Nguyễn Châu Anh
Giới thiệu về bản thân
câu 1: văn bản được viết theo thể loại truyện truyền kì
câu 2: khi trở về quê cũ, từ thức đã rơi vào tình huống kì lạ: chàng chỉ đi thoắt chốc đã về nhưng khi đi hỏi những người già thì được biết là đã hơn 80 năm kể từ khi chàng đi
câu 3:
- không gian:
+ không gian thực: huyện Tiên Du, nơi diễn ra hội hoa mẫu đơn, núi Hoàng Sơn, vùng núi Phù Lai
+ không gian kì ảo: động tiên
- thời gian:
+ thời gian thực: năm thứ 5 niên hiệu Diên Ninh, đời ông vua thứ ba của triều Lê
+ thời gian kì ảo: thoắt chốc -> 80 năm
=> không gian, thời gian thực và ảo đan xen nhau
câu 4:
- yếu tố kì ảo: từ thức trở về quê hương, thoắt chốc đã quay lại nhưng đã hơn 80 năm kể từ khi ông đi
- tác dụng:
+ giúp ta hiểu được rằng phải biết trân trọng những gì mình đang có, những phút giây ở bên gia đình, người thân; thời gian rất quý báu, khi đã trôi qua thì không thể quay lại được
+ giúp cho tác phẩm trở nên hấp dẫn, lôi cuốn người đọc hơn
câu 5: hành động của nhân vật từ thức ở cuối tác phẩm: "chàng bèn mặc áo cừu nhẹ, đội nón lá ngắn, vào núi Hoàng Sơn, rồi sau không biết đi đâu mất" cho thấy rằng chàng rất tuyệt vọng khi đã trải qua mấy chục năm, vợ mình đã mất; bất lực, chán nản vì không thể làm gì được và chàng đã từ bỏ
câu 1: văn bản được viết theo thể loại truyện truyền kì
câu 2: khi trở về quê cũ, từ thức đã rơi vào tình huống kì lạ: chàng chỉ đi thoắt chốc đã về nhưng khi đi hỏi những người già thì được biết là đã hơn 80 năm kể từ khi chàng đi
câu 3:
- không gian:
+ không gian thực: huyện Tiên Du, nơi diễn ra hội hoa mẫu đơn, núi Hoàng Sơn, vùng núi Phù Lai
+ không gian kì ảo: động tiên
- thời gian:
+ thời gian thực: năm thứ 5 niên hiệu Diên Ninh, đời ông vua thứ ba của triều Lê
+ thời gian kì ảo: thoắt chốc -> 80 năm
=> không gian, thời gian thực và ảo đan xen nhau
câu 4:
- yếu tố kì ảo: từ thức trở về quê hương, thoắt chốc đã quay lại nhưng đã hơn 80 năm kể từ khi ông đi
- tác dụng:
+ giúp ta hiểu được rằng phải biết trân trọng những gì mình đang có, những phút giây ở bên gia đình, người thân; thời gian rất quý báu, khi đã trôi qua thì không thể quay lại được
+ giúp cho tác phẩm trở nên hấp dẫn, lôi cuốn người đọc hơn
câu 5: hành động của nhân vật từ thức ở cuối tác phẩm: "chàng bèn mặc áo cừu nhẹ, đội nón lá ngắn, vào núi Hoàng Sơn, rồi sau không biết đi đâu mất" cho thấy rằng chàng rất tuyệt vọng khi đã trải qua mấy chục năm, vợ mình đã mất; bất lực, chán nản vì không thể làm gì được và chàng đã từ bỏ
câu 1: văn bản được viết theo thể loại truyện truyền kì
câu 2: tác phẩm ca ngợi tình yêu đôi lứa bền chặt, vĩnh cửu và đồng thời lên án, phê phán sự phân biệt giàu nghèo
câu 3: - người cha ngăn cản mối hôn sự của chàng trai với con gái mình vì người cha thấy chàng nghèo, không xứng đôi vừa lứa với con gái mình; phân biệt giàu và nghèo
- người cha chê chàng trai, không đồng ý cho con gái quen chàng, lại mắng bà mối => cách hành xử của người cha là không nên, nó đã khiến cho chàng trai tự ái, bỏ đi làm xa; cô gái bị tổn thương, đau khổ vì không được ở bên người mình yêu, sau đó thì qua đời => chính cách hành xử không đúng đắn của người cha ấy mà đã khiến cuộc đời của chính con gái mình rơi vào bi kịch
câu 4:
- chi tiết kì ảo: nước mắt của chàng trai rơi xuống khối đá, khối đá tan ra thành nước rồi biến thành máu tươi
- tác dụng: + giúp ta thấy được tình yêu thủy chung, son sắt và khao khát được hạnh phúc của chàng trai và cô gái
+ giúp cho cốt truyện trở nên li kì, hấp dẫn, thu hút người đọc hơn
câu 5: từ nội dung của văn bản, em có suy nghĩ về khát vọng tình yêu thời phong kiến là: trong xã hội phong kiến xưa, người phụ nữ không có quyền được quyết định tình yêu, hôn nhân của bản thân mà phụ thuộc vào gia đình, phong tục, chế độ thời phong kiến nên con người luôn khao khát có được một tình yêu chân chính, hạnh phúc gia đình. vì thế, đây là một khao khát chính đáng của con người và người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa