Đào Trọng Nhân
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Bến đò ngày xưa" là một nốt nhạc trầm mặc, khơi gợi trong lòng người đọc nỗi hoài niệm khôn nguôi về những giá trị xưa cũ. Qua hình ảnh bến đò đơn sơ, tác giả đã khắc họa thành công sự trôi chảy nghiệt ngã của thời gian và những đổi thay của cuộc sống. Cảm giác hụt hẫng hiện rõ khi đối diện với bến vắng, nơi mà con đò và người lái năm xưa giờ chỉ còn trong ký ức. Đoạn thơ không chỉ là sự luyến tiếc một cảnh vật, mà còn là nỗi lòng của người lữ khách đi tìm lại chính tâm hồn mình giữa dòng đời hối hả. Qua đó, bài thơ nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những kỷ niệm và nét đẹp bình dị của quê hương, vốn là điểm tựa tinh thần vững chãi cho mỗi người.
Bài 2Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà là **mảnh ghép linh hồn** không thể tách rời trong mỗi con người. Đó là không gian của những ký ức tuổi thơ, nơi có lời ru của mẹ và những kỷ niệm giản dị nhưng bền bỉ theo ta suốt cuộc đời. Quê hương đóng vai trò là **nguồn cội**, hình thành nên bản sắc và nhân cách, giúp ta hiểu mình là ai giữa thế giới rộng lớn.
Câu 1 thể thơ 8 chữ
Câu 2 đề tài nói về quê hương
Câu 3 biện pháp tu từ là nhân hóa:"tre rũ rợi"," chuối bơ phờ".tác dụng: làm cho các vật vô tri như tre và cây chuối trở nên có hồn, có tâm trạng như con người
Câu 4 các hình ảnh tiêu biểu: tre rũ rợi, chuối bơ phờ, dòng sông trôi rào rạt, con thuyền trơ vơ,.....cảm nhận: bức tranh hiện lên rất chân thực, mang đậm hồn cốt của làng quê Bắc bộ xưa
Câu 5 bài thơ gợi lên tâm trạng buồn mang mác, cô đơn và sự tĩnh lặng của tâm hồn tác giả trước cảnh vật thiên nhiên.