Nguyễn Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng để lại trong em nhiều xúc động nhẹ nhàng mà sâu sắc. Mầm non hiện lên thật nhỏ bé, lặng im dưới vỏ cành bàng, như đang âm thầm lắng nghe nhịp thở của đất trời. Giữa khung cảnh cuối đông còn lạnh lẽo, trơ cành, mầm non vẫn kiên nhẫn chờ đợi, không vội vàng, không ồn ào. Chỉ đến khi nghe tiếng chim báo xuân, mầm non mới “bật chiếc vỏ rơi”, mạnh mẽ đứng dậy khoác áo xanh biếc. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận rõ vẻ đẹp của sự sống: bền bỉ, khiêm nhường nhưng đầy sức mạnh. Mầm non không chỉ là một chồi cây mà còn là biểu tượng của hi vọng, của niềm tin vào tương lai và vào những khởi đầu tốt đẹp trong cuộc sống.
Câu 2.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một người đặc biệt để yêu thương và trân trọng. Với em, người em yêu quý nhất chính là mẹ. Mẹ không phải là người nổi bật giữa đám đông, nhưng trong trái tim em, mẹ là cả một bầu trời ấm áp.
Câu 1.
Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Khổ thơ đầu gieo vần không chặt, chủ yếu là vần lưng/điệp âm (như “đỏ – nhỏ”), không có vần chân liên tiếp.
Câu 3.
Chủ đề của bài thơ: ca ngợi sự sống âm thầm nhưng mãnh liệt của thiên nhiên, đặc biệt là sự thức dậy, vươn lên của mầm non khi mùa xuân đến.
Câu 4.
Nhan đề “Mầm non” hoàn toàn phù hợp với nội dung bài thơ.
Câu 5.
Hình ảnh mầm non gợi ra thông điệp:
→ Trong cuộc sống, con người cần kiên nhẫn, âm thầm tích lũy và tin vào thời điểm của mình; khi điều kiện chín muồi, mỗi người đều có thể vươn lên và tỏa sáng.