Ngô Tuấn Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Tuấn Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Câu nói của Mark Twain gợi ra một cách nhìn mạnh mẽ về lựa chọn và hành động trong cuộc sống. Thật vậy, con người thường dễ bị trói buộc bởi nỗi sợ thất bại, sự an toàn quen thuộc hay ánh nhìn của người khác, để rồi chần chừ trước những cơ hội. Nhưng thời gian không chờ đợi ai; khi nhìn lại, điều khiến ta day dứt không hẳn là những lần vấp ngã, mà chính là những ước mơ chưa từng dám thử. Việc “tháo dây, nhổ neo” không có nghĩa là hành động bốc đồng, mà là dám bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá giới hạn của bản thân. Thất bại, nếu có, cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành và hiểu mình hơn. Ngược lại, sự do dự kéo dài có thể khiến ta đánh mất những cơ hội không bao giờ quay lại. Tuy nhiên, dấn thân cần đi kèm với suy nghĩ chín chắn và trách nhiệm, tránh liều lĩnh mù quáng. Mỗi người chỉ có một cuộc đời, vì vậy hãy sống chủ động, dám trải nghiệm và dám lựa chọn, để khi ngoảnh lại, ta có thể mỉm cười vì đã sống trọn vẹn, chứ không phải nuối tiếc vì những điều chưa từng bắt đầu.

Câu 2 Trong đoạn trích Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động, tiêu biểu cho người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh. Trước hết, đó là một người mẹ tần tảo, lam lũ và cô đơn. Hình ảnh “cái nhà cũ”, “mái gianh xơ xác”, cùng dáng vẻ “đã già đi nhiều” cho thấy cuộc sống nghèo khó, vất vả đã bào mòn tuổi tác của bà. Sống một mình nơi quê nhà, bà chỉ có con Trinh làm bạn, càng làm nổi bật nỗi cô quạnh và sự mong mỏi con trở về.

Không chỉ vậy, người mẹ còn là hiện thân của tình yêu thương con sâu nặng, bao dung. Khi gặp lại Tâm sau sáu năm xa cách, bà “ứa nước mắt”, xúc động đến nghẹn lời. Những câu hỏi giản dị về sức khỏe, công việc của con thể hiện nỗi lo lắng thường trực của một người mẹ. Dù Tâm thờ ơ, lạnh nhạt, bà vẫn ân cần, không một lời trách móc. Ngay cả khi nhận tiền từ con, bà “run run”, “rơm rớm nước mắt” – đó không phải niềm vui vật chất, mà là nỗi tủi thân, chạnh lòng trước sự xa cách tình cảm.

Đặc biệt, nhân vật người mẹ còn cho thấy sự hi sinh thầm lặng. Bà chấp nhận cuộc sống nghèo khó, cô đơn, chỉ mong con được yên ổn nơi thành thị. Bà không dám lên tỉnh thăm con khi nghe tin con ốm, vì “quê mùa chả biết tỉnh thế nào”, chi tiết nhỏ nhưng gợi lên biết bao mặc cảm và tình thương sâu sắc.

Qua hình tượng người mẹ, nhà văn không chỉ bày tỏ niềm xót thương đối với người phụ nữ trong xã hội cũ mà còn kín đáo phê phán sự vô tâm, lạnh lùng của những đứa con như Tâm. Nhân vật đã để lại trong lòng người đọc một nỗi ám ảnh về tình mẫu tử thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người biết trân trọng, yêu thương và sống có trách nhiệm hơn với đấng sinh thành.

Câu 1 văn bản nghị luận

Câu 2 lối sống giản dị hiền lành

Câu 3 để câu văn trở lên sinh động hơn

Câu 4 vì đó đã là 1 phần của cuộc sống khi mất đi nó sẽ thiếu những tiếng chảy mà nó mang lại hàng ngày

Câu 5em rút ra là k lên vội vã trong cuộc sống cần làm 1 người sống chậm giản dị mộc mạc. Cần quan sát những cảnh vật xung quanh