Dương Thị Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : Trong đoạn trích " Hãy chăm sóc mẹ", nhân vật Chi-hon hiện lên với những diễn biến tâm lý phức tạp, sâu sắc khi đối diện với việc mẹ bị lạc. Ban đầu, cô mang tâm trạng bực tức và trách móc, hướng sự giận dữ về phía các thành viên trong gia đình vì không ai ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, sau những lời chất vấn ấy là sự im lặng , bởi chính Chi-hon cũng nhận ra sự vô tâm của bản thân khi mãi bốn ngày sau mới hay tin mẹ mất tích. Khi trở lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, cảm xúc của cô chuyển sang xót xa, đau đớn và ám ảnh, khi tưởng tượng mẹ lạc lõng giữa biển người xa lạ. Dòng hồi ức về quá khứ trỗi dậy khiến Chi-hon chìm sâu vào nỗi ân hận muộn màng, đặc biệt là ký ức về chiếc váy năm xưa – biểu tượng cho sự hi sinh thầm lặng của mẹ và sự thờ ơ của người con. Từ trách móc đến tự vấn, từ vô tâm đến hối lỗi, diễn biến tâm lý của Chi-hon thể hiện rõ sự thức tỉnh muộn màng của người con trước tình mẫu tử, góp phần làm nổi bật giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm.

Câu 2 : Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt và không thể thay thế. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là điểm tựa tinh thần giúp con người sống sâu sắc, nhân ái và có trách nhiệm hơn với hiện tại. Khi suy ngẫm về tầm quan trọng của ký ức, ta nhận ra rằng những gì còn lại trong tâm trí đôi khi có giá trị hơn cả sự hiện diện hữu hình.

Trước hết, ký ức về người thân yêu là sợi dây gắn kết bền chặt giữa con người và gia đình. Dù khoảng cách không gian hay thời gian có thể làm con người xa nhau, nhưng ký ức vẫn giúp tình cảm gia đình được giữ gìn và nuôi dưỡng. Như nhân vật Chi-hon, chỉ khi đối diện với biến cố, những ký ức về mẹ mới trở nên rõ ràng và ám ảnh, khiến cô nhận ra tình yêu thương thầm lặng mà trước đó mình từng xem là điều hiển nhiên. Ký ức giúp con người hiểu rằng gia đình luôn là cội nguồn của yêu thương và che chở.

Bên cạnh đó, ký ức về những người thân yêu có tác động mạnh mẽ đến nhân cách và cách sống của mỗi người. Những lời dạy bảo, sự hi sinh âm thầm hay tình cảm giản dị của người thân được lưu giữ trong ký ức sẽ trở thành thước đo đạo đức, giúp con người biết sống tử tế và giàu lòng trắc ẩn hơn. Khi nhớ lại những điều ấy, con người sẽ biết trân trọng hiện tại, biết quan tâm và tránh những hành động vô tâm có thể gây tổn thương cho người khác.

Không chỉ vậy, ký ức còn giúp con người nhận thức rõ bản thân và nguồn cội của mình. Một người biết trân trọng ký ức gia đình sẽ không dễ đánh mất phương hướng trong cuộc sống, bởi họ luôn ý thức được mình là ai và đến từ đâu. Ngược lại, khi ký ức bị lãng quên, con người dễ rơi vào trạng thái trống rỗng, cô đơn, sống hời hợt và thiếu chiều sâu cảm xúc.

Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại, nhiều người mải mê theo đuổi công việc, danh vọng mà quên gìn giữ những ký ức quý giá về người thân. Chỉ đến khi biến cố xảy ra, con người mới giật mình nhận ra giá trị của những điều tưởng như rất đỗi bình thường. Điều đó nhắc nhở mỗi chúng ta cần sống chậm lại, quan tâm nhiều hơn đến gia đình, để ký ức không trở thành sự tiếc nuối muộn màng.

Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá của mỗi con người. Biết trân trọng ký ức cũng chính là biết trân trọng tình thân, trân trọng quá khứ và sống nhân văn hơn trong hiện tại

Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ ba, người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật là " cô"

Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.

Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc

Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.

Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã vô tâm với mẹ, không nhận ra những hi sinh thầm lặng và những thay đổi của mẹ theo thời gian. Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta quá bận rộn với công việc, thành công hay tham vọng cá nhân mà quên mất việc quan tâm đến người thân. Những lời nói lạnh lùng, thái độ thờ ơ tưởng chừng nhỏ nhặt có thể trở thành vết thương sâu sắc trong lòng người khác. Chỉ khi mất đi hoặc đứng trước nguy cơ mất đi, con người mới nhận ra giá trị của yêu thương. Vì vậy, hãy học cách quan tâm và trân trọng người thân khi vẫn còn có thể.