộc bạch rằng vì tương tư về người mình yêu mà đã thức trắng bao đêm, chỉ mong ước được gặp người mình yêu, thế nhưng càng nhớ, càng trách, càng hỏi thì người ta vẫn cứ hững hờ, xa xôi. Tình yêu như thế ở đời không phải ít, một bên thì yêu đến si tình, tương tư đến khổ tâm còn một bên lại mơ hồ, vô định.

Giỏ quà tặng


Vậy nên có trách móc hay tương tư cũng đều rơi vào khoảng không, không ai cảm thấu, càng khiến cho nỗi tương tư thêm xót xa, chua chát. Sự cách biệt giữa bên ấy bên này ngày càng xa xôi, thời gian đã dài đằng đẵng “ngày lại qua ngày” đến nỗi la xanh nhuộm chuyển thành lá vàng, thế nhưng thời gian trôi lạnh lùng như chính sự lạnh lùng của bên ấy. Hỏi cứ như vậy làm sao bên này lại chẳng chờ đợi đến héo mòn, khô úa.

Yêu người nhưng chẳng được người yêu lai, nhớ mong nhưng chẳng được gặp gỡ, bởi người ta cũng chẳng muốn gặp mình, chàng trai lại đành quay lại với chính mình, trở lại với niềm mơ ước thầm kín của mình về một mối nhân duyên tốt đẹp:

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Chàng trai đã mạnh dạn xưng “anh” và gọi người mình yêu là “em”, chẳng cần bóng gió, vòng vo xa xôi nữa mà đi thẳng tới vấn đề muốn được kết tóc se duyên, muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương. Thế nhưng thật trớ trêu thay chàng trai vẫn không thoát khỏi được nỗi nhớ mong chẳng được đền đáp, vẫn là câu hỏi không ai hồi đáp.

Qua bài thơ “Tương tư” chúng ta thấy được một mảnh hồn thơ của Nguyễn Bính trong đó, đó chính là cái giản dị, hồn nhiên mà dân giã, không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Chỉ là nói chuyện tương tư nhưng sâu thẳm là nhà thơ đang nhắc tới khát khao tình yêu và hạnh phúc.

Bài thơ “Tương tư” đạt được nhiều đặc sắc về nghệ thuật, nhất là cách tác giả sáng tạo thi liệu và lối diễn đạt quen thuộc. Nguyễn Bính đã thể hiện những tình cảm thật chân thành, mộc mạc, đáng yêu, đáng quý. Trang thơ khép lại nhưng như vừa làm dậy lên bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người thưởng thức thơ

Câu 2:Trong bối cảnh nhân loại đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu, câu nói của diễn viên kiêm nhà hoạt động môi trường nổi tiếng Leonardo DiCaprio: "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó," mang một sức nặng triết lý và tính cấp bách đặc biệt. Đây không chỉ là một lời tuyên bố mà là một chân lý không thể chối cãi, một lời nhắc nhở thẳng thắn về mối quan hệ sinh tồn giữa con người và mái nhà chung này. Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến trên, bởi lẽ Trái Đất không chỉ là nơi duy nhất, mà còn là nơi duy nhất có thể duy trì sự sống của chúng ta theo cách mà chúng ta biết.

Trước hết, tính "duy nhất" của Trái Đất là một thực tế khoa học tàn nhẫn và tuyệt vời. Trong vũ trụ bao la, hành tinh của chúng ta nằm hoàn hảo trong "Vùng Tóc Vàng" (Goldilocks Zone), nơi nhiệt độ, áp suất và sự hiện diện của nước ở thể lỏng cho phép sự sống phát triển. Bầu khí quyển che chắn, hệ sinh thái phức tạp và nguồn tài nguyên phong phú là những món quà vô giá mà dù có công nghệ hiện đại đến đâu, con người cũng chưa thể tái tạo được trên bất kỳ hành tinh nào khác. Những tham vọng về việc di cư lên Sao Hỏa hay tìm kiếm "Plan B" trên các thiên thể xa xôi vẫn chỉ nằm trong giai đoạn thử nghiệm và không thể thay thế được sự sống dễ dàng, đa dạng trên Trái Đất.

Thứ hai, ý kiến của DiCaprio thể hiện sự cấp bách khi nhìn vào tình trạng hiện tại của hành tinh. Con người, với sự phát triển không kiểm soát, đã và đang tàn phá chính ngôi nhà của mình. Khí hậu biến đổi khắc nghiệt, băng tan, mực nước biển dâng, cháy rừng liên miên và ô nhiễm nhựa đang hủy hoại các chuỗi thức ăn và môi trường sống. Những mối đe dọa này không chỉ làm tổn thương thiên nhiên mà còn quay ngược lại đe dọa trực tiếp đến sức khỏe và sự an toàn của chính nhân loại. Việc bảo vệ hành tinh, do đó, không còn là một lựa chọn đạo đức mà đã trở thành một nghĩa vụ sinh tồn bắt buộc. Chúng ta phải bảo vệ nó để bảo vệ chính tương lai của mình.

Cuối cùng, việc "bảo vệ nó" là lời kêu gọi hành động cho mỗi cá nhân, từ những thay đổi nhỏ nhất. Bảo vệ hành tinh không chỉ là trách nhiệm của các chính phủ hay tập đoàn lớn trong việc cắt giảm khí thải, mà còn là thói quen hàng ngày của mỗi người: giảm tiêu thụ đồ nhựa dùng một lần, tiết kiệm năng lượng, ưu tiên các sản phẩm bền vững và lan tỏa ý thức xanh. Mỗi hành động nhỏ, khi được nhân lên hàng tỷ lần trên khắp thế giới, sẽ tạo nên một sức mạnh cộng hưởng to lớn, đủ sức đảo ngược những tổn thương đã gây ra. Chúng ta là một phần của hệ sinh thái này, và chỉ khi coi mình là người quản lý chứ không phải kẻ thống trị, chúng ta mới có thể sống hòa hợp và lâu dài.

Tóm lại, câu nói của Leonardo DiCaprio là một thông điệp mạnh mẽ và thức thời. Trái Đất là nơi duy nhất nuôi dưỡng sự sống của chúng ta, và tính duy nhất đó đặt lên vai mỗi con người trách nhiệm vĩnh cửu. Bảo vệ hành tinh là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ nền văn minh và bảo vệ di sản cho các thế hệ tương lai. Đã đến lúc chúng ta phải biến nhận thức thành hành động để ngôi nhà xanh của chúng ta mãi mãi là nơi duy nhất tuyệt vời để sống.

câu 1:

Tương tư - Mẫu 1

Cùng với một số nhà thơ khác, Nguyễn Bính đã tạo nên trường phái thơ “chân quê” trong phong trào thơ Mới 1930 - 1945. Nguyễn Bính một lòng trở về với những con người đời thường chân chất, trải lòng cùng những mối duyên e ấp, vụng dại của một thời kì làng mạc yên bình. Thơ Nguyễn Bính đầy màu sắc ca dao dân ca và phong vị văn học dân gian, vừa quen vừa lạ. Bài thơ “Tương tư” mang những nội dung đó.

Bài thơ “Tương tư” là nỗi nhớ đơn phương của một chàng trai với người nào đó. Chàng trai thôn Đoài đang nhớ nhung một cô gái thôn Đông, nhưng không dám thổ lộ rõ ràng, chỉ dám nói thôn Đoài nhớ thôn Đông. Hai không gian được đẩy lên đầu và xuống cuối tạo khoảng cách đúng với khoảng cách lòng người.

Nỗi nhớ tương tư của chàng trai đang dần rơi vào nỗi khổ tâm, bởi có thương đi mà chẳng có thương lại. Sự trách móc nhẹ nhàng sao gần nhau chỉ cách nhau có “một đầu đình” mà bên ấy lại chẳng sang bên này, để cho bên này chờ mong mòn mỏi. Trách móc rồi lại tự bộc bạch rằng vì tương tư về người mình yêu mà đã thức trắng bao đêm, chỉ mong ước được gặp người mình yêu, thế nhưng càng nhớ, càng trách, càng hỏi thì người ta vẫn cứ hững hờ, xa xôi. Tình yêu như thế ở đời không phải ít, một bên thì yêu đến si tình, tương tư đến khổ tâm còn một bên lại mơ hồ, vô định.

Giỏ quà tặng


Vậy nên có trách móc hay tương tư cũng đều rơi vào khoảng không, không ai cảm thấu, càng khiến cho nỗi tương tư thêm xót xa, chua chát. Sự cách biệt giữa bên ấy bên này ngày càng xa xôi, thời gian đã dài đằng đẵng “ngày lại qua ngày” đến nỗi la xanh nhuộm chuyển thành lá vàng, thế nhưng thời gian trôi lạnh lùng như chính sự lạnh lùng của bên ấy. Hỏi cứ như vậy làm sao bên này lại chẳng chờ đợi đến héo mòn, khô úa.

Yêu người nhưng chẳng được người yêu lai, nhớ mong nhưng chẳng được gặp gỡ, bởi người ta cũng chẳng muốn gặp mình, chàng trai lại đành quay lại với chính mình, trở lại với niềm mơ ước thầm kín của mình về một mối nhân duyên tốt đẹp:

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Chàng trai đã mạnh dạn xưng “anh” và gọi người mình yêu là “em”, chẳng cần bóng gió, vòng vo xa xôi nữa mà đi thẳng tới vấn đề muốn được kết tóc se duyên, muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương. Thế nhưng thật trớ trêu thay chàng trai vẫn không thoát khỏi được nỗi nhớ mong chẳng được đền đáp, vẫn là câu hỏi không ai hồi đáp.

Qua bài thơ “Tương tư” chúng ta thấy được một mảnh hồn thơ của Nguyễn Bính trong đó, đó chính là cái giản dị, hồn nhiên mà dân giã, không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Chỉ là nói chuyện tương tư nhưng sâu thẳm là nhà thơ đang nhắc tới khát khao tình yêu và hạnh phúc.

Bài thơ “Tương tư” đạt được nhiều đặc sắc về nghệ thuật, nhất là cách tác giả sáng tạo thi liệu và lối diễn đạt quen thuộc. Nguyễn Bính đã thể hiện những tình cảm thật chân thành, mộc mạc, đáng yêu, đáng quý. Trang thơ khép lại nhưng như vừa làm dậy lên bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người thưởng thức thơ

Câu 2:Trong bối cảnh nhân loại đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu, câu nói của diễn viên kiêm nhà hoạt động môi trường nổi tiếng Leonardo DiCaprio: "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó," mang một sức nặng triết lý và tính cấp bách đặc biệt. Đây không chỉ là một lời tuyên bố mà là một chân lý không thể chối cãi, một lời nhắc nhở thẳng thắn về mối quan hệ sinh tồn giữa con người và mái nhà chung này. Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến trên, bởi lẽ Trái Đất không chỉ là nơi duy nhất, mà còn là nơi duy nhất có thể duy trì sự sống của chúng ta theo cách mà chúng ta biết.

Trước hết, tính "duy nhất" của Trái Đất là một thực tế khoa học tàn nhẫn và tuyệt vời. Trong vũ trụ bao la, hành tinh của chúng ta nằm hoàn hảo trong "Vùng Tóc Vàng" (Goldilocks Zone), nơi nhiệt độ, áp suất và sự hiện diện của nước ở thể lỏng cho phép sự sống phát triển. Bầu khí quyển che chắn, hệ sinh thái phức tạp và nguồn tài nguyên phong phú là những món quà vô giá mà dù có công nghệ hiện đại đến đâu, con người cũng chưa thể tái tạo được trên bất kỳ hành tinh nào khác. Những tham vọng về việc di cư lên Sao Hỏa hay tìm kiếm "Plan B" trên các thiên thể xa xôi vẫn chỉ nằm trong giai đoạn thử nghiệm và không thể thay thế được sự sống dễ dàng, đa dạng trên Trái Đất.

Thứ hai, ý kiến của DiCaprio thể hiện sự cấp bách khi nhìn vào tình trạng hiện tại của hành tinh. Con người, với sự phát triển không kiểm soát, đã và đang tàn phá chính ngôi nhà của mình. Khí hậu biến đổi khắc nghiệt, băng tan, mực nước biển dâng, cháy rừng liên miên và ô nhiễm nhựa đang hủy hoại các chuỗi thức ăn và môi trường sống. Những mối đe dọa này không chỉ làm tổn thương thiên nhiên mà còn quay ngược lại đe dọa trực tiếp đến sức khỏe và sự an toàn của chính nhân loại. Việc bảo vệ hành tinh, do đó, không còn là một lựa chọn đạo đức mà đã trở thành một nghĩa vụ sinh tồn bắt buộc. Chúng ta phải bảo vệ nó để bảo vệ chính tương lai của mình.

Cuối cùng, việc "bảo vệ nó" là lời kêu gọi hành động cho mỗi cá nhân, từ những thay đổi nhỏ nhất. Bảo vệ hành tinh không chỉ là trách nhiệm của các chính phủ hay tập đoàn lớn trong việc cắt giảm khí thải, mà còn là thói quen hàng ngày của mỗi người: giảm tiêu thụ đồ nhựa dùng một lần, tiết kiệm năng lượng, ưu tiên các sản phẩm bền vững và lan tỏa ý thức xanh. Mỗi hành động nhỏ, khi được nhân lên hàng tỷ lần trên khắp thế giới, sẽ tạo nên một sức mạnh cộng hưởng to lớn, đủ sức đảo ngược những tổn thương đã gây ra. Chúng ta là một phần của hệ sinh thái này, và chỉ khi coi mình là người quản lý chứ không phải kẻ thống trị, chúng ta mới có thể sống hòa hợp và lâu dài.

Tóm lại, câu nói của Leonardo DiCaprio là một thông điệp mạnh mẽ và thức thời. Trái Đất là nơi duy nhất nuôi dưỡng sự sống của chúng ta, và tính duy nhất đó đặt lên vai mỗi con người trách nhiệm vĩnh cửu. Bảo vệ hành tinh là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ nền văn minh và bảo vệ di sản cho các thế hệ tương lai. Đã đến lúc chúng ta phải biến nhận thức thành hành động để ngôi nhà xanh của chúng ta mãi mãi là nơi duy nhất tuyệt vời để sống.

câu 1:

Tương tư - Mẫu 1

Cùng với một số nhà thơ khác, Nguyễn Bính đã tạo nên trường phái thơ “chân quê” trong phong trào thơ Mới 1930 - 1945. Nguyễn Bính một lòng trở về với những con người đời thường chân chất, trải lòng cùng những mối duyên e ấp, vụng dại của một thời kì làng mạc yên bình. Thơ Nguyễn Bính đầy màu sắc ca dao dân ca và phong vị văn học dân gian, vừa quen vừa lạ. Bài thơ “Tương tư” mang những nội dung đó.

Bài thơ “Tương tư” là nỗi nhớ đơn phương của một chàng trai với người nào đó. Chàng trai thôn Đoài đang nhớ nhung một cô gái thôn Đông, nhưng không dám thổ lộ rõ ràng, chỉ dám nói thôn Đoài nhớ thôn Đông. Hai không gian được đẩy lên đầu và xuống cuối tạo khoảng cách đúng với khoảng cách lòng người.

Nỗi nhớ tương tư của chàng trai đang dần rơi vào nỗi khổ tâm, bởi có thương đi mà chẳng có thương lại. Sự trách móc nhẹ nhàng sao gần nhau chỉ cách nhau có “một đầu đình” mà bên ấy lại chẳng sang bên này, để cho bên này chờ mong mòn mỏi. Trách móc rồi lại tự bộc bạch rằng vì tương tư về người mình yêu mà đã thức trắng bao đêm, chỉ mong ước được gặp người mình yêu, thế nhưng càng nhớ, càng trách, càng hỏi thì người ta vẫn cứ hững hờ, xa xôi. Tình yêu như thế ở đời không phải ít, một bên thì yêu đến si tình, tương tư đến khổ tâm còn một bên lại mơ hồ, vô định.

Giỏ quà tặng


Vậy nên có trách móc hay tương tư cũng đều rơi vào khoảng không, không ai cảm thấu, càng khiến cho nỗi tương tư thêm xót xa, chua chát. Sự cách biệt giữa bên ấy bên này ngày càng xa xôi, thời gian đã dài đằng đẵng “ngày lại qua ngày” đến nỗi la xanh nhuộm chuyển thành lá vàng, thế nhưng thời gian trôi lạnh lùng như chính sự lạnh lùng của bên ấy. Hỏi cứ như vậy làm sao bên này lại chẳng chờ đợi đến héo mòn, khô úa.

Yêu người nhưng chẳng được người yêu lai, nhớ mong nhưng chẳng được gặp gỡ, bởi người ta cũng chẳng muốn gặp mình, chàng trai lại đành quay lại với chính mình, trở lại với niềm mơ ước thầm kín của mình về một mối nhân duyên tốt đẹp:

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Chàng trai đã mạnh dạn xưng “anh” và gọi người mình yêu là “em”, chẳng cần bóng gió, vòng vo xa xôi nữa mà đi thẳng tới vấn đề muốn được kết tóc se duyên, muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương. Thế nhưng thật trớ trêu thay chàng trai vẫn không thoát khỏi được nỗi nhớ mong chẳng được đền đáp, vẫn là câu hỏi không ai hồi đáp.

Qua bài thơ “Tương tư” chúng ta thấy được một mảnh hồn thơ của Nguyễn Bính trong đó, đó chính là cái giản dị, hồn nhiên mà dân giã, không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Chỉ là nói chuyện tương tư nhưng sâu thẳm là nhà thơ đang nhắc tới khát khao tình yêu và hạnh phúc.

Bài thơ “Tương tư” đạt được nhiều đặc sắc về nghệ thuật, nhất là cách tác giả sáng tạo thi liệu và lối diễn đạt quen thuộc. Nguyễn Bính đã thể hiện những tình cảm thật chân thành, mộc mạc, đáng yêu, đáng quý. Trang thơ khép lại nhưng như vừa làm dậy lên bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người thưởng thức thơ

Câu 2:Trong bối cảnh nhân loại đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu, câu nói của diễn viên kiêm nhà hoạt động môi trường nổi tiếng Leonardo DiCaprio: "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó," mang một sức nặng triết lý và tính cấp bách đặc biệt. Đây không chỉ là một lời tuyên bố mà là một chân lý không thể chối cãi, một lời nhắc nhở thẳng thắn về mối quan hệ sinh tồn giữa con người và mái nhà chung này. Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến trên, bởi lẽ Trái Đất không chỉ là nơi duy nhất, mà còn là nơi duy nhất có thể duy trì sự sống của chúng ta theo cách mà chúng ta biết.

Trước hết, tính "duy nhất" của Trái Đất là một thực tế khoa học tàn nhẫn và tuyệt vời. Trong vũ trụ bao la, hành tinh của chúng ta nằm hoàn hảo trong "Vùng Tóc Vàng" (Goldilocks Zone), nơi nhiệt độ, áp suất và sự hiện diện của nước ở thể lỏng cho phép sự sống phát triển. Bầu khí quyển che chắn, hệ sinh thái phức tạp và nguồn tài nguyên phong phú là những món quà vô giá mà dù có công nghệ hiện đại đến đâu, con người cũng chưa thể tái tạo được trên bất kỳ hành tinh nào khác. Những tham vọng về việc di cư lên Sao Hỏa hay tìm kiếm "Plan B" trên các thiên thể xa xôi vẫn chỉ nằm trong giai đoạn thử nghiệm và không thể thay thế được sự sống dễ dàng, đa dạng trên Trái Đất.

Thứ hai, ý kiến của DiCaprio thể hiện sự cấp bách khi nhìn vào tình trạng hiện tại của hành tinh. Con người, với sự phát triển không kiểm soát, đã và đang tàn phá chính ngôi nhà của mình. Khí hậu biến đổi khắc nghiệt, băng tan, mực nước biển dâng, cháy rừng liên miên và ô nhiễm nhựa đang hủy hoại các chuỗi thức ăn và môi trường sống. Những mối đe dọa này không chỉ làm tổn thương thiên nhiên mà còn quay ngược lại đe dọa trực tiếp đến sức khỏe và sự an toàn của chính nhân loại. Việc bảo vệ hành tinh, do đó, không còn là một lựa chọn đạo đức mà đã trở thành một nghĩa vụ sinh tồn bắt buộc. Chúng ta phải bảo vệ nó để bảo vệ chính tương lai của mình.

Cuối cùng, việc "bảo vệ nó" là lời kêu gọi hành động cho mỗi cá nhân, từ những thay đổi nhỏ nhất. Bảo vệ hành tinh không chỉ là trách nhiệm của các chính phủ hay tập đoàn lớn trong việc cắt giảm khí thải, mà còn là thói quen hàng ngày của mỗi người: giảm tiêu thụ đồ nhựa dùng một lần, tiết kiệm năng lượng, ưu tiên các sản phẩm bền vững và lan tỏa ý thức xanh. Mỗi hành động nhỏ, khi được nhân lên hàng tỷ lần trên khắp thế giới, sẽ tạo nên một sức mạnh cộng hưởng to lớn, đủ sức đảo ngược những tổn thương đã gây ra. Chúng ta là một phần của hệ sinh thái này, và chỉ khi coi mình là người quản lý chứ không phải kẻ thống trị, chúng ta mới có thể sống hòa hợp và lâu dài.

Tóm lại, câu nói của Leonardo DiCaprio là một thông điệp mạnh mẽ và thức thời. Trái Đất là nơi duy nhất nuôi dưỡng sự sống của chúng ta, và tính duy nhất đó đặt lên vai mỗi con người trách nhiệm vĩnh cửu. Bảo vệ hành tinh là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ nền văn minh và bảo vệ di sản cho các thế hệ tương lai. Đã đến lúc chúng ta phải biến nhận thức thành hành động để ngôi nhà xanh của chúng ta mãi mãi là nơi duy nhất tuyệt vời để sống.

câu 1:

Tương tư - Mẫu 1

Cùng với một số nhà thơ khác, Nguyễn Bính đã tạo nên trường phái thơ “chân quê” trong phong trào thơ Mới 1930 - 1945. Nguyễn Bính một lòng trở về với những con người đời thường chân chất, trải lòng cùng những mối duyên e ấp, vụng dại của một thời kì làng mạc yên bình. Thơ Nguyễn Bính đầy màu sắc ca dao dân ca và phong vị văn học dân gian, vừa quen vừa lạ. Bài thơ “Tương tư” mang những nội dung đó.

Bài thơ “Tương tư” là nỗi nhớ đơn phương của một chàng trai với người nào đó. Chàng trai thôn Đoài đang nhớ nhung một cô gái thôn Đông, nhưng không dám thổ lộ rõ ràng, chỉ dám nói thôn Đoài nhớ thôn Đông. Hai không gian được đẩy lên đầu và xuống cuối tạo khoảng cách đúng với khoảng cách lòng người.

Nỗi nhớ tương tư của chàng trai đang dần rơi vào nỗi khổ tâm, bởi có thương đi mà chẳng có thương lại. Sự trách móc nhẹ nhàng sao gần nhau chỉ cách nhau có “một đầu đình” mà bên ấy lại chẳng sang bên này, để cho bên này chờ mong mòn mỏi. Trách móc rồi lại tự bộc bạch rằng vì tương tư về người mình yêu mà đã thức trắng bao đêm, chỉ mong ước được gặp người mình yêu, thế nhưng càng nhớ, càng trách, càng hỏi thì người ta vẫn cứ hững hờ, xa xôi. Tình yêu như thế ở đời không phải ít, một bên thì yêu đến si tình, tương tư đến khổ tâm còn một bên lại mơ hồ, vô định.

Giỏ quà tặng


Vậy nên có trách móc hay tương tư cũng đều rơi vào khoảng không, không ai cảm thấu, càng khiến cho nỗi tương tư thêm xót xa, chua chát. Sự cách biệt giữa bên ấy bên này ngày càng xa xôi, thời gian đã dài đằng đẵng “ngày lại qua ngày” đến nỗi la xanh nhuộm chuyển thành lá vàng, thế nhưng thời gian trôi lạnh lùng như chính sự lạnh lùng của bên ấy. Hỏi cứ như vậy làm sao bên này lại chẳng chờ đợi đến héo mòn, khô úa.

Yêu người nhưng chẳng được người yêu lai, nhớ mong nhưng chẳng được gặp gỡ, bởi người ta cũng chẳng muốn gặp mình, chàng trai lại đành quay lại với chính mình, trở lại với niềm mơ ước thầm kín của mình về một mối nhân duyên tốt đẹp:

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Chàng trai đã mạnh dạn xưng “anh” và gọi người mình yêu là “em”, chẳng cần bóng gió, vòng vo xa xôi nữa mà đi thẳng tới vấn đề muốn được kết tóc se duyên, muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương. Thế nhưng thật trớ trêu thay chàng trai vẫn không thoát khỏi được nỗi nhớ mong chẳng được đền đáp, vẫn là câu hỏi không ai hồi đáp.

Qua bài thơ “Tương tư” chúng ta thấy được một mảnh hồn thơ của Nguyễn Bính trong đó, đó chính là cái giản dị, hồn nhiên mà dân giã, không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Chỉ là nói chuyện tương tư nhưng sâu thẳm là nhà thơ đang nhắc tới khát khao tình yêu và hạnh phúc.

Bài thơ “Tương tư” đạt được nhiều đặc sắc về nghệ thuật, nhất là cách tác giả sáng tạo thi liệu và lối diễn đạt quen thuộc. Nguyễn Bính đã thể hiện những tình cảm thật chân thành, mộc mạc, đáng yêu, đáng quý. Trang thơ khép lại nhưng như vừa làm dậy lên bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người thưởng thức thơ

Câu 2:Trong bối cảnh nhân loại đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu, câu nói của diễn viên kiêm nhà hoạt động môi trường nổi tiếng Leonardo DiCaprio: "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó," mang một sức nặng triết lý và tính cấp bách đặc biệt. Đây không chỉ là một lời tuyên bố mà là một chân lý không thể chối cãi, một lời nhắc nhở thẳng thắn về mối quan hệ sinh tồn giữa con người và mái nhà chung này. Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến trên, bởi lẽ Trái Đất không chỉ là nơi duy nhất, mà còn là nơi duy nhất có thể duy trì sự sống của chúng ta theo cách mà chúng ta biết.

Trước hết, tính "duy nhất" của Trái Đất là một thực tế khoa học tàn nhẫn và tuyệt vời. Trong vũ trụ bao la, hành tinh của chúng ta nằm hoàn hảo trong "Vùng Tóc Vàng" (Goldilocks Zone), nơi nhiệt độ, áp suất và sự hiện diện của nước ở thể lỏng cho phép sự sống phát triển. Bầu khí quyển che chắn, hệ sinh thái phức tạp và nguồn tài nguyên phong phú là những món quà vô giá mà dù có công nghệ hiện đại đến đâu, con người cũng chưa thể tái tạo được trên bất kỳ hành tinh nào khác. Những tham vọng về việc di cư lên Sao Hỏa hay tìm kiếm "Plan B" trên các thiên thể xa xôi vẫn chỉ nằm trong giai đoạn thử nghiệm và không thể thay thế được sự sống dễ dàng, đa dạng trên Trái Đất.

Thứ hai, ý kiến của DiCaprio thể hiện sự cấp bách khi nhìn vào tình trạng hiện tại của hành tinh. Con người, với sự phát triển không kiểm soát, đã và đang tàn phá chính ngôi nhà của mình. Khí hậu biến đổi khắc nghiệt, băng tan, mực nước biển dâng, cháy rừng liên miên và ô nhiễm nhựa đang hủy hoại các chuỗi thức ăn và môi trường sống. Những mối đe dọa này không chỉ làm tổn thương thiên nhiên mà còn quay ngược lại đe dọa trực tiếp đến sức khỏe và sự an toàn của chính nhân loại. Việc bảo vệ hành tinh, do đó, không còn là một lựa chọn đạo đức mà đã trở thành một nghĩa vụ sinh tồn bắt buộc. Chúng ta phải bảo vệ nó để bảo vệ chính tương lai của mình.

Cuối cùng, việc "bảo vệ nó" là lời kêu gọi hành động cho mỗi cá nhân, từ những thay đổi nhỏ nhất. Bảo vệ hành tinh không chỉ là trách nhiệm của các chính phủ hay tập đoàn lớn trong việc cắt giảm khí thải, mà còn là thói quen hàng ngày của mỗi người: giảm tiêu thụ đồ nhựa dùng một lần, tiết kiệm năng lượng, ưu tiên các sản phẩm bền vững và lan tỏa ý thức xanh. Mỗi hành động nhỏ, khi được nhân lên hàng tỷ lần trên khắp thế giới, sẽ tạo nên một sức mạnh cộng hưởng to lớn, đủ sức đảo ngược những tổn thương đã gây ra. Chúng ta là một phần của hệ sinh thái này, và chỉ khi coi mình là người quản lý chứ không phải kẻ thống trị, chúng ta mới có thể sống hòa hợp và lâu dài.

Tóm lại, câu nói của Leonardo DiCaprio là một thông điệp mạnh mẽ và thức thời. Trái Đất là nơi duy nhất nuôi dưỡng sự sống của chúng ta, và tính duy nhất đó đặt lên vai mỗi con người trách nhiệm vĩnh cửu. Bảo vệ hành tinh là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ nền văn minh và bảo vệ di sản cho các thế hệ tương lai. Đã đến lúc chúng ta phải biến nhận thức thành hành động để ngôi nhà xanh của chúng ta mãi mãi là nơi duy nhất tuyệt vời để sống.

câu 1

Cùng với một số nhà thơ khác, Nguyễn Bính đã tạo nên trường phái thơ “chân quê” trong phong trào thơ Mới 1930 - 1945. Nguyễn Bính một lòng trở về với những con người đời thường chân chất, trải lòng cùng những mối duyên e ấp, vụng dại của một thời kì làng mạc yên bình. Thơ Nguyễn Bính đầy màu sắc ca dao dân ca và phong vị văn học dân gian, vừa quen vừa lạ. Bài thơ “Tương tư” mang những nội dung đó.

Bài thơ “Tương tư” là nỗi nhớ đơn phương của một chàng trai với người nào đó. Chàng trai thôn Đoài đang nhớ nhung một cô gái thôn Đông, nhưng không dám thổ lộ rõ ràng, chỉ dám nói thôn Đoài nhớ thôn Đông. Hai không gian được đẩy lên đầu và xuống cuối tạo khoảng cách đúng với khoảng cách lòng người.

Nỗi nhớ tương tư của chàng trai đang dần rơi vào nỗi khổ tâm, bởi có thương đi mà chẳng có thương lại. Sự trách móc nhẹ nhàng sao gần nhau chỉ cách nhau có “một đầu đình” mà bên ấy lại chẳng sang bên này, để cho bên này chờ mong mòn mỏi. Trách móc rồi lại tự bộc bạch rằng vì tương tư về người mình yêu mà đã thức trắng bao đêm, chỉ mong ước được gặp người mình yêu, thế nhưng càng nhớ, càng trách, càng hỏi thì người ta vẫn cứ hững hờ, xa xôi. Tình yêu như thế ở đời không phải ít, một bên thì yêu đến si tình, tương tư đến khổ tâm còn một bên lại mơ hồ, vô định.

Giỏ quà tặng


Vậy nên có trách móc hay tương tư cũng đều rơi vào khoảng không, không ai cảm thấu, càng khiến cho nỗi tương tư thêm xót xa, chua chát. Sự cách biệt giữa bên ấy bên này ngày càng xa xôi, thời gian đã dài đằng đẵng “ngày lại qua ngày” đến nỗi la xanh nhuộm chuyển thành lá vàng, thế nhưng thời gian trôi lạnh lùng như chính sự lạnh lùng của bên ấy. Hỏi cứ như vậy làm sao bên này lại chẳng chờ đợi đến héo mòn, khô úa.

Yêu người nhưng chẳng được người yêu lai, nhớ mong nhưng chẳng được gặp gỡ, bởi người ta cũng chẳng muốn gặp mình, chàng trai lại đành quay lại với chính mình, trở lại với niềm mơ ước thầm kín của mình về một mối nhân duyên tốt đẹp:

Nhà em có một giàn giầu
Nhà anh có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Chàng trai đã mạnh dạn xưng “anh” và gọi người mình yêu là “em”, chẳng cần bóng gió, vòng vo xa xôi nữa mà đi thẳng tới vấn đề muốn được kết tóc se duyên, muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương. Thế nhưng thật trớ trêu thay chàng trai vẫn không thoát khỏi được nỗi nhớ mong chẳng được đền đáp, vẫn là câu hỏi không ai hồi đáp.

Qua bài thơ “Tương tư” chúng ta thấy được một mảnh hồn thơ của Nguyễn Bính trong đó, đó chính là cái giản dị, hồn nhiên mà dân giã, không kém phần thơ mộng, lãng mạn. Chỉ là nói chuyện tương tư nhưng sâu thẳm là nhà thơ đang nhắc tới khát khao tình yêu và hạnh phúc.

Bài thơ “Tương tư” đạt được nhiều đặc sắc về nghệ thuật, nhất là cách tác giả sáng tạo thi liệu và lối diễn đạt quen thuộc. Nguyễn Bính đã thể hiện những tình cảm thật chân thành, mộc mạc, đáng yêu, đáng quý. Trang thơ khép lại nhưng như vừa làm dậy lên bao tình cảm tốt đẹp trong lòng người thưởng thức thơ

Câu 2:Trong bối cảnh nhân loại đang phải đối mặt với cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu, câu nói của diễn viên kiêm nhà hoạt động môi trường nổi tiếng Leonardo DiCaprio: "Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó," mang một sức nặng triết lý và tính cấp bách đặc biệt. Đây không chỉ là một lời tuyên bố mà là một chân lý không thể chối cãi, một lời nhắc nhở thẳng thắn về mối quan hệ sinh tồn giữa con người và mái nhà chung này. Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến trên, bởi lẽ Trái Đất không chỉ là nơi duy nhất, mà còn là nơi duy nhất có thể duy trì sự sống của chúng ta theo cách mà chúng ta biết.

Trước hết, tính "duy nhất" của Trái Đất là một thực tế khoa học tàn nhẫn và tuyệt vời. Trong vũ trụ bao la, hành tinh của chúng ta nằm hoàn hảo trong "Vùng Tóc Vàng" (Goldilocks Zone), nơi nhiệt độ, áp suất và sự hiện diện của nước ở thể lỏng cho phép sự sống phát triển. Bầu khí quyển che chắn, hệ sinh thái phức tạp và nguồn tài nguyên phong phú là những món quà vô giá mà dù có công nghệ hiện đại đến đâu, con người cũng chưa thể tái tạo được trên bất kỳ hành tinh nào khác. Những tham vọng về việc di cư lên Sao Hỏa hay tìm kiếm "Plan B" trên các thiên thể xa xôi vẫn chỉ nằm trong giai đoạn thử nghiệm và không thể thay thế được sự sống dễ dàng, đa dạng trên Trái Đất.

Thứ hai, ý kiến của DiCaprio thể hiện sự cấp bách khi nhìn vào tình trạng hiện tại của hành tinh. Con người, với sự phát triển không kiểm soát, đã và đang tàn phá chính ngôi nhà của mình. Khí hậu biến đổi khắc nghiệt, băng tan, mực nước biển dâng, cháy rừng liên miên và ô nhiễm nhựa đang hủy hoại các chuỗi thức ăn và môi trường sống. Những mối đe dọa này không chỉ làm tổn thương thiên nhiên mà còn quay ngược lại đe dọa trực tiếp đến sức khỏe và sự an toàn của chính nhân loại. Việc bảo vệ hành tinh, do đó, không còn là một lựa chọn đạo đức mà đã trở thành một nghĩa vụ sinh tồn bắt buộc. Chúng ta phải bảo vệ nó để bảo vệ chính tương lai của mình.

Cuối cùng, việc "bảo vệ nó" là lời kêu gọi hành động cho mỗi cá nhân, từ những thay đổi nhỏ nhất. Bảo vệ hành tinh không chỉ là trách nhiệm của các chính phủ hay tập đoàn lớn trong việc cắt giảm khí thải, mà còn là thói quen hàng ngày của mỗi người: giảm tiêu thụ đồ nhựa dùng một lần, tiết kiệm năng lượng, ưu tiên các sản phẩm bền vững và lan tỏa ý thức xanh. Mỗi hành động nhỏ, khi được nhân lên hàng tỷ lần trên khắp thế giới, sẽ tạo nên một sức mạnh cộng hưởng to lớn, đủ sức đảo ngược những tổn thương đã gây ra. Chúng ta là một phần của hệ sinh thái này, và chỉ khi coi mình là người quản lý chứ không phải kẻ thống trị, chúng ta mới có thể sống hòa hợp và lâu dài.

Tóm lại, câu nói của Leonardo DiCaprio là một thông điệp mạnh mẽ và thức thời. Trái Đất là nơi duy nhất nuôi dưỡng sự sống của chúng ta, và tính duy nhất đó đặt lên vai mỗi con người trách nhiệm vĩnh cửu. Bảo vệ hành tinh là bảo vệ cuộc sống, bảo vệ nền văn minh và bảo vệ di sản cho các thế hệ tương lai. Đã đến lúc chúng ta phải biến nhận thức thành hành động để ngôi nhà xanh của chúng ta mãi mãi là nơi duy nhất tuyệt vời để sống.

Câu1: thể thơ lục bát

Câu2: cụm từ “ chín nhớ mười mong”là cách nói cường điệu giàu cảm xúc diễn tả no nhớ da diết khắc khoải thường trực và sâu nặng trong tình yêu

Câu3: câu thơ sử dụng nhân hóa “ thôn đòi - thôn đông được nhân cách hóa như hai con người đang yêu nhau và ẩn dụ( hai thôn tượng trưng cho đôi trai gái )

Tác dụng: làm cho nổi nhớ trở nên cụ thể sinh động gợi lên tình yêu quê mùa chân thành mộc mạc sâu sắc thể hiện tâm hồn đậm chất dân gian của Nguyển Bính

Câu 4: Hai dòng thơ gợi nỗi mong chờ, xa cách của đôi lứa yêu nhau nhưng bị ngăn trở. Hình ảnh bến – đò, hoa – bướm là ẩn dụ tượng trưng cho sự gắn bó lứa đôi, cho khát vọng được sum họp, đoàn tụ. Câu thơ mang âm hưởng buồn, da diết, thể hiện nỗi nhớ và khát khao gặp gỡ trong tình yêu

Câu 5: Tình yêu là một tình cảm thiêng liêng và cao đẹp, giúp con người biết rung động, biết chia sẻ và sống có ý nghĩa hơn. Như nhân vật trữ tình trong bài thơ, tình yêu mang đến nỗi nhớ, sự chờ mong nhưng cũng làm cho cuộc sống trở nên phong phú và sâu sắc. Ai cũng cần một tình yêu chân thành, giản dị – đó chính là nguồn cảm hứng và hạnh phúc trong cuộc đời.



Câu1: thể thơ lục bát

Câu2: cụm từ “ chín nhớ mười mong”là cách nói cường điệu giàu cảm xúc diễn tả no nhớ da diết khắc khoải thường trực và sâu nặng trong tình yêu

Câu3: câu thơ sử dụng nhân hóa “ thôn đòi - thôn đông được nhân cách hóa như hai con người đang yêu nhau và ẩn dụ( hai thôn tượng trưng cho đôi trai gái )

Tác dụng: làm cho nổi nhớ trở nên cụ thể sinh động gợi lên tình yêu quê mùa chân thành mộc mạc sâu sắc thể hiện tâm hồn đậm chất dân gian của Nguyển Bính

Câu 4: Hai dòng thơ gợi nỗi mong chờ, xa cách của đôi lứa yêu nhau nhưng bị ngăn trở. Hình ảnh bến – đò, hoa – bướm là ẩn dụ tượng trưng cho sự gắn bó lứa đôi, cho khát vọng được sum họp, đoàn tụ. Câu thơ mang âm hưởng buồn, da diết, thể hiện nỗi nhớ và khát khao gặp gỡ trong tình yêu

Câu 5: Tình yêu là một tình cảm thiêng liêng và cao đẹp, giúp con người biết rung động, biết chia sẻ và sống có ý nghĩa hơn. Như nhân vật trữ tình trong bài thơ, tình yêu mang đến nỗi nhớ, sự chờ mong nhưng cũng làm cho cuộc sống trở nên phong phú và sâu sắc. Ai cũng cần một tình yêu chân thành, giản dị – đó chính là nguồn cảm hứng và hạnh phúc trong cuộc đời.