Phạm Tố Như
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài thơ Một tiếng rao đêm của Tố Hữu là tiếng lòng xót xa trước cảnh đời nghèo khổ trong xã hội cũ. Hình ảnh em bé mù đi bán bánh trong đêm hiện lên rất đáng thương: nhỏ bé, lạc lõng và phải tự mưu sinh trong bóng tối. Tiếng rao “Ai bánh không…” nghe yếu ớt mà ám ảnh, như một lời kêu cứu gửi vào không gian. Tác giả không chỉ miêu tả hoàn cảnh của đứa bé mà còn thể hiện tình thương sâu sắc của mình. Giọng thơ trầm buồn, cảm xúc chân thành khiến người đọc dễ đồng cảm. Qua việc khắc hoạ số phận một em bé mù, Tố Hữu đã cho thấy cả một xã hội bất công, nơi người nghèo không có cơ hội sống đúng nghĩa. Nghệ thuật miêu tả tinh tế và cảm xúc giàu tính nhân đạo làm bài thơ trở nên xúc động. Từ đó, người đọc hiểu hơn về tấm lòng nhân ái của Tố Hữu và càng trân trọng giá trị của sự đồng cảm trong cuộc sống.
Câu 2: Bài làm
Trong xã hội hiện đại, căn bệnh thành tích "ảo" đang trở thành một vấn đề nhức nhối, đặc biệt là trong thế hệ trẻ. Đây là tình trạng mà nhiều bạn trẻ cố gắng tạo ra những thành tích không thực chất, chỉ để đánh bóng bản thân, gây ấn tượng với người khác. Căn bệnh này không chỉ gây ra những hệ lụy tiêu cực cho cá nhân mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội.
Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến căn bệnh thành tích "ảo" là áp lực từ gia đình, nhà trường và xã hội. Nhiều bậc phụ huynh đặt quá nhiều kỳ vọng vào con cái, ép con phải đạt được những thành tích cao để "nở mày nở mặt" với mọi người. Nhà trường cũng chú trọng quá nhiều đến điểm số, thành tích mà bỏ qua việc giáo dục đạo đức, kỹ năng sống cho học sinh. Xã hội thì tôn vinh những người có thành tích "khủng", khiến nhiều bạn trẻ cảm thấy áp lực phải chạy theo những giá trị ảo.
Hậu quả của căn bệnh thành tích "ảo" là vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến cho nhiều bạn trẻ trở nên sống giả tạo, thiếu trung thực, chỉ quan tâm đến hình thức mà bỏ qua nội dung. Họ có thể gian lận trong thi cử, đạo văn, hoặc thậm chí là mua bán bằng cấp để có được những thành tích "ảo". Điều này không chỉ làm mất đi giá trị thực của bản thân mà còn gây ra những tác động tiêu cực đến xã hội, làm suy giảm niềm tin vào giáo dục và đạo đức.
Để giải quyết căn bệnh thành tích "ảo", cần có sự chung tay của cả gia đình, nhà trường và xã hội. Gia đình cần tạo ra một môi trường yêu thương, khuyến khích con cái phát triển toàn diện, không nên đặt nặng vấn đề thành tích. Nhà trường cần đổi mới phương pháp giáo dục, chú trọng đến việc phát triển phẩm chất, năng lực thực tế của học sinh. Xã hội cần xây dựng một hệ giá trị đúng đắn, tôn vinh những người có đóng góp thực sự cho cộng đồng, không nên quá coi trọng những thành tích "ảo". Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể giúp thế hệ trẻ tránh xa căn bệnh thành tích "ảo" và phát triển một cách bền vững.
Bài 1
Câu 1: Thể thơ của bài thơ "Một tiếng rao đêm" là thể thơ thất ngôn bát cú (8 câu, mỗi câu 7 chữ).
Câu 2: Nhân vật trữ tình trong bài thơ là tác giả Tố Hữu, người đang nằm trong xà lim và lắng nghe tiếng rao đêm. Đối tượng trữ tình là em bé bán bánh bột lọc, người mà tác giả cảm nhận và suy tư về cuộc đời, số phận.
Câu 3: Biện pháp tu từ trong câu thơ "Tiếng rao sao mà ướt lạnh tế lòng!" là ẩn dụ chuyển đổi cảm giác. "Ướt lạnh" vốn là cảm giác thuộc về xúc giác, nhưng được dùng để diễn tả cảm xúc "tế lòng" (cảm giác xót xa, thương cảm). Sự chuyển đổi này làm tăng tính biểu cảm, gợi hình, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn nỗi xúc động của tác giả trước tiếng rao của em bé.
Câu 4: Chủ đề của bài thơ là sự cảm thương sâu sắc của tác giả đối với số phận nghèo khổ, bất hạnh của em bé bán bánh bột lọc trong đêm khuya. Tư tưởng của bài thơ là sự đồng cảm, xót xa trước những mảnh đời cơ cực, đồng thời thể hiện niềm trân trọng đối với nghị lực sống của những người nghèo khổ.
Câu 5: Qua bài thơ, tác giả gửi gắm thông điệp về sự quan tâm, yêu thương và chia sẻ đối với những người nghèo khổ, đặc biệt là trẻ em. Đồng thời, tác giả cũng muốn khơi gợi trong lòng người đọc sự trăn trở về những bất công xã hội và mong muốn một cuộc sống tốt đẹp hơn cho những mảnh đời bất hạnh.
Bài 2
Câu 1: Bài thơ Một tiếng rao đêm của Tố Hữu là tiếng lòng xót xa trước cảnh đời nghèo khổ trong xã hội cũ. Hình ảnh em bé mù đi bán bánh trong đêm hiện lên rất đáng thương: nhỏ bé, lạc lõng và phải tự mưu sinh trong bóng tối. Tiếng rao “Ai bánh không…” nghe yếu ớt mà ám ảnh, như một lời kêu cứu gửi vào không gian. Tác giả không chỉ miêu tả hoàn cảnh của đứa bé mà còn thể hiện tình thương sâu sắc của mình. Giọng thơ trầm buồn, cảm xúc chân thành khiến người đọc dễ đồng cảm. Qua việc khắc hoạ số phận một em bé mù, Tố Hữu đã cho thấy cả một xã hội bất công, nơi người nghèo không có cơ hội sống đúng nghĩa. Nghệ thuật miêu tả tinh tế và cảm xúc giàu tính nhân đạo làm bài thơ trở nên xúc động. Từ đó, người đọc hiểu hơn về tấm lòng nhân ái của Tố Hữu và càng trân trọng giá trị của sự đồng cảm trong cuộc sống.
Câu 2: Bài làm
Trong xã hội hiện đại, căn bệnh thành tích "ảo" đang trở thành một vấn đề nhức nhối, đặc biệt là trong thế hệ trẻ. Đây là tình trạng mà nhiều bạn trẻ cố gắng tạo ra những thành tích không thực chất, chỉ để đánh bóng bản thân, gây ấn tượng với người khác. Căn bệnh này không chỉ gây ra những hệ lụy tiêu cực cho cá nhân mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển của xã hội.
Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến căn bệnh thành tích "ảo" là áp lực từ gia đình, nhà trường và xã hội. Nhiều bậc phụ huynh đặt quá nhiều kỳ vọng vào con cái, ép con phải đạt được những thành tích cao để "nở mày nở mặt" với mọi người. Nhà trường cũng chú trọng quá nhiều đến điểm số, thành tích mà bỏ qua việc giáo dục đạo đức, kỹ năng sống cho học sinh. Xã hội thì tôn vinh những người có thành tích "khủng", khiến nhiều bạn trẻ cảm thấy áp lực phải chạy theo những giá trị ảo.
Hậu quả của căn bệnh thành tích "ảo" là vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến cho nhiều bạn trẻ trở nên sống giả tạo, thiếu trung thực, chỉ quan tâm đến hình thức mà bỏ qua nội dung. Họ có thể gian lận trong thi cử, đạo văn, hoặc thậm chí là mua bán bằng cấp để có được những thành tích "ảo". Điều này không chỉ làm mất đi giá trị thực của bản thân mà còn gây ra những tác động tiêu cực đến xã hội, làm suy giảm niềm tin vào giáo dục và đạo đức.
Để giải quyết căn bệnh thành tích "ảo", cần có sự chung tay của cả gia đình, nhà trường và xã hội. Gia đình cần tạo ra một môi trường yêu thương, khuyến khích con cái phát triển toàn diện, không nên đặt nặng vấn đề thành tích. Nhà trường cần đổi mới phương pháp giáo dục, chú trọng đến việc phát triển phẩm chất, năng lực thực tế của học sinh. Xã hội cần xây dựng một hệ giá trị đúng đắn, tôn vinh những người có đóng góp thực sự cho cộng đồng, không nên quá coi trọng những thành tích "ảo". Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể giúp thế hệ trẻ tránh xa căn bệnh thành tích "ảo" và phát triển một cách bền vững.