Nguyễn Tiến Dũng
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã mang đến cho em những cảm xúc nghẹn ngào về sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp nhưng cũng đầy gian truân qua phép so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen". Cả cuộc đời mẹ âm thầm lặng lẽ, chắt chiu từng giọt máu và nước mắt để "ướp" cho con hương vị ngọt ngào nhất của cuộc đời. Em đặc biệt xúc động trước sự đối lập giữa hình ảnh "con đi chân trời gió lộng" và "mẹ về nắng quải chiều hôm". Khi con trưởng thành, bay cao bay xa thì cũng là lúc mẹ già yếu, đơn chiếc trong bóng chiều. Dù bài thơ kết thúc bằng sự chia lìa sinh tử khi "Mẹ đã lìa xa cõi đời", nhưng hình ảnh mẹ không mất đi mà "thành ngôi sao lên trời", mãi mãi soi sáng và sưởi ấm tâm hồn con. Bài thơ là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo, khiến em càng thêm trân trọng và yêu thương mẹ của mình hơn.
Chúng ta cần giữ một trái tim ấm áp và sự khiêm nhường khi đối diện với bạn bè cũ, đừng để cái "mùi rượu nho" hay "mùi thịt ướp" (biểu tượng của sự khác biệt địa vị) làm mờ đi tình cảm chân thành.
Chi tiết "mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó" đã gợi tả sự vội vã, cuống quýt và tâm trạng bối rối, đầy lưu luyến của anh thanh niên trong giây phút chia tay đoàn khách. Hình ảnh nhân hóa này không chỉ cho thấy sự nhanh chóng đến mức vụng về khi thu dọn đồ đạc để tranh thủ từng giây phút quý giá bên mọi người, mà còn mang ý nghĩa sâu sắc về một tâm hồn ấm áp, luôn khát khao tình người và sự giao kết giữa người với người của một chàng trai trẻ sống cô độc giữa đỉnh núi cao..