Giáp Tiến Đạt
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào Ta-go đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt thông qua ngôn từ hồn nhiên và hình ảnh giàu tính biểu tượng. Câu chuyện kể về lời mời gọi hấp dẫn của những người trên mây và trong sóng, nhưng em bé trong bài đã kiên quyết từ chối để được ở bên mẹ, thể hiện tình yêu thương sâu sắc và sự gắn kết không gì chia cắt được. Qua giọng kể hồn nhiên, ngây thơ của em bé, thế giới của người "trên mây" và "trong sóng" hiện lên thật rực rỡ, lung linh với những cuộc dạo chơi thú vị cả ngày dài. Tuy nhiên, tình yêu mẹ đã giúp em bé vượt qua sự hiếu kỳ, từ chối những cuộc chơi đầy cám dỗ ấy. Câu hỏi "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?" hay "Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?" thể hiện sự gắn bó, thấu hiểu và tình yêu thương mẹ sâu sắc của đứa trẻ. Điều làm em cảm động nhất chính là cách em bé sáng tạo ra những trò chơi mới còn thú vị hơn, nơi em là mây/sóng, còn mẹ là vầng trăng/bờ biển dịu hiền. Những hình ảnh này không chỉ thể hiện trí tưởng tượng phong phú mà còn tôn vinh tình mẫu tử như một thứ tình cảm cao đẹp, vĩ đại, mang tính vũ trụ. Bài thơ đã chứng minh rằng, không có niềm vui nào sánh bằng việc được ở bên mẹ, hạnh phúc không nằm ở những điều xa xôi mà nằm ngay trong sự gắn kết gia đình. Đọc "Mây và sóng", em càng thêm trân trọng tình cảm của mẹ, hiểu rằng tình mẫu tử là điểm tựa vững chắc nhất của mỗi con người. Tác phẩm mang lại cho em những cảm xúc ấm áp, dạt dào tình người và nhắc nhở em phải biết yêu thương, hiếu thảo với mẹ. Đây thực sự là một bài ca đẹp về tình mẫu tử mà Ta-go đã dành tặng cho nhân loại.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt lặng sâu sắc, khơi gợi trong em những cảm xúc nghẹn ngào về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Qua hình ảnh đối lập giữa "bàn tay mẹ mỏi" và "những mùa quả" chín, tác giả đã khắc họa chân dung người mẹ tần tảo, cả đời vun vén, chắt chiu nuôi dưỡng các con khôn lớn. Ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là hình ảnh ẩn dụ "mẹ trồng quả" để chỉ sự nuôi dưỡng, dạy bảo con cái. Mồ hôi của mẹ "lặn xuống" trong đất, hóa thân vào ngọt thơm của trái cây, cũng là sự đánh đổi sức xuân và tuổi thọ để con lớn lên. Câu thơ "Ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mẹ vẫn còn trông quả" gợi nỗi xót xa vô hạn khi nghĩ về sự già đi của mẹ, nhưng tình yêu thương thì chưa bao giờ ngừng nghỉ. Đặc biệt, cảm xúc của em bị chấn động bởi nỗi "hoảng sợ" của nhà thơ ở cuối bài: "Sợ mẹ không còn nữa/ Mẹ ơi/ Lũ chúng tôi/ Một thứ quả trên non xanh". Nỗi hoảng sợ ấy không chỉ là nỗi lo mất mẹ, mà còn là sự thức tỉnh về trách nhiệm của con cái. Nó nhắc nhở em rằng, khi mẹ đã dành cả cuộc đời để làm "người trồng quả", thì con cái phải nỗ lực trưởng thành, trở thành "thứ quả ngọt" để đền đáp công ơn ấy, thay vì mãi là những quả non dại chưa kịp chín. Thư Viện Pháp Luật Thư Viện Pháp Luật +4 Bài thơ không chỉ ca ngợi mẹ mà còn là lời tự vấn, nhắc nhở về đạo làm con. Đọc "Mẹ và quả", em thêm trân trọng những phút giây được ở bên mẹ, biết ơn những vất vả mà mẹ đã gánh vác, và tự hứa với lòng mình phải sống, làm việc, nỗ lực hết mình để trở thành niềm tự hào của mẹ.
Hiền lành, chăm chỉ: Tấm là một cô gái hiền lành, nết na, luôn chăm chỉ làm lụng, đối lập hoàn toàn với mẹ con Cám. Kiên cường, bất khuất: Dù bị mẹ kế và Cám hãm hại nhiều lần, Tấm không bao giờ từ bỏ hy vọng và luôn tìm cách vượt qua mọi khó khăn. Đấu tranh cho hạnh phúc: Sau nhiều lần hóa thân, Tấm đã trở lại làm người và tự t
ay trừng trị cái ác, giành lại hạnh phúc cho bản thân, thể hiện khát vọng công lý của nhân dân.
Answer: Người thợ mộc trong truyện "Đẽo cày giữa đường" là người thiếu chính kiến, không có lập trường vững vàng, dễ dàng thay đổi quyết định của mình chỉ vì nghe theo lời khuyên của người khác mà không suy xét thấu đáo. Ban đầu, anh ta dốc hết vốn liếng để mua gỗ về đẽo cày, cho thấy anh ta có ý chí làm ăn, muốn gây dựng sự nghiệp. Tuy nhiên, khi người qua đường góp ý, anh ta ngay lập tức làm theo mà không suy nghĩ, hết đẽo cày to, rồi cày nhỏ, cày cong, cày thẳng. Hành động này lặp đi lặp lại cho thấy sự thiếu tự tin, không có kiến thức chuyên môn vững chắc về nghề của mình. Kết quả là anh ta làm hỏng hết số gỗ, mất hết vốn liếng, sự nghiệp tan tành, cho thấy hậu quả của việc không có chủ kiến, dễ bị dao động bởi ý kiến bên ngoài