Phan Việt Khái
Giới thiệu về bản thân
Câu 1Hai-cư (haiku) là thể thơ Nhật Bản nổi tiếng với sự ngắn gọn, hàm súc và thường tập trung vào thiên nhiên. Bài thơ "mùa xuân / Gieo một em gái nhỏ / vậy con mèo múa theo" mang đậm chất hai-cư với cấu trúc ba dòng và hình ảnh đơn sơ, gần gũi.
Dòng đầu "mùa xuân" thiết lập bối cảnh, gợi không khí tươi mới, sinh sôi của vạn vật. Dòng hai, "Gieo một em gái nhỏ," tạo ra một hình ảnh độc đáo và giàu sức gợi. "Gieo" là một động từ mạnh mẽ, bất ngờ khi dùng cho một "em gái nhỏ," nhưng lại gợi lên sự xuất hiện nhẹ nhàng, hồn nhiên và đầy sức sống, như một hạt mầm vừa nảy nở trong mùa xuân. Điểm nhấn là dòng cuối, "vậy con mèo múa theo," thể hiện sự kết nối, tương giao giữa con người và thiên nhiên. Hành động "múa theo" của con mèo cho thấy sự vui tươi, đồng điệu với sự xuất hiện của cô bé, tạo nên một khoảnh khắc tự nhiên, yên bình và tràn ngập niềm vui. Toàn bài thơ là một bức tranh mùa xuân thanh khiết, sống động, ghi lại một khoảnh khắc giao hòa nhỏ bé nhưng thi vị của cuộc sống.
Câu 2:Người thân yêu của con/em, con/em viết những lời này không phải để trách móc mà vì thương và lo lắng cho thói quen mà con/em nhận thấy ở người (thân): thói quen "nước đến chân mới nhảy". Con/em biết, đôi khi chúng ta nghĩ rằng sự cấp bách, áp lực từ hạn chót sẽ giúp mình làm việc hiệu quả hơn, tập trung cao độ hơn. Nhưng thực chất, việc trì hoãn công việc đến phút cuối cùng này đang âm thầm lấy đi rất nhiều thứ quý giá của người (thân), làm giảm đi chất lượng cuộc sống mà người (thân) xứng đáng có được.
Thói quen "nước đến chân mới nhảy" thực chất là một dạng của sự trì hoãn – một kẻ thù thầm lặng của thành công và sự bình yên. Khi mọi thứ dồn dập, người (thân) buộc phải làm việc trong tình trạng căng thẳng tột độ. Đó là những đêm thức khuya mệt mỏi, là sự vội vã, hấp tấp dẫn đến sai sót không đáng có. Quan trọng hơn, khi làm việc dưới áp lực thời gian khủng khiếp như vậy, sản phẩm cuối cùng khó lòng đạt được chất lượng tốt nhất. Ta chỉ làm để hoàn thành, chứ không phải để hoàn hảo. Đã bao giờ người (thân) tự hỏi, nếu có thêm một chút thời gian chuẩn bị, một chút thảnh thơi để xem xét lại, liệu kết quả có tốt hơn rất nhiều không?
Hơn thế nữa, sự trì hoãn này còn lãng phí tài nguyên quý giá nhất mà ta có: thời gian. Khi người (thân) để công việc chất đống, người (thân) đang bỏ lỡ cơ hội để tận hưởng những giây phút nghỉ ngơi thực sự, để dành thời gian cho gia đình, sở thích, hay đơn giản là nạp lại năng lượng. Thay vì chủ động phân chia công việc một cách hợp lý và có thể ung dung thư giãn sau khi hoàn thành, người (thân) lại luôn sống trong tâm lý bất an, một nỗi lo lắng mơ hồ thường trực. Sự lo lắng này kéo dài, bào mòn sức khỏe tinh thần và thể chất của người (thân), khiến cuộc sống trở nên nặng nề hơn.
Con/em muốn người (thân) hình dung về một lối sống khác: một lối sống chủ động. Khi người (thân) bắt đầu công việc sớm hơn, chia nhỏ nó thành những bước dễ quản lý, người (thân) sẽ cảm thấy kiểm soát được mọi thứ. Sự tự tin, niềm vui khi hoàn thành một phần việc sẽ tạo động lực để đi tiếp, thay vì sự sợ hãi và chán nản do đống việc khổng lồ gây ra. Bắt tay vào việc sớm, người (thân) có đủ thời gian để tìm tòi, sáng tạo, và khắc phục những lỗi sai ngay khi chúng xuất hiện. Khi đó, công việc không còn là gánh nặng mà trở thành một quá trình khám phá và phát triển bản thân.
Để thay đổi, ta không cần những bước nhảy vọt lớn, chỉ cần những thay đổi nhỏ bé và kiên trì mỗi ngày. Người (thân) hãy thử bắt đầu bằng việc lập một danh sách công việc đơn giản và dành ra 15-30 phút đầu tiên trong ngày để giải quyết những việc nhỏ nhất. Hoặc, hãy áp dụng quy tắc 5 phút: Nếu một việc chỉ mất dưới 5 phút, hãy làm nó ngay lập tức. Sau mỗi lần hoàn thành sớm, người (thân) hãy tự thưởng cho mình một niềm vui nho nhỏ. Điều này sẽ giúp bộ não thiết lập lại thói quen tốt.
Người thân yêu ơi, việc từ bỏ một thói quen cũ không hề dễ dàng, nhưng con/em tin người (thân) làm được. Hãy nghĩ về sự thanh thản trong tâm hồn, về chất lượng cuộc sống được nâng cao, và về những cơ hội thành công lớn hơn đang chờ đợi. Con/em luôn sẵn lòng đồng hành, nhắc nhở và giúp người (thân) lập kế hoạch. Đừng để cuộc đời mình bị chi phối bởi áp lực phút chót nữa. Hãy sống một cuộc đời chủ động, thảnh thơi và hiệu quả hơn, nhé người (thân)!
Câu 1: đc gọi là truyện ngắn
Câu 2: ngôi kể thứ ba. Đc chỉ ra ở câu Câu vănCâu văn thể hiện ngôi kể:
Theo cái gậy tre dò đường, bà lão rờ rẫm tưng bước về phía cửa ga. (Hoặc các câu kể trực tiếp về hành động, suy nghĩ của nhân vật như: Dừng lại bên đống rác lớn, bà lão bắt đầu van vỉ: hay Từ sáng tới giờ chưa có chút gì trong bụng, nên bé Chi đói rũ người.)
Câu 3 Biện pháp tu từ: So sánh ("như đóng đinh bà lão xuống làm đường").
Tác dụng: Khắc họa chân thực, ám ảnh hoàn cảnh đáng thương, đầy xót xa của bà lão nghèo, mù lòa, thể hiện rõ gánh nặng và sự bất lực, cô đơn của bà trước cuộc đời.
Câu 4: Nhan đề "Đồng Vọng Ngược Chiều" thể hiện sự đồng cảm, sẻ chia không cùng hướng hoặc chưa trọn vẹn giữa những mảnh đời bất hạnh, ám chỉ những mong muốn thấu hiểu, yêu thương nhưng lại gặp hiểu lầm, trắc trở trong cuộc sống.
Câu 5:Qua văn bản "Đồng vọng ngược chiều" của Lã Thế Khanh, tác giả thể hiện tư tưởng và thông điệp về lòng nhân ái, sự sẻ chia và đồng cảm giữa con người với con người, đặc biệt là với những mảnh đời bất hạnh, qua đó ca ngợi giá trị của tình người trong cuộc sống nhiều khó khăn, cơ cực.