Nguyễn Mạc Dương
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Bài thơ Một tiếng rao đêm của Tố Hữu là tiếng lòng nghẹn ngào của một người tù cách mạng trước số phận nhỏ bé, tội nghiệp của em bé bán bánh trong đêm khuya. Từ trong xà lim tối tăm, nhà thơ vẫn lắng nghe bằng cả trái tim để rồi chỉ một tiếng rao mỏng manh cũng đủ làm “ướt lạnh tê lòng”. Qua nhãn quan đầy nhân ái, em bé hiện lên với dáng vẻ gầy gò, yếu ớt: manh áo mỏng, chân trần giữa sương gió, tuổi thơ mới bảy tám năm mà đã phải “leo lên bước đường đời”. Không chỉ là một hình ảnh cụ thể, em bé còn trở thành biểu tượng cho biết bao kiếp người nghèo khổ trong xã hội cũ: gia tài chỉ vài chục chiếc bánh, niềm vui là mấy đồng xu ít ỏi từ những người “lơ đễnh”. Càng thương em, ta càng thấy rõ tấm lòng giàu tình người của Tố Hữu – một trái tim luôn hướng về nhân dân, nhất là những con người bất hạnh. Bài thơ không chỉ tố cáo hiện thực nghiệt ngã mà còn đánh thức trong người đọc sự cảm thông, trắc ẩn và niềm khao khát về một cuộc sống công bằng hơn cho những phận người bé nhỏ. Đây chính là giá trị nhân đạo sâu sắc làm nên sức lay động bền lâu của tác phẩm.
câu 2
Trong xã hội hiện đại, thế hệ trẻ đang có nhiều điều kiện để phát triển bản thân, tiếp cận tri thức và khẳng định vị trí của mình. Tuy nhiên, bên cạnh những nỗ lực thực chất, một hiện tượng đáng lo ngại đang lan rộng: căn bệnh chạy theo thành tích “ảo”. Đây là sự đề cao hào nhoáng bên ngoài hơn giá trị bên trong, coi trọng cái được nhìn thấy hơn cái thật sự đạt được. Căn bệnh ấy ngày càng phổ biến và để lại nhiều hệ lụy đáng suy ngẫm.
Trước hết, thành tích “ảo” thể hiện ở việc nhiều bạn trẻ quá coi trọng các con số, danh hiệu, hình thức bên ngoài để chứng minh năng lực của bản thân. Các bảng điểm “đẹp”, những tấm ảnh sống ảo, các chứng chỉ được mua dễ dàng, những giải thưởng thiếu tính minh bạch… trở thành mục tiêu thay vì quá trình nỗ lực thực sự. Không ít người học chỉ để “đối phó”, làm việc chỉ để “ghi nhận”, khiến kiến thức và kỹ năng trở nên rỗng tuếch. Trên mạng xã hội, một bộ phận bạn trẻ càng chìm trong thế giới phù phiếm của lượt thích và sự ngưỡng mộ bề ngoài, hình thành sự ảo tưởng về bản thân.
Nguyên nhân của hiện tượng này xuất phát từ nhiều phía. Một phần do áp lực từ gia đình, nhà trường và xã hội, khi thành công thường được đánh giá bằng những thành tích nhìn thấy được thay vì sự tiến bộ thật sự. Có những bậc phụ huynh quá đặt nặng điểm số nên tạo ra tâm lý sợ thua kém ở con trẻ. Bên cạnh đó, môi trường mạng với vô vàn hình ảnh “hoàn hảo” khiến nhiều bạn trẻ dễ so sánh và chạy theo chuẩn mực không có thật. Một nguyên nhân quan trọng hơn là thiếu bản lĩnh và định hướng, khiến người trẻ dễ bị cuốn vào sự ganh đua bề nổi thay vì rèn luyện năng lực thực sự.
Hậu quả của căn bệnh thành tích ảo vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến người trẻ đánh mất giá trị thật của học tập và lao động, làm giảm khả năng cạnh tranh trong tương lai. Một thế hệ chỉ giỏi “làm đẹp hồ sơ” nhưng thiếu kỹ năng, thiếu sáng tạo thì rất khó đóng góp cho xã hội. Thành tích ảo cũng dẫn đến sự tự huyễn hoặc, khiến người trẻ không nhận ra điểm yếu của mình để vươn lên. Nguy hiểm hơn, nó tạo ra lối sống giả tạo, đánh mất sự chân thật – vốn là nền tảng của nhân cách.
Để khắc phục căn bệnh này, mỗi bạn trẻ cần nhận thức rõ: giá trị thật mới là thứ giúp ta đứng vững lâu dài. Hãy học vì bản thân, làm việc vì sự trưởng thành, không phải vì ánh mắt đánh giá của người khác. Gia đình và nhà trường cũng cần thay đổi, xem trọng quá trình hơn kết quả, khuyến khích sự trải nghiệm và trung thực. Xã hội cần tạo ra môi trường đánh giá công bằng, hạn chế tôn vinh những thành tích không thực chất.
Căn bệnh thành tích “ảo” có thể nguy hiểm, nhưng hoàn toàn có thể chữa khỏi nếu mỗi bạn trẻ biết sống thật với khả năng của mình, dám đối diện với thiếu sót và kiên trì hoàn thiện bản thân. Thành công chân chính không nằm ở những lời khen dễ dãi, mà ở sự nỗ lực bền bỉ và giá trị mà ta để lại cho cuộc đời. Chỉ khi thoát khỏi “hào quang ảo”, thế hệ trẻ mới có thể trưởng thành mạnh mẽ và đóng góp thực sự cho tương lai đất nước.
câu 1
Bài thơ Một tiếng rao đêm của Tố Hữu là tiếng lòng nghẹn ngào của một người tù cách mạng trước số phận nhỏ bé, tội nghiệp của em bé bán bánh trong đêm khuya. Từ trong xà lim tối tăm, nhà thơ vẫn lắng nghe bằng cả trái tim để rồi chỉ một tiếng rao mỏng manh cũng đủ làm “ướt lạnh tê lòng”. Qua nhãn quan đầy nhân ái, em bé hiện lên với dáng vẻ gầy gò, yếu ớt: manh áo mỏng, chân trần giữa sương gió, tuổi thơ mới bảy tám năm mà đã phải “leo lên bước đường đời”. Không chỉ là một hình ảnh cụ thể, em bé còn trở thành biểu tượng cho biết bao kiếp người nghèo khổ trong xã hội cũ: gia tài chỉ vài chục chiếc bánh, niềm vui là mấy đồng xu ít ỏi từ những người “lơ đễnh”. Càng thương em, ta càng thấy rõ tấm lòng giàu tình người của Tố Hữu – một trái tim luôn hướng về nhân dân, nhất là những con người bất hạnh. Bài thơ không chỉ tố cáo hiện thực nghiệt ngã mà còn đánh thức trong người đọc sự cảm thông, trắc ẩn và niềm khao khát về một cuộc sống công bằng hơn cho những phận người bé nhỏ. Đây chính là giá trị nhân đạo sâu sắc làm nên sức lay động bền lâu của tác phẩm.
câu 2
Trong xã hội hiện đại, thế hệ trẻ đang có nhiều điều kiện để phát triển bản thân, tiếp cận tri thức và khẳng định vị trí của mình. Tuy nhiên, bên cạnh những nỗ lực thực chất, một hiện tượng đáng lo ngại đang lan rộng: căn bệnh chạy theo thành tích “ảo”. Đây là sự đề cao hào nhoáng bên ngoài hơn giá trị bên trong, coi trọng cái được nhìn thấy hơn cái thật sự đạt được. Căn bệnh ấy ngày càng phổ biến và để lại nhiều hệ lụy đáng suy ngẫm.
Trước hết, thành tích “ảo” thể hiện ở việc nhiều bạn trẻ quá coi trọng các con số, danh hiệu, hình thức bên ngoài để chứng minh năng lực của bản thân. Các bảng điểm “đẹp”, những tấm ảnh sống ảo, các chứng chỉ được mua dễ dàng, những giải thưởng thiếu tính minh bạch… trở thành mục tiêu thay vì quá trình nỗ lực thực sự. Không ít người học chỉ để “đối phó”, làm việc chỉ để “ghi nhận”, khiến kiến thức và kỹ năng trở nên rỗng tuếch. Trên mạng xã hội, một bộ phận bạn trẻ càng chìm trong thế giới phù phiếm của lượt thích và sự ngưỡng mộ bề ngoài, hình thành sự ảo tưởng về bản thân.
Nguyên nhân của hiện tượng này xuất phát từ nhiều phía. Một phần do áp lực từ gia đình, nhà trường và xã hội, khi thành công thường được đánh giá bằng những thành tích nhìn thấy được thay vì sự tiến bộ thật sự. Có những bậc phụ huynh quá đặt nặng điểm số nên tạo ra tâm lý sợ thua kém ở con trẻ. Bên cạnh đó, môi trường mạng với vô vàn hình ảnh “hoàn hảo” khiến nhiều bạn trẻ dễ so sánh và chạy theo chuẩn mực không có thật. Một nguyên nhân quan trọng hơn là thiếu bản lĩnh và định hướng, khiến người trẻ dễ bị cuốn vào sự ganh đua bề nổi thay vì rèn luyện năng lực thực sự.
Hậu quả của căn bệnh thành tích ảo vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến người trẻ đánh mất giá trị thật của học tập và lao động, làm giảm khả năng cạnh tranh trong tương lai. Một thế hệ chỉ giỏi “làm đẹp hồ sơ” nhưng thiếu kỹ năng, thiếu sáng tạo thì rất khó đóng góp cho xã hội. Thành tích ảo cũng dẫn đến sự tự huyễn hoặc, khiến người trẻ không nhận ra điểm yếu của mình để vươn lên. Nguy hiểm hơn, nó tạo ra lối sống giả tạo, đánh mất sự chân thật – vốn là nền tảng của nhân cách.
Để khắc phục căn bệnh này, mỗi bạn trẻ cần nhận thức rõ: giá trị thật mới là thứ giúp ta đứng vững lâu dài. Hãy học vì bản thân, làm việc vì sự trưởng thành, không phải vì ánh mắt đánh giá của người khác. Gia đình và nhà trường cũng cần thay đổi, xem trọng quá trình hơn kết quả, khuyến khích sự trải nghiệm và trung thực. Xã hội cần tạo ra môi trường đánh giá công bằng, hạn chế tôn vinh những thành tích không thực chất.
Căn bệnh thành tích “ảo” có thể nguy hiểm, nhưng hoàn toàn có thể chữa khỏi nếu mỗi bạn trẻ biết sống thật với khả năng của mình, dám đối diện với thiếu sót và kiên trì hoàn thiện bản thân. Thành công chân chính không nằm ở những lời khen dễ dãi, mà ở sự nỗ lực bền bỉ và giá trị mà ta để lại cho cuộc đời. Chỉ khi thoát khỏi “hào quang ảo”, thế hệ trẻ mới có thể trưởng thành mạnh mẽ và đóng góp thực sự cho tương lai đất nước.