Trần Thị Thanh Huệ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ ba
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp tu từ trong đoạn văn là biện pháp điệp ngữ “Lúc mẹ...”. Nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc. Tác giả muốn gửi gắm thông điệp về sự quan tâm, yêu thương gia đình. Đồng thời giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn.
Đồng thời giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn.
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường hoàn toàn xa lạ; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ".
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền. Những hành động vô tâm, dù nhỏ bé, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ,hay những lời nói vô tình,sự thờ ơ trong những khoảnh khắc nào đó cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị tổn thương không được coi trọng. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt.
Phần II
câu 1.
Trong đoạn trích " hãy chăm sóc mẹ " diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế, phức tạp và giàu chiều sâu cảm xúc. Ngay khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon rơi vào trạng thái bực tức, hoang mang và tự trách. Cô không chỉ trách các thành viên trong gia đình mà còn âm thầm trách chính bản thân mình vì đã quá thờ ơ, đến bốn ngày sau mới biết chuyện. Khi quay lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất – tâm lý Chi-hon chuyển sang đau xót, day dứt và ân hận sâu sắc. Không gian đông đúc, hỗn loạn của nhà ga càng làm nổi bật sự cô độc và bất lực của người mẹ, đồng thời khơi dậy trong Chi-hon những ký ức tưởng chừng đã bị lãng quên. Hồi ức về chiếc váycho thấy sự vô tâm, lạnh nhạt của cô trong quá khứ, từ đó làm nỗi ân hận càng trở nên sâu sắc. . Tâm trạng của cô cuối cùng là sự lo sợ và tuyệt vọng mơ hồ, khi ý thức được rằng có thể cô sẽ không bao giờ tìm lại được mẹ. Qua đó, tác giả thể hiện sâu sắc bi kịch tinh thần của con người khi yêu thương nhưng nhận ra quá muộn.
Câu 2
Trên con đường tiến tới những hoài bão và khát khao đôi khi chúng ta phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, liệu rằng lúc đấy chúng ta thường nghĩ đến điều gì.Trong hoàn cảnh ấy những kí ức về người thân đã tiếp thêm động lực để ta vượt qua khó khăn và tiếp tục hành trình. Qua đó ta thấy được tầm quan trọng của kí ước như một phần mảnh ghép của cuộc đời.
Trước hết, ký ức về người thân yêu là những kỉ niệm, trải nghiệm, những hình ảnh, khoảnh khắc bên nhau cùng trải qua vui buồn của cuộc đời . Gia đình là nơi mỗi người bắt đầu cuộc sống, là nơi đầu tiên ta học cách nói, cách cười, cách yêu thương. Những ký ức về bàn tay của mẹ dắt ta qua đường, lời dặn dò của cha hay những bữa cơm giản dị. Trong bối cảnh khoa học – kĩ thuật phát triển mạnh mẽ, ký ức trở nên quan trọng vì con người vẫn cần cảm xúc, tình thân và những giá trị tinh thần để cân bằng đời sống nội tâm. Bên cạnh đó, khi công nghệ phát triển khiến con người dễ xa cách, các mối quan hệ trực tiếp bị thu hẹp, làm tăng nguy cơ vô cảm và cô đơn.
Trong hoàn cảnh ấy, ký ức về người thân yêu trở thành sợi dây gắn kết tình cảm, bù đắp khoảng trống tinh thần mà công nghệ không thể thay thế. Ký ức còn giúp gìn giữ các giá trị truyền thống, đạo đức và tình người trước sự thay đổi nhanh chóng của xã hội. Bên cạnh đó, ký ức về những người thân yêu còn là chỗ dựa tinh thần giúp con người vượt qua khó khăn, mất mát. Năm 1995 trung tâm thương mại Sampoong ( Hàn Quốc )suọp đổ. Phải mười bảy ngày đội cứu hộ mới cứu được cô bé Seung Hyun, mười chín tuổi. Khi một phóngđội cứu hộ mới cứu được cô bé Seung Hyun, mười chín tuổi. Khi một phóngviên hỏi Seung Hyun làm thế nào để có thể chống chọi trong khoảng thời gian khó khăn ấy. Seung Hyun trả lời em đã vượt qua nỗi sợ cái chết bằng cách mở hòm rương ký ức nhìn lại những chuyến du lịch cùng gia đình, từng khoảnh khắc hạnh phúc bên người thân. Nhờ đó, dù sợ hãi tột độ, Seung Hyun chưa bao giờ từ bỏ hy vọng được cứu sống dù chỉ một phút giây.Trong những lúc mệt mỏi, thất bại hay cô đơn, chỉ cần một ký ức nhỏ về nụ cười của người bà đã khuất, lời động viên của mẹ hay ánh mắt tin tưởng của cha cũng đủ để tiếp thêm cho ta sức mạnh. Ký ức trở thành sợi dây vô hình nối liền quá khứ với hiện tại, giúp con người không gục ngã trước những thử thách của cuộc đời. Không chỉ vậy, ký ức về người thân còn mang giá trị nhắc nhở và thức tỉnh. Nhiều khi, trong guồng quay bận rộn của cuộc sống hiện đại, con người vô tình trở nên thờ ơ, vô tâm với chính những người yêu thương mình nhất. Chính sự day dứt ấy giúp con người trưởng thành hơn, biết sống trách nhiệm, yêu thương và quan tâm nhiều hơn đến những người còn đang ở bên mình.
Tuy nhiên, ký ức chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó thôi thúc con người hành động trong hiện tại. Trân trọng ký ức không có nghĩa là chìm đắm trong quá khứ, mà là biết yêu thương kịp thời, quan tâm bằng những việc làm cụ thể khi còn có thể. Một lời hỏi han, một sự lắng nghe hay đơn giản là dành thời gian cho gia đình chính là cách để tạo nên những ký ức đẹp cho cả hôm nay và mai sau.
Từ ý nghĩa của ký ức về những người thân yêu, mỗi người cần nhận thức rõ giá trị thiêng liêng của tình thân trong cuộc sống. Đừng đợi đến khi mất mát mới biết trân trọng, bởi ký ức đẹp chỉ được tạo nên từ sự quan tâm ở hiện tại. Mỗi người hãy học cách yêu thương bằng hành động cụ thể, biết lắng nghe, sẻ chia và quan tâm đến người thân của mình. Sống chậm lại để cảm nhận và gìn giữ những khoảnh khắc bên gia đình. Đó chính là cách để không phải hối tiếc khi nhìn lại quá khứ.
ký ức về những người thân yêu có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là cội nguồn yêu thương, là điểm tựa tinh thần và cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của tình thân. Biết trân trọng ký ức và sống yêu thương trong hiện tại chính là cách để mỗi chúng ta không phải hối tiếc khi nhìn lại chặng đường đã qua.