Nguyễn Thùy Vân
Giới thiệu về bản thân
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Nam Cao là nhà văn tiêu biểu viết về người nông dân trước Cách mạng tháng Tám. Truyện ngắn Lão Hạc đã để lại nhiều xúc động sâu sắc bởi bức chân dung chân thật và cảm động về người nông dân nghèo giàu lòng tự trọng và tình thương con. Trước hết, lão Hạc hiện lên là một người cha vô cùng yêu thương con. Vì nghèo đói, không có tiền cưới vợ cho con, anh con trai phẫn chí bỏ đi làm đồn điền cao su. Ở nhà, lão sống cô đơn, chỉ còn con chó Vàng làm bạn. Lão yêu quý nó như kỉ vật của con trai để lại. Thế nhưng, vì hoàn cảnh túng quẫn, lão buộc phải bán chó. Quyết định ấy khiến lão đau đớn, day dứt như vừa lừa dối một người thân. Chi tiết lão kể chuyện bán chó với ông giáo trong sự ân hận, nước mắt chảy ròng ròng đã thể hiện rõ tấm lòng nhân hậu và tình thương sâu nặng của lão. Không chỉ thương con, lão Hạc còn là người giàu lòng tự trọng. Dù nghèo đói, lão nhất quyết không tiêu vào mảnh vườn dành cho con. Lão gửi tiền nhờ ông giáo giữ hộ để lo hậu sự, quyết không làm phiền hàng xóm. Cuối cùng, lão chọn cái chết dữ dội để bảo toàn mảnh vườn cho con và giữ gìn nhân phẩm. Cái chết của lão khiến người đọc xót xa nhưng cũng đầy trân trọng, bởi đó là cái chết của một con người sống có nghĩa, có tình. Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc, Nam Cao đã khắc họa thành công hình ảnh người nông dân nghèo khổ nhưng giàu lòng yêu thương và tự trọng. Qua nhân vật lão Hạc, nhà văn thể hiện sự cảm thông sâu sắc đối với số phận người nông dân và lên án xã hội tàn nhẫn đã đẩy họ vào bước đường cùng. Truyện ngắn Lão Hạc không chỉ giúp em hiểu thêm về cuộc sống cơ cực của người nông dân xưa mà còn dạy em biết trân trọng tình cảm gia đình, lòng nhân hậu và nhân phẩm con người.
Bài thơ Khi mùa mưa đến thể hiện cảm hứng tha thiết, yêu thương và gắn bó sâu nặng với quê hương của nhà thơ. Mùa mưa hiện lên không chỉ là hiện tượng thiên nhiên mà còn gợi bao kỉ niệm, làm “lòng trẻ lại”, khơi dậy những cảm xúc trong trẻo, yên ả. Trong mưa có “hạt vui với hạt buồn”, có sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người với đất trời. Đặc biệt, hình ảnh “ta hoá phù sa mỗi bến chờ” cho thấy khát vọng sống nhân hậu, được dâng hiến và bồi đắp cho quê hương như phù sa âm thầm làm màu mỡ bãi bờ. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn giàu yêu thương, trân trọng thiên nhiên và luôn hướng về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.
Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện một khát vọng sống đẹp và giàu ý nghĩa. “Phù sa” là lớp đất màu mỡ do sông bồi đắp, làm cho bãi bờ thêm phì nhiêu, cây cối tốt tươi. “Hoá phù sa” là cách nói ẩn dụ, thể hiện mong muốn được dâng hiến, được âm thầm cống hiến như phù sa lặng lẽ bồi đắp cho đời. “Mỗi bến chờ” gợi những nơi con người đang đợi chờ, những mảnh đất, những cuộc đời cần được vun đắp. → Câu thơ thể hiện ước nguyện cao đẹp của tác giả: muốn hoà mình vào cuộc sống, sống nhân hậu, cống hiến thầm lặng để làm giàu đẹp cho quê hương, cho con người, giống như phù sa nuôi dưỡng những bến bờ.
Hồ Chí Minh không chỉ là một vị lãnh tụ của dân tộc Việt Nam, mà còn là một tác giả lớn. Một trong những tác phẩm tiêu biểu phải kể đến tập thơ “Nhật kí trong tù”. Nổi bật trong tập thơ là bài Lai Tân. Lai Tân được Bác sáng tác trong quá trình chuyển lao từ Thiên Giang đến Liễu Châu thuộc Quảng Tây (Trung Quốc). Sống trong hoàn cảnh tù đày, Bác đã hiểu rõ hơn những sự thật về bộ máy chính quyền của Trung Quốc lúc bấy giờ: Những câu thơ mở đầu khắc họa bộ máy chính quyền của Lai Tân lúc bấy giờ vô cùng sinh động, chân thực: “Giam phòng ban trưởng thiên thiên đổ, Cảnh trưởng tham thôn giải phạm tiền; Huyện trưởng thiêu đăng biện công sự,” ( Ban trưởng nhà lao chuyên đánh bạc Giải người, cảnh trưởng kiếm ăn quanh Chong đèn huyện trưởng làm công việc) Tác giả chỉ điểm danh những chức vụ gắn với trọng trách xã hội trong bộ máy công quyền. Họ là những người thực thi pháp luật, chăm lo cho nhân dân và đóng vai trò giữ gìn trật tự cho xã hội. Ba nhân vật xuất hiện trong bài thơ là “ban trưởng, cảnh trưởng và huyện trưởng”. Mỗi người đều xuất hiện với một công việc riêng. Tưởng chừng như họ phải làm những công việc chăm lo cho nhân dân, đất nước. Nhưng không, ban trưởng nhà giam thì ngày ngày đánh bạc, cảnh trường thì tìm cách bóc lột các tù nhân, còn huyện trưởng thì chìm đắm trong thuốc phiện. Những hành vi xấu xa đã vạch rõ bộ mặt thật của bộ máy chính quyền, sự thối nát của xã hội phong kiến Trung Quốc. Bác còn sử dụng phép liệt kê tăng tiến, từ chức quan nhỏ cho đến lớn, để khẳng định rằng bộ máy chính quyền thối nát từ trên xuống dưới, chức càng cao càng hủ bại”. Câu thơ cuối là một lời nhận xét nhưng lại bộc lộ thái độ đầy mỉa mai, châm biếm: “Lai Tân y cựu thái bình yên” (Trời đất Lai Tân vẫn Thái Bình) Bộ máy chính quyền thối nát như vậy, mà Lai Tân vẫn “thái bình”. Điều này thật mâu thuẫn. Lời nhận xét thật nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy châm biếm, mỉa mai. Cái xã hội như vậy mà sao nhìn bên ngoài lại thật thái bình. Nhưng đó chỉ là sự bình yên được che đậy khéo léo.. Thế mới thấy rằng, bài thơ mang tính trào phúng, gợi ra tiếng cười mỉa mai, chua chát. Lai Tân mang một tiếng cười trào phúng độc đáo, thú vị củaHồ Chí Minh đã khắc họa vô cùng chân thực, sinh động hiện thực bộ máy chính quyền của Trung Quốc lúc bấy giờ.
Hồ Chí Minh không chỉ là một vị lãnh tụ của dân tộc Việt Nam, mà còn là một tác giả lớn. Một trong những tác phẩm tiêu biểu phải kể đến tập thơ “Nhật kí trong tù”. Nổi bật trong tập thơ là bài Lai Tân. Lai Tân được Bác sáng tác trong quá trình chuyển lao từ Thiên Giang đến Liễu Châu thuộc Quảng Tây (Trung Quốc). Sống trong hoàn cảnh tù đày, Bác đã hiểu rõ hơn những sự thật về bộ máy chính quyền của Trung Quốc lúc bấy giờ: Những câu thơ mở đầu khắc họa bộ máy chính quyền của Lai Tân lúc bấy giờ vô cùng sinh động, chân thực: “Giam phòng ban trưởng thiên thiên đổ, Cảnh trưởng tham thôn giải phạm tiền; Huyện trưởng thiêu đăng biện công sự,” ( Ban trưởng nhà lao chuyên đánh bạc Giải người, cảnh trưởng kiếm ăn quanh Chong đèn huyện trưởng làm công việc) Tác giả chỉ điểm danh những chức vụ gắn với trọng trách xã hội trong bộ máy công quyền. Họ là những người thực thi pháp luật, chăm lo cho nhân dân và đóng vai trò giữ gìn trật tự cho xã hội. Ba nhân vật xuất hiện trong bài thơ là “ban trưởng, cảnh trưởng và huyện trưởng”. Mỗi người đều xuất hiện với một công việc riêng. Tưởng chừng như họ phải làm những công việc chăm lo cho nhân dân, đất nước. Nhưng không, ban trưởng nhà giam thì ngày ngày đánh bạc, cảnh trường thì tìm cách bóc lột các tù nhân, còn huyện trưởng thì chìm đắm trong thuốc phiện. Những hành vi xấu xa đã vạch rõ bộ mặt thật của bộ máy chính quyền, sự thối nát của xã hội phong kiến Trung Quốc. Bác còn sử dụng phép liệt kê tăng tiến, từ chức quan nhỏ cho đến lớn, để khẳng định rằng bộ máy chính quyền thối nát từ trên xuống dưới, chức càng cao càng hủ bại”. Câu thơ cuối là một lời nhận xét nhưng lại bộc lộ thái độ đầy mỉa mai, châm biếm: “Lai Tân y cựu thái bình yên” (Trời đất Lai Tân vẫn Thái Bình) Bộ máy chính quyền thối nát như vậy, mà Lai Tân vẫn “thái bình”. Điều này thật mâu thuẫn. Lời nhận xét thật nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy châm biếm, mỉa mai. Cái xã hội như vậy mà sao nhìn bên ngoài lại thật thái bình. Nhưng đó chỉ là sự bình yên được che đậy khéo léo.. Thế mới thấy rằng, bài thơ mang tính trào phúng, gợi ra tiếng cười mỉa mai, chua chát. Lai Tân mang một tiếng cười trào phúng độc đáo, thú vị củaHồ Chí Minh đã khắc họa vô cùng chân thực, sinh động hiện thực bộ máy chính quyền của Trung Quốc lúc bấy giờ.
Đồng ý với ý kiến. Tiếng cười thực sự có sức mạnh như một thứ vũ khí chống lại cái chưa hay, chưa đẹp trong cuộc sống. Khi bị tiếng cười châm biếm, phê phán, người có khuyết điểm thường cảm thấy xấu hổ và nhận ra sai lầm của mình, từ đó có động lực để sửa đổi, hoàn thiện bản thân.
Answer: Sắc thái trang trọng, lịch sự Từ "thiếu phụ" trong câu "Chợt một thiếu phụ bước vào với một đứa bé độ chín, mười tháng tuổi trên tay và một chú mèo con" mang sắc thái trang trọng, lịch sự. Nó được dùng để chỉ người phụ nữ đã có gia đình, còn trẻ tuổi, nhằm mục đích tôn trọng người được nhắc đến.
C1:thể thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật
Năm nay, trường tôi đã tổ chức tham quan. Chúng tôi được đến thăm cố đô Huế - một di tích lịch sử nổi tiếng của quê hương. Tôi cảm thấy vô cùng háo hức và mong chờ. Tối hôm qua, tôi đã chuẩn bị đồ dùng cho chuyến đi. Mẹ còn mua cho tôi bánh kẹo, nước uống nữa. Sáu giờ sáng, học sinh phải tập trung ở trường. Tôi thức dậy từ năm giờ ba mươi phút để chuẩn bị. Sau đó, mẹ đưa tôi đến trường. Đến nơi, tôi thấy rất nhiều xe ô tô đỗ ở cổng trưởng. Sân trường đông đúc, nhộn nhịp vô cùng. Nhiều bác phụ huynh cũng đưa con đến trường. Tôi chào tạm biệt mẹ rồi bước vào trong. Rất nhiều học sinh đang xếp hàng dưới sân trường. Tôi nhanh chóng tìm vị trí của lớp mình. Cô giáo chủ nhiệm yêu cầu lớp trưởng điểm danh sĩ số. Chúng tôi xếp thành hàng để lên xe. Khoảng bảy giờ ba mươi, xe bắt đầu xuất phát. Cùng đi có bác hội trưởng và hội phó của hội phụ huynh học sinh. Ngoài ra, mỗi lớp còn có một hướng dẫn viên đi cùng. Hướng dẫn viên của lớp tôi là chị Thu Hà. Chị rất thân thiện và nhiệt tình. Trên đường đi, chị đã trò chuyện và trao đổi với chúng tôi khá vui vẻ. Khoảng một mươi phút, xe đã đến nơi. Cả lớp xếp lại thành hai hàng, sau đó đi tham quan theo sự hướng dẫn của chị hướng dẫn viên. Ở mỗi điểm tham quan, chúng tôi sẽ được dừng lại để ngắm nhìn và lắng nghe chị hướng dẫn viên thuyết trình về nơi đó. Nhiều bạn còn đặt ra những câu hỏi thú vị và được chị Hà giải đáp khá chi tiết. Theo như chị Hà giới thiệu, Kinh Thành Huế được xây dựng vào năm 1805 dưới thời vua Gia Long và được kéo dài gần ba mươi năm năm đến thời vua Minh Mạng. Thành gồm có mười cửa chính. Bên trong kinh thành bao gồm: Phòng thành (xây dựng từ những năm 1805 - 1817), Hoàng thành và Tử cấm thành (1840), đàn Nam Giao… Và cả những lăng tẩm, phủ chúa nổi tiếng như lăng Gia Long (1814 - 1820) lăng Minh Mạng (1820 - 1840), lăng Tự Đức (1864 -1867) rất uy nghi, tráng lệ. Sau một ngày tham quan, tôi đã biết thêm được nhiều kiến thức bổ ích, thêm yêu mến và tự hào về lịch sử của dân tộc. Chúng tôi cũng chụp được rất nhiều tấm ảnh đẹp. Chuyến đi thật thú vị và vui vẻ. Tôi mong rằng sẽ có thêm nhiều chuyến đi hơn nữa để học hỏi thêm những bài học bổ ích, thêm yêu mến và tự hào về đất nước Việt Nam xinh đẹp.