Nguyễn Thị Hòai Mến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Hòai Mến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", nhân vật Chi-hon hiện lên với một thế giới nội tâm đầy xáo trộn, đi từ thái độ cáu kỉnh, né tránh đến sự bàng hoàng và hối hận tột cùng. Ban đầu, tâm lý Chi-hon bị bao phủ bởi sự bực tức và phòng thủ; cô dùng sự gay gắt để chất vấn người thân nhằm che đậy nỗi lo sợ và cảm giác tội lỗi của chính mình khi bốn ngày sau mới biết tin mẹ lạc. Tuy nhiên, khi đứng giữa ga tàu điện ngầm Seoul – nơi khởi đầu của bi kịch – tâm lý cô chuyển sang sự thấu cảm và xót xa. Qua sự va chạm của đám đông vô tình, Chi-hon bắt đầu đặt mình vào vị trí của mẹ để hình dung nỗi cô đơn, sợ hãi của một người đàn bà quê mùa giữa phố thị rực rỡ nhưng vô cảm. Từ đây, mạch tâm lý nhân vật rẽ sang hướng hồi ức và tự vấn. Hình ảnh chiếc váy xếp nếp trong quá khứ hiện về như một biểu tượng của sự lệch pha: sự trẻ trung, háo hức của mẹ đối lập với sự lạnh lùng, định kiến của con. Cô nhận ra mình đã tước đoạt niềm vui nhỏ bé của mẹ bằng sự hiểu biết ích kỷ của tuổi trẻ. Đỉnh điểm của diễn biến tâm lý là sự đau đớn và bế tắc khi Chi-hon đối diện với sự thật về tình trạng già yếu của mẹ mà bấy lâu nay cô và gia đình đã cố tình lờ đi. Những câu hỏi tu từ liên tiếp và hành động "khuỵu chân ngồi xuống" cho thấy một tâm hồn đang tan vỡ vì nhận ra sự vô tâm của mình đã trở thành vết thương không thể chữa lành. Qua diễn biến tâm lý của Chi-hon, tác giả Shin Kyung-sook đã gửi gắm một thông điệp cảnh tỉnh về tình mẫu tử: đừng để sự hối tiếc trở thành tiếng khóc muộn màng khi người thân đã rời xa.


Câu 1: Xác định ngôi kể: Người kể chuyện ngôi thứ 1, xưng “tôi”.

Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, mọi sự kiện và tình huống xảy ra đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.

Câu 3:

- Biện pháp nghệ thuật: Lặp cấu trúc "Lúc mẹ...''

- Tác dụng:

+ Nhấn mạnh khoảng khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng.

+ Tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn.

Câu 4:

- Những phẩm chất của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp.

- Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ."

Câu 5:

Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.Những hành động vô tâm đôi khi có thể khiến những người xung quanh cảm thấy tổn thương, dù ta không cố ý. Ngay cả với những người thân thiết nhất, ta cũng cần chú ý cư xử một cách tinh tế. Khi ta chú tâm trong cách ứng xử với người khác, ta cũng nhận được những điều tương tự.