Mai Xuân Phúc
Giới thiệu về bản thân
câu 1. chuyện được kể ở ngôi thứ ba.
câu 2. lăng xăng, khấp khởi.
câu 3. vì các nhân vật có các cử chỉ hành động như con người như là: rủ nhau, mở hội, thi khỏe, đua nhau leo treo,...
câu 4. em không đồng tình với hành động bắt chước của vẹt. Vì mỗi người có tiếng nói riêng, không ai giống ai cả.
câu 5. em rút ra được bài học là không nên bắt chước người khác khi chưa được cho phép.
Tuổi học trò mỗi người ai cũng trải qua rất nhiều kỉ niệm: vui có, buồn có. Đối với riêng em, kỉ niệm mà tôi không thể nào quên được là một lần nghịch dại nên bị cô giáo phê bình trước lớp, và qua phê bình hôm ấy, tôi đã rút ra bài học sâu sắc cho bản thân.
Hôm ấy là thứ Năm, lớp tôi có tiết thể dục ở tiết đầu tiên. Khi chuông báo hiệu sự vào lớp vang lên, cả lớp đã tập chung đầy đủ, ngay ngắn ở sân tập thể dục... Nội dung của buổi tập hôm đấy là ôn tập 12 động tác cuối của thể dục. Sau khởi động, cô giáo cho chúng tôi chia thành từng nhóm nhỏ để tập cùng nhau ở cuối sân để thuộc nhuần nhuyễn động tác. Những tia nắng ấm áp chiếu xuống, sưởi ấm vạn vật. Mấy chú chim ríu rít trên những cành bằng lăng. Cây muống yến khoe sắc hoa vàng rực rỡ, đang đùa vui cùng chị gió. Chúng tôi hào hứng, tích cực và cảm thấy tràn đầy năng lượng khi luyện tập thể dục.
Trong khi các bạn tập nghiêm túc, tôi cảm thấy chán và nghĩ cách chọc phá các bạn nữ. Tôi di chuyển về phía bạn Hoa. Bạn đang cố gắng giữ tư thế chống đẩy để các bạn khác bấn giờ. Nhân lúc không ai để ý tôi đã chạy đến và ấn mạnh bạn xuống, làm bạn ấy hét lên đau đớn. Nhìn thấy vậy, tôi đã hết sức hoảng sợ vì không ngờ rằng mình lại mạnh tay đến vậy. Đúng lúc tôi đang ngơ ngác, chưa biết phải làm gì thì cô giáo đã đến để đưa Hoa đến phòng y tế. Lúc này tôi thực sự hoảng hốt và lo lắng. Khi về lớp dạy, cô đã tập hợp các bạn lại để hỏi bạn nào đẩy Hoa. Lúc này em đã tự nhận lỗi của mình và phải viết bản kiểm điểm. Sau buổi tập, em đã đến xin lỗi bạn. Tuy em đã làm bạn đau bạn nhưng bạn đã tha lỗi cho em.
Từ lần này em đã rút kinh nghiệm là không trêu bạn nào cả và phải biết giúp đỡ các bạn khác.
Tuổi học trò mỗi người ai cũng trải qua rất nhiều kỉ niệm: vui có, buồn có. Đối với riêng em, kỉ niệm mà tôi không thể nào quên được là một lần nghịch dại nên bị cô giáo phê bình trước lớp, và qua phê bình hôm ấy, tôi đã rút ra bài học sâu sắc cho bản thân.
Hôm ấy là thứ Năm, lớp tôi có tiết thể dục ở tiết đầu tiên. Khi chuông báo hiệu sự vào lớp vang lên, cả lớp đã tập chung đầy đủ, ngay ngắn ở sân tập thể dục... Nội dung của buổi tập hôm đấy là ôn tập 12 động tác cuối của thể dục. Sau khởi động, cô giáo cho chúng tôi chia thành từng nhóm nhỏ để tập cùng nhau ở cuối sân để thuộc nhuần nhuyễn động tác. Những tia nắng ấm áp chiếu xuống, sưởi ấm vạn vật. Mấy chú chim ríu rít trên những cành bằng lăng. Cây muống yến khoe sắc hoa vàng rực rỡ, đang đùa vui cùng chị gió. Chúng tôi hào hứng, tích cực và cảm thấy tràn đầy năng lượng khi luyện tập thể dục.
Trong khi các bạn tập nghiêm túc, tôi cảm thấy chán và nghĩ cách chọc phá các bạn nữ. Tôi di chuyển về phía bạn Hoa. Bạn đang cố gắng giữ tư thế chống đẩy để các bạn khác bấn giờ. Nhân lúc không ai để ý tôi đã chạy đến và ấn mạnh bạn xuống, làm bạn ấy hét lên đau đớn. Nhìn thấy vậy, tôi đã hết sức hoảng sợ vì không ngờ rằng mình lại mạnh tay đến vậy. Đúng lúc tôi đang ngơ ngác, chưa biết phải làm gì thì cô giáo đã đến để đưa Hoa đến phòng y tế. Lúc này tôi thực sự hoảng hốt và lo lắng. Khi về lớp dạy, cô đã tập hợp các bạn lại để hỏi bạn nào đẩy Hoa. Lúc này em đã tự nhận lỗi của mình và phải viết bản kiểm điểm. Sau buổi tập, em đã đến xin lỗi bạn. Tuy em đã làm bạn đau bạn nhưng bạn đã tha lỗi cho em.
Từ lần này em đã rút kinh nghiệm là không trêu bạn nào cả và phải biết giúp đỡ các bạn khác.