Nguyễn Ngọc Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Lai Tân của nhà thơ Hồ Chí Minh là một tác phẩm thơ trào phúng xuất sắc trong tập Nhật kí trong tù.
Với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt quen thuộc, nhà thơ khéo léo khắc họa cuộc sống của các nhà cầm quyền tại Lai Tân nồng đậm sự châm biếm:
“Giam phòng Ban trưởng thiên thiên đổ,
Cảnh trưởng tham thôn giải phạm tiền;
Huyện trưởng thiêu đăng biện công sự”
Từ “trưởng” được lặp lại liên tiếp ba lần, nhấn mạnh tầm quan trọng của ba chức vụ được nhắc đến. Lần lượt ban trưởng, cảnh trưởng và huyện trưởng đều là những vị quan đứng đầu của huyện Lai Tân. Họ có chức trách bảo vệ và chăm lo cho cuộc sống của người dân. Ấy thế mà giữa ban ngày, ban trưởng thì thì đánh bạc, cảnh trưởng thì ăn hối lộ. Họ ngang nhiên làm điều vi phạm pháp luật mà chẳng phải sợ hãi hay lén lút. Cấp trên của họ là huyện trưởng, dù rất chăm chỉ làm việc công nhưng lại chăng hề phát hiện ra. Kể cũng phải, bởi huyện trưởng chỉ làm việc ban đêm, còn ban ngày ông ta làm gì, đi đâu thì chẳng ai biết được. Việc công, việc dân phải đêm khuya thanh vắng ông mới đem ra làm. Sự đối lập thú vị khi người thực thi pháp luật lại là kẻ phạm luật, khi việc sai trái thì làm vào ban ngày còn việc công chính thì lại làm vào ban đêm. Đã tạo nên tiếng cười trào phúng cho bài thơ. Tiếng cười ấy còn bật lên giòn giã hơn khi tác giả châm biếm vô cùng sâu cay ở câu thơ cuối:“Lai Tân y cựu thái bình thiên”
Các vị quan cầm quyền tham ô, cờ bạc như vậy mà trời đấy Lai Tân vẫn được xem là “thái bình”. Đã vậy sự “thái bình” đó vẫn được duy trì đều đặn bấy lâu nay. Hóa ra, ở vùng đất này cái trì trệ, thối nát, mục rỗng vẫn được duy trì bền vững như vậy sao? Từ “thái bình” như một nhát kéo rạch ngang bộ mặt giả dối của giới cầm quyền nơi đây. Cưởi chê trực diện vào vẻ giả tạo bên ngoài của chúng.
Từ tiếng cười châm biếm về hiện thực giả dối của vùng đất Lai Tân, nhà thơ Hồ Chí minh đã thể hiện sự phê phán, chê trách về giai cấp thống trị, chính quyền ở nơi đây. Từ đó thể hiện sự thương xót cho những người dân bất hạnh phải sống dưới bầu trời u ám đó.
Lai Tân của nhà thơ Hồ Chí Minh là một tác phẩm thơ trào phúng xuất sắc trong tập Nhật kí trong tù.
Với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt quen thuộc, nhà thơ khéo léo khắc họa cuộc sống của các nhà cầm quyền tại Lai Tân nồng đậm sự châm biếm:
“Giam phòng Ban trưởng thiên thiên đổ,
Cảnh trưởng tham thôn giải phạm tiền;
Huyện trưởng thiêu đăng biện công sự”
Từ “trưởng” được lặp lại liên tiếp ba lần, nhấn mạnh tầm quan trọng của ba chức vụ được nhắc đến. Lần lượt ban trưởng, cảnh trưởng và huyện trưởng đều là những vị quan đứng đầu của huyện Lai Tân. Họ có chức trách bảo vệ và chăm lo cho cuộc sống của người dân. Ấy thế mà giữa ban ngày, ban trưởng thì thì đánh bạc, cảnh trưởng thì ăn hối lộ. Họ ngang nhiên làm điều vi phạm pháp luật mà chẳng phải sợ hãi hay lén lút. Cấp trên của họ là huyện trưởng, dù rất chăm chỉ làm việc công nhưng lại chăng hề phát hiện ra. Kể cũng phải, bởi huyện trưởng chỉ làm việc ban đêm, còn ban ngày ông ta làm gì, đi đâu thì chẳng ai biết được. Việc công, việc dân phải đêm khuya thanh vắng ông mới đem ra làm. Sự đối lập thú vị khi người thực thi pháp luật lại là kẻ phạm luật, khi việc sai trái thì làm vào ban ngày còn việc công chính thì lại làm vào ban đêm. Đã tạo nên tiếng cười trào phúng cho bài thơ. Tiếng cười ấy còn bật lên giòn giã hơn khi tác giả châm biếm vô cùng sâu cay ở câu thơ cuối:“Lai Tân y cựu thái bình thiên”
Các vị quan cầm quyền tham ô, cờ bạc như vậy mà trời đấy Lai Tân vẫn được xem là “thái bình”. Đã vậy sự “thái bình” đó vẫn được duy trì đều đặn bấy lâu nay. Hóa ra, ở vùng đất này cái trì trệ, thối nát, mục rỗng vẫn được duy trì bền vững như vậy sao? Từ “thái bình” như một nhát kéo rạch ngang bộ mặt giả dối của giới cầm quyền nơi đây. Cưởi chê trực diện vào vẻ giả tạo bên ngoài của chúng.
Từ tiếng cười châm biếm về hiện thực giả dối của vùng đất Lai Tân, nhà thơ Hồ Chí minh đã thể hiện sự phê phán, chê trách về giai cấp thống trị, chính quyền ở nơi đây. Từ đó thể hiện sự thương xót cho những người dân bất hạnh phải sống dưới bầu trời u ám đó.
Lai Tân của nhà thơ Hồ Chí Minh là một tác phẩm thơ trào phúng xuất sắc trong tập Nhật kí trong tù.
Với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt quen thuộc, nhà thơ khéo léo khắc họa cuộc sống của các nhà cầm quyền tại Lai Tân nồng đậm sự châm biếm:
“Giam phòng Ban trưởng thiên thiên đổ,
Cảnh trưởng tham thôn giải phạm tiền;
Huyện trưởng thiêu đăng biện công sự”
Từ “trưởng” được lặp lại liên tiếp ba lần, nhấn mạnh tầm quan trọng của ba chức vụ được nhắc đến. Lần lượt ban trưởng, cảnh trưởng và huyện trưởng đều là những vị quan đứng đầu của huyện Lai Tân. Họ có chức trách bảo vệ và chăm lo cho cuộc sống của người dân. Ấy thế mà giữa ban ngày, ban trưởng thì thì đánh bạc, cảnh trưởng thì ăn hối lộ. Họ ngang nhiên làm điều vi phạm pháp luật mà chẳng phải sợ hãi hay lén lút. Cấp trên của họ là huyện trưởng, dù rất chăm chỉ làm việc công nhưng lại chăng hề phát hiện ra. Kể cũng phải, bởi huyện trưởng chỉ làm việc ban đêm, còn ban ngày ông ta làm gì, đi đâu thì chẳng ai biết được. Việc công, việc dân phải đêm khuya thanh vắng ông mới đem ra làm. Sự đối lập thú vị khi người thực thi pháp luật lại là kẻ phạm luật, khi việc sai trái thì làm vào ban ngày còn việc công chính thì lại làm vào ban đêm. Đã tạo nên tiếng cười trào phúng cho bài thơ. Tiếng cười ấy còn bật lên giòn giã hơn khi tác giả châm biếm vô cùng sâu cay ở câu thơ cuối:“Lai Tân y cựu thái bình thiên”
Các vị quan cầm quyền tham ô, cờ bạc như vậy mà trời đấy Lai Tân vẫn được xem là “thái bình”. Đã vậy sự “thái bình” đó vẫn được duy trì đều đặn bấy lâu nay. Hóa ra, ở vùng đất này cái trì trệ, thối nát, mục rỗng vẫn được duy trì bền vững như vậy sao? Từ “thái bình” như một nhát kéo rạch ngang bộ mặt giả dối của giới cầm quyền nơi đây. Cưởi chê trực diện vào vẻ giả tạo bên ngoài của chúng.
Từ tiếng cười châm biếm về hiện thực giả dối của vùng đất Lai Tân, nhà thơ Hồ Chí minh đã thể hiện sự phê phán, chê trách về giai cấp thống trị, chính quyền ở nơi đây. Từ đó thể hiện sự thương xót cho những người dân bất hạnh phải sống dưới bầu trời u ám đó.
Câu 1:
Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2:
Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn câu thơ đầu là:
+) Hoa hoè xanh rợp bóng.
+)Hoa lựu đỏ rực.
+)Sen hồng toả hương.
Câu 3:
Tác dụng của biện pháp tu từ đảo ngữ trong câu thơ:
+) Giúp câu thơ giàu sức gợi hình gợi cảm,hấp dẫn hơn, làm cho người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp bình dị,ấm áp của cuộc sống lao động nơi thôn quê.
+) Giúp nhấn mạnh âm thanh rộn ràng, sống động của cuộc sống lao động và âm thanh thiên nhiên mùa hè, thể hiện niềm vui, sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên,thể hiện tâm hồn yêu đời,yêu cuộc sống của Nguyễn Trãi.
Câu 4:
Trong hai dòng thơ cuối, tác giả bộc lộ tấm lòng yêu nước, thương dân, mong muốn nhân dân có cuộc sống no đủ, hạnh phúc, thái bình.
Câu 5:
Chủ đề của bài thơ: Ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, tràn đầy sức sống của thiên nhiên ngày hè và tấm lòng yêu dân, yêu nước của Nguyễn Trãi.
Câu 6:
Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên, em học được rằng chúng ta cần biết yêu quý, trân trọng những điều bình dị quanh mình, giữ tinh thần lạc quan, yêu đời, dù cuộc sống bận rộn vẫn nên dành thời gian cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên. Sống chan hòa, vui vẻ sẽ giúp tâm hồn thanh thản và cuộc sống ý nghĩa hơn.
Nhân dịp ngày thành lập trường,lớp em tổ chức tham quan thành cổ Quảng Trị. Chuyến đi này rất ấn tượng đối với em, nó giúp em nhớ lại những tình tiết của phim Mưa Đỏ, cha ông ta đã phải chiến đấu vô cùng khốc liệt để có được hoà bình đồng thời giúp em nâng cao ý thức bảo tồn các di tích lịch sử,luôn phải biết những người chiến sĩ đã dành tuổi thanh xuân để đi chiến đấu bảo vệ đất nước,luôn phải tự hào về đất nước.
Hôm đó ,lớp tôi tập trung lúc 6 giờ sáng và bắt đầu điểm danh,lúc này trên mặt ai cũng không giậu nổi vẻ háo hức,mong chờ. Khi điểm danh xong chúng em bắt đầu di chuyển lên xe,chiếc xe có màu xanh da trời trông rất bắt mắt,trên xe có bạn nói chuyện rôm rả,có bạn hát hò ,có bạn thì chỉ ngắm nhì đường phố qua cửa kính xe, có bạn thì đang chụp những bức ảnh bằng điện thoại để lưu lại thước phim đáng nhớ này.Sau hơn hai tiếng đồng hồ đi trên xe khách, cuối cùng chúng em cũng đến nơi. Tất cả đều reo lên vui sướng vì nhìn từ cổng thành cổ Quảng Trị trông rất cổ kính. Đường dẫn đến cổng là một cây cây cầu lớn, hai bên cầu là ao sen đang mùa nở hoa tỏa hương thơm ngát.Lúc đó, cô giáo phụ trách dẫn cả đoàn đã gọi tất cả tập trung lại. Chờ cho mọi người đông đủ cô bắt đầu giới thiệu về thành cổ Quảng Trị. Chúng em được biết đây là một di tích lịch sử đặc biệt của quốc gia. Thành cổ đã được xây dựng từ thời nhà Nguyễn, trước kia nơi đây chính là một thành trì kiên cố. Nhưng từ khi giặc Pháp xâm lược chúng chiếm nơi đây làm trụ sở và xây dựng thêm nhà tù để nhốt những người yêu nước ở đây. Trong chiến tranh chống Mỹ, toàn bộ thành cổ gần như bị san bằng. Bất kì tấc đất nào ở nơi đây cũng nhuốm máu xương của cha ông ta. Cuối cùng chúng em cũng đã hiểu tại sao thành cổ lại đổ nát như vậy. Thật không ngờ nơi đây lại chịu nhiều đau thương như vậy.
Trong thành cổ có đài tưởng niệm được xây dựng giống như mô hình một nấm mộ chung cho các anh hùng đã hi sinh trong trận chiến này. Chúng em phải đi một đoạn đường khá dài từ cồng đến đó. Bước lên từng bậc cầu thang trên đài tưởng niệm em cảm nhận được không khí thiêng liêng đến lạ thường. Tất cả mọi người đều cúi mặt thắp những nén nhang thành kính dâng lên anh linh của các anh hùng.Và sau đó chúng em được đi tham quan thành cổ, chúng em đi rất nhẹ nhàng,không phát ra tiếng động lớn vì có một bia đá khắc chữ "Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi,cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ,trời Quảng Trị trong xanh và lộng gió,ru mãi bài ca bất tử đến vô cùng" những dòng chữ này khiến em xúc động vô cùng vì nó đã khơi gợi cho em hình ảnh những chiến sĩ anh hùng đã hi sinh bảo vệ đất nước và đã phải nằm dưới những lớp đất lạnh lẽo và chúng em di chuyển thêm đến một số khu vực còn lại dấu tích chiến tranh từ những bức tường đổ nát, khu nhà lao cho tù chính trị.Đi một vòng chúng em đã đến Quảng trường thành cổ, nơi đây lại có nhà tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Cả ngày hôm ấy chúng em đã đi thật nhiều nơi và cũng biết thêm thật nhiều điều thú vị.
Em đã có một chuyến đi bổ ích. Em thấy biết ơn những người đã hy sinh để giành lại độc lập, đem lại cuộc sống bình yên cho chúng em như ngày hôm nay.Và còn cho em nhớ lại dòng chữ trong phim Mưa Đỏ: "Trong từng tấc đất của Thành cổ,dưới dòng sông Thạch Hãn còn biết bao xương máu của các anh hùng đã đổ xuống.Họ đã mãi không thể trở về quê nhà như lời ước hẹn ngày ra trận.Mất mát đó ngàn năm sau lịch sử sẽ mãi khắc ghi".