Lê Thu Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thu Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tôi là một cây khế già. Từ lúc sinh ra, tôi đã được chứng kiến rất nhiều chuyện. Ngày hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe về cuộc đời của hai người chăm sóc cho tôi. Người đầu tiên là một chàng trai hiền lành và chăm chỉ. Sau khi cha qua đời, anh ta bị anh trai cướp hết đất đai, tiền bạc, chỉ phân cho một túp lều cũ và một cây khế lớn - chính là tôi. Ngày ngày, hai vợ chồng anh ta đi làm thuê rất vất vả, nhưng vẫn dành thời gian để chăm bón cho tôi. Chắc là họ rất kì vọng đến mùa trái chín, để có thể đem khế ra chợ bán kiếm thêm thu nhập. Thấu hiểu tấm lòng của họ, tôi ra sức hút chất dinh dưỡng từ đất đai để cho ra thật nhiều trái ngọt. Đến mùa quả, tôi đã cho ra rất nhiều quả khế ngọt, quả nào cũng to, cũng ngọt. Hai vợ chồng vui lắm. Bỗng nhiên, khi đến ngày hái quả, thì từ phương xa có một chú chim rất lớn đến ăn khế. Chú chim ấy khiến cho hai vợ chồng không thể hái quả được, mà số quả trên cây cũng vơi dần đi trông thấy. Nhìn hai vợ chồng buồn bã, tôi định bụng sẽ trò chuyện với chú chim. Nhưng hôm sau, người chồng đã chủ động ra tâm sự với chim về hoàn cảnh của mình. Ngờ đâu, chú chim ấy lại biết nói tiếng người, liền dặn anh ta may túi ba gang để đi lấy vàng. Sau một chuyến đi, khi trở về, người chồng mang theo một cái túi đầy vàng và gia đình họ trở nên giàu có. Chú chim cũng vì thế mà được ăn khế thỏa thích. Hôm nào chim cũng đến ăn và khen trái ngon nên đã trở nên thân thiết với tôi. Mấy hôm sau, người anh trai tham lam biết chuyện đã đến và xin được đổi gia sản để lấy tôi. Sau khi trở thành chủ của tôi, hắn ta rất lười biếng, chẳng chăm sóc tôi cẩn thận khiến tôi bực mình lắm. Nhưng hơn cả thế, hắn ta còn vô cùng tham lam, khi may một cái túi tận mười hai gang để đòi chim đưa ra đảo vàng. Ngày hôm ấy, chim đưa người anh đi lấy vàng nhưng đi rất lâu khiến tôi lo lắm. Nhưng đến chiều, chim đã trở về với bộ lông ướt nhẹp. Nghe chim kể, tôi mới biết, thì ra người anh tham lam kia vì lấy quá nhiều vàng, đã khiến chim không bay nổi và rớt xuống biển. Chim thần thì may mắn bay lên được và trở về đây, còn hắn ta thì đã bị sóng cuốn trôi mất. Thật đáng đời cho một kẻ tham lam như hắn ta.

Biện pháp tu từ: Liệt kê ("Khi đám cưới, lúc tang ma, trong các dịp lễ hội"). Tác dụng: Nội dung: Nhấn mạnh sự hiện diện phổ biến, quan trọng của trầu cau trong mọi thời điểm quan trọng của đời sống người Việt. Nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức thuyết phục cho việc khẳng định giá trị tình nghĩa vợ chồng, anh em trường tồn. Câu 10: Câu chuyện "Sự tích trầu cau" gửi gắm những bài học nhân sinh sâu sắc về tình cảm con người. Trước hết, câu chuyện đề cao tình anh em gắn bó, thắm thiết và sự thủy chung, tình nghĩa vợ chồng son sắt, bền chặt. Đồng thời, nó cũng nhắc nhở ta phải biết trân trọng những người thân yêu, tránh sự ghen tị, ích kỷ hay vội vàng nghi ngờ làm rạn nứt tình cảm gia đình. Qua hình ảnh trầu - cau - vôi, ta hiểu thêm về nét đẹp văn hóa truyền thống, coi trọng tình nghĩa, sự sẻ chia và gắn kết cộng đồng của dân tộc. Cuối cùng, truyện khuyên con người sống nhân hậu, biết thương yêu và thấu hiểu nhau.

Câu 1 Đoạn thơ trích trong bài "Tình mẹ" của Tử Nhi đã chạm đến trái tim em bởi cảm xúc tri ân mẹ sâu sắc và chân thành. Qua ngôn từ bình dị, tác giả khắc họa hình ảnh người mẹ vất vả, lam lũ, chịu nhiều "gian khổ tháng ngày" khiến lưng còng, tóc bạc. Câu thơ "Xin đừng bước lại để còn mẹ đây" thể hiện nỗi sợ thời gian cướp mất mẹ, một khao khát được yêu thương mẹ muộn màng nhưng tha thiết. Tình yêu thương ấy không chỉ là sự biết ơn mà còn là ý thức trách nhiệm của con, muốn gánh vác nỗi đau, "sống đẹp" để mẹ không phải "muộn phiền". Đặc biệt, hai câu cuối ví tình mẹ "hơn cả biển đông", "dài, sâu hơn cả con sông Hồng Hà" là những so sánh tuyệt đẹp, khẳng định tình mẫu tử là vĩnh cửu, vĩ đại và thiêng liêng nhất. Bài thơ nhắc nhở em phải biết trân trọng mẹ khi còn có thể. Câu 2 Mỗi năm, khi thu về, gió heo may se lạnh và hương thơm dịu nhẹ của hoa sữa tỏa khắp phố phường, cũng là lúc không khí Trung thu tràn về. Lễ hội Trung thu (hay Tết Đoàn viên) không chỉ là ngày hội của thiếu nhi mà còn là dịp để gia đình sum vầy. Ở địa phương/trường học của em, lễ hội Trung thu luôn được tổ chức rất rộn ràng và mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc. Trung thu thường được tổ chức vào đêm rằm tháng Tám (15/8 âm lịch), lúc trăng tròn và sáng nhất. Trước hôm đó, ngay từ đầu tháng, không khí đã náo nức. Các phố phường rực rỡ màu sắc đỏ, vàng của đèn lồng, đèn ông sao. Ở trường, các lớp học thi đua trang trí bảng, làm lồng đèn, còn ở khu phố, các bác tổ dân phố bận rộn chuẩn bị quà bánh cho thiếu nhi. Hoạt động nổi bật nhất là phá cỗ trông trăng. Trước khi phá cỗ, một mâm ngũ quả được bày biện đẹp mắt, thường có các loại quả đặc trưng như bưởi, hồng, na, cùng bánh nướng, bánh dẻo. Hình ảnh chú Cuội, chị Hằng được các anh chị đoàn viên đóng vai mang lại sự hào hứng cho các em nhỏ. Đêm hội thực sự bùng nổ với tiếng trống lân rộn ràng. Đội múa lân với chiếc đầu lân sặc sỡ, biểu diễn các động tác điêu luyện, nhảy múa, leo trèo, mang lại tiếng cười và niềm vui. Sau màn múa lân, tất cả cùng tập trung dưới ánh trăng sáng, cùng nhau ca hát, rước đèn ông sao. Những chiếc lồng đèn giấy đủ hình thù (cá chép, ngôi sao, ông sư) được thắp sáng bằng nến, tạo thành một dải lụa ánh sáng lung linh khắp các ngõ xóm/sân trường. Khi trăng lên cao, mọi người cùng phá cỗ, chia nhau bánh nướng, bánh dẻo. Vị ngọt của bánh hòa quyện với không khí đầm ấm của sự sum vầy. Lễ hội Trung thu không chỉ là dịp vui chơi mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Nó giáo dục tình yêu gia đình, tình bạn bè và lòng biết ơn đối với người thân. Dù xã hội hiện đại có nhiều thay đổi, nhưng những nét đẹp truyền thống của Tết Trung thu vẫn được lưu giữ, là những kỷ niệm ấu thơ không bao giờ phai mờ trong lòng em.

Câu 1: Văn bản "Cây tre trăm đốt" thuộc thể loại truyện cổ tích (truyện cổ tích sinh hoạt/truyện cổ tích về người thông minh, dũng sĩ). Câu 2: Nhân vật thuộc tuyến nhân vật phản diện là lão nhà giàu (phú hộ) và những kẻ nhà giàu khác trong làng. Câu 3: Chi tiết hoang đường, kì ảo: Sự xuất hiện của Bụt (trong câu hỏi gốc là "ông lão đầu tóc bạc phơ", "da dẻ hồng hào" - nhân vật hóa thân của Bụt). Câu thần chú "Khắc nhập, khắc nhập" làm trăm đốt tre dính liền lại. Câu thần chú "Khắc xuất, khắc xuất" làm cây tre rời ra. Lão nhà giàu và những người khác bị dính chặt vào cây tre. Vai trò: Giúp anh nông dân vượt qua khó khăn, trừng phạt kẻ gian ác, thể hiện công lý xã hội, giúp câu chuyện thêm hấp dẫn và giải quyết mâu thuẫn một cách triệt để. Câu 4: Phẩm chất: Thật thà, chăm chỉ, chịu khó và kiên trì. Chi tiết thể hiện: Thật thà: Tin ngay lời hứa của lão nhà giàu; tin vào việc tìm cây tre trăm đốt. Chăm chỉ, chịu khó: "Không quản nắng mưa, sương gió", "chăm chỉ cày bừa", "thu về rất nhiều thóc lúa" trong 3 năm. Kiên trì: "lang thang trong rừng", chặt hết cây này đến cây khác, đếm từng đốt, mặc cho gai làm Câu 5: Qua câu chuyện, tác giả dân gian gửi gắm ước mơ về sự công bằng xã hội: người hiền lành, chăm chỉ (anh nông dân) sẽ có cuộc sống hạnh phúc, được đền đáp xứng đáng, còn kẻ tham lam, keo kiệt, lừa lọc (lão nhà giàu) sẽ bị trừng phạt đích đáng. Đây là ước mơ "ở hiền gặp lành" bền vững trong nhân dân. Suy nghĩ của em về ước mơ này là hoàn toàn đúng đắn. Trong cuộc sống hiện đại, dù không có yếu tố phép thuật, nhưng niềm tin vào sự công lý và đạo đức "gieo nhân nào, gặt quả nấy" vẫn là phương châm sống cao đẹp, khuyến khích con người sống thiện lương và nỗ lực lao động.

9. Câu văn sau đã sử dụng biện pháp tu từ nào? Chỉ ra và nêu tác dụng. Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Câu 10. Viết đoạn văn từ 5 - 7 câu nêu suy nghĩ của em về cậu bé Tích Chu. (1 điểm) Cậu bé Tích Chu Ngày xưa, tại một ngôi làng, có đôi vợ chồng sinh được cậu con trai đặt tên là Tích Chu. Vì chỉ sinh được một mình Tích Chu nên bố mẹ yêu chiều cậu lắm. Vào một dạo trời đông giá rét, bố mẹ Tích Chu chẳng may mắc bạo bệnh qua đời. Bà nội Tích Chu tuy tuổi cao sức yếu, song vì thương cháu nhỏ tuổi mồ côi, ngày ngày bà gắng sức đi làm thuê cuốc mướn kiếm tiền nuôi Tích Chu. Khổ cực vất vả là vậy nhưng lòng bà lúc nào cũng nghĩ đến Tích Chu. Có miếng ăn ngon bà đều dành cho cậu. Những đêm hè oi ả, giấc ngủ ngon lành của Tích Chu lại được quạt mát bởi cánh tay bà. Thấy bà thương Tích Chu, mọi người đều nói: - Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà. Nhưng quen được nuông chiều, càng lớn Tích Chu càng ham chơi. Khi thì bẻ hoa bắt bướm, lúc lại trèo cây hái quả cùng lũ bạn. Nhiều lần bà nhắc nhở Tích Chu nhưng cậu chỉ “vâng”, “dạ” rồi đợi khi bà đi làm, cậu lại chạy đi chơi với lũ bạn. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Cơn sốt sầm sập kéo đến, cái khát cùng tiết trời oi bức khiến cơn sốt như đang thiêu cháy cổ họng bà. - Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi! Trong lúc đó, Tích Chu vẫn mê mải rong chơi với đám bạn, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Bà gọi một lần, hai lần,... rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Cơn khát giày vò, cổ họng bà như đang cháy xé, bỗng chốc bà hóa thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Vừa đúng lúc đó, Tích Chu mải chơi, mãi đến khi thấy đói bụng mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Nhìn bà biến thành chim bay đi, Tích Chu hoảng hốt kêu lên: - Bà ơi! Bà đi đâu vậy? Bà ở lại với cháu! Chim bùi ngùi, bay lượn mấy vòng quanh Tích Chu: - Cúc cu… cu! Cúc… cu! Tích Chu ơi, bà khát quá, không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi tìm nước uống. Bà đi đây! Nói đoạn, chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu thảng thốt đứng nhìn rồi cậu chợt như bừng tỉnh, vội vàng chạy theo bà, vừa chạy vừa khóc, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Tích Chu băng qua một khu rừng, leo qua một quả núi. Cuối cùng, Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu đến bên bờ suối cất tiếng gọi: - Bà ơi! Bà về với cháu đi. Cháu sẽ lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa! - Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không về với cháu được nữa! Tích Chu thương bà quá và thấy vô cùng hối hận, cậu òa lên khóc. Tích Chu khóc mãi không thôi, dòng suối như dày lên vì nước mắt của Tích Chu. Thương bà cháu Tích Chu, một cô tiên hiện ra bảo: - Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Cá Thần cho bà cháu uống. Đường đến đó xa lắm, cháu có đi được không? Nghe cô tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng. Cậu vội vàng hỏi đường đến suối Cá Thần, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay. Tích Chu đi suốt đêm ngày, không quản nắng mưa, lặn lội lên đường. Cô tiên còn sai một đàn chim chỉ đường, dắt lối cho Tích Chu. Một ngày nọ, bước chân đưa Tích Chu đến một quả núi lớn, xung quanh mây mù che phủ, tịnh không một bóng người. Đang lúc Tích Chu không biết phải đi đường nào, cô tiên liền hóa thành một bà cụ. Bà cụ chỉ đường rồi tặng cho cậu một nhánh cỏ thần và bảo: - Có nhánh cỏ này, đàn sói canh giữ dòng suối sẽ để yên cho con qua. Tích Chu cất nhánh cỏ rất cẩn thận. Màn đêm đã buông xuống khu rừng, vô hình như đang có muôn ngàn cặp mắt theo dõi Tích Chu. Cậu rất sợ, nhưng nghĩ đến bà, Tích Chu lại gắng dấn bước. Cuối cùng, Tích Chu đã tìm thấy dòng suối. Lũ sói nhác thấy bóng người liền nhe nanh nhảy bổ tới. Nhớ lời bà cụ dặn, Tích Chu vội vàng giơ cao nhánh cỏ. Quả nhiên, lũ sói lập tức ngoan ngoãn cụp đuôi để yên cho cậu đến bên bờ suối múc nước. Tích Chu vui sướng, quên cả mệt và đói, nhanh chóng băng rừng vượt núi chạy về nhà. Về đến nơi, Tích Chu cẩn thận bón cho chim từng ngụm nước. Kì lạ thay, trong chốc lát, bà lại trở về hình dáng như xưa. Tích Chu sung sướng nghẹn ngào, cậu ôm chầm lấy bà. Từ đó, Tích Chu hết lòng yêu thương, chăm sóc bà. Giờ đây, Tích Chu đã hiểu được một điều, chỉ có lòng thương yêu thực sự mới có thể giữ bà ở bên cậu mãi mãi. (Cậu bé Tích Chu, Nhà xuất bản Kim Đồng) Phân biệt 8 biện pháp tu từ đã học và cách ghi nhớ Gợi ý bài giải môn văn thi lớp 10 TP.HCM - Tuổi Trẻ Online Các biện pháp tu từ về từ thường gặp | Luyện kĩ năng đọc hiểu Gợi ý bài giải môn văn thi lớp 10 TP.HCM - Tuổi Trẻ Online Xem tất cả Câu 9: Biện pháp tu từ: So sánh (kết hợp với phóng đại). Chỉ ra: "Lòng bà thương Tích Chu" được so sánh với "cao hơn trời, rộng hơn biển". Tác dụng: Nhấn mạnh tình yêu thương bao la, vĩ đại, sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng, to lớn của người bà dành cho cháu, đồng thời làm cho câu văn thêm sinh động, biểu cảm. Câu 10: Cậu bé Tích Chu trong câu chuyện là một nhân vật đáng trách nhưng cũng rất đáng thương. Ban đầu, vì được nuông chiều, Tích Chu ham chơi, vô tâm, không chăm sóc bà khi ốm đau, khiến bà phải biến thành chim. Tuy nhiên, khi nhận ra lỗi lầm, cậu đã dũng cảm vượt qua bao hiểm nguy, gian khó để tìm nước suối Cá Thần cứu bà. Hành động hối lỗi và sự chăm sóc bà ân cần sau đó cho thấy Tích Chu là một đứa trẻ biết yêu thương và sửa sai. Qua nhân vật, em rút ra bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo, sự quan tâm, chăm sóc ông bà cha mẹ khi còn có thể.

Lễ chào cờ đầu tuần là một hoạt động không thể thiếu tại các trường học trên khắp nước ta. Đây chính là dịp để thầy Hiệu trưởng triển khai công tác trong tuần tới tất cả thầy cô và học sinh. Vào sáng thứ hai hàng tuần, sau khi kết thúc giờ truy bài, học sinh sẽ cầm theo ghế nhựa và đi xuống sân trường tập trung. Các bạn lần lượt xếp ghế vào vị trí cố định của lớp mình. Lớp trưởng, lớp phó học tập có nhiệm vụ quản lớp, yêu cầu giữ trật tự và kiểm tra trang phục. Buổi lễ chào cờ chính thức bắt đầu vào lúc 7h15. Thầy phụ trách Đội là người phụ trách tổ chức hoạt động chào cờ. Trước hết, thầy đề nghị toàn bộ thầy cô, học sinh ổn định vị trí, chỉnh trang lại quần áo, đầu tóc. Sau đó, thầy hô to "Nghiêm" rồi đến "Chào cờ, chào!". Lúc này, nhạc Quốc ca vang lên. Học sinh bên dưới sẽ giơ tay phải lên trán để chào và đồng thanh hát vang bài "Tiến quân ca". Hết nhạc, thầy phụ trách thông báo "Thôi! Mời tất cả thầy cô và các bạn học sinh ngồi về vị trí.".Không giống như các giờ tập trung khác, bầu không khí của buổi lễ chào cờ thường rất nghiêm trang. Ai nấy đều tỏ ra nghiêm túc, cẩn thận. Sau khi hát xong Quốc ca, mọi người sẽ ngồi xuống ghế và nghe bạn Liên đội trưởng lên đọc xếp hạng điểm nề nếp của từng lớp trong tuần vừa qua. Tiếp đến là thầy Hiệu trưởng lên nhận xét, quán triệt và dặn dò một vài nội dung cần chú ý. Thầy thường thông báo về các cuộc thi thể thao, văn nghệ hay văn hóa đáng chú ý. Đồng thời, nhắn nhủ, động viên học trò cần nỗ lực, chăm chỉ học tập hơn.

Biện pháp tu từ và tác dụng Biện pháp tu từ: Liệt kê và So sánh ("bằng ngón tay út", "như con chuột", "rồi con lợn con"). Tác dụng: Nội dung: Miêu tả sinh động, cụ thể sự lớn lên nhanh chóng và kích thước ngày càng to của quả dưa hấu. Nghệ thuật: Nhấn mạnh thành quả lao động bất ngờ, kỳ diệu từ bàn tay chăm sóc của vợ chồng Mai An Tiêm, đồng thời thể hiện niềm vui sướng, hồi hộp, háo hức của họ khi trông chờ thành quả. 2. Đoạn văn suy nghĩ và hành động trước nghịch cảnh (Câu 10) Nghịch cảnh là điều không ai mong muốn, nhưng nó lại là thước đo chính xác nhất cho bản lĩnh và ý chí của mỗi người. Trước những khó khăn, thay vì than vãn hay gục ngã, chúng ta cần giữ một cái đầu lạnh, sự bình tĩnh để nhìn nhận vấn đề. Suy nghĩ tích cực sẽ giúp chuyển hóa khó khăn thành cơ hội để rèn luyện bản thân và học hỏi những bài học quý giá. Quan trọng hơn, hành động quyết liệt mới là chìa khóa để thay đổi hoàn cảnh, giống như Mai An Tiêm đã không ngồi chờ chết mà chăm chỉ gieo trồng trên đảo hoang. Hãy kiên trì lao động, sáng tạo và giữ vững niềm tin vào bản thân. Khi vượt qua được nghịch cảnh, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ và vững vàng hơn trên đường đời.

Câu 1Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa khắc họa hình ảnh Bác Hồ giản dị, gần gũi qua bức ảnh treo tường, thể hiện tình yêu thương bao la, sự quan tâm sâu sắc Bác dành cho thiếu nhi, như một người cha, người ông luôn dõi theo, dạy dỗ con cháu từ những việc nhỏ nhặt như "trồng rau, quét bếp" đến việc chống giặc "nhớ ra hầm ngồi". Tác giả đã khéo léo lồng ghép những lời dạy ý nghĩa, tạo cảm giác Bác luôn hiện hữu, qua đó khơi dậy lòng kính trọng, biết ơn sâu sắc và ý thức rèn luyện đạo đức cho các em nhỏ, giúp các em hiểu thêm về tình cảm và trách nhiệm của mình. Bài thơ bắt đầu bằng hình ảnh quen thuộc "Nhà em treo ảnh Bác Hồ", tạo cảm giác Bác ở ngay bên cạnh, dõi theo mọi hoạt động vui chơi của trẻ thơBác mỉm miệng cười" không chỉ là hình ảnh đẹp mà còn là lời khuyên nhủ nhẹ nhàng: "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa. Trồng rau, quét bếp, đuổi gà Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồi" lồng ghép bài học đạo đức, lao động và tinh thần cảnh giác, yêu nước một cách tự nhiên.Dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn "mỉm cười với em", cho thấy tình yêu thương vô bờ bến của Bác dành cho thế hệ tương lai.Đọc bài thơ, người đọc, đặc biệt là thiếu nhi, cảm nhận được sự ấm áp, sự kính yêu vô hạn và tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với tình cảm của Bác, như lời nhắc nhở các em nhỏ về lòng hiếu thảo và trách nhiệm công dân.

Câu 2 Những kỷ niệm tuổi học trò luôn là điều thú vị. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần em cùng người bạn thân của mình đi chơi vào một ngày mưa năm ngoái.Hôm ấy, vì có mưa rào đột ngột, nên lớp em được nghỉ tiết thể dục. Thế là em đã cùng bạn thân của mình là ngọc bích đạp xe về nhà. Tuy nhiên, đúng hôm ấy bích quên mang áo mưa theo. Cuối cùng, chúng em đã quyết định là cùng nhau tắm mưa.Cả hai đứa cởi dép cho vào giỏ xe, rồi mới bắt đầu đạp xe về nhà. Thay vì đi con đường ngắn như hằng ngày, chúng em đã cố tình chọn con đường vòng xa hơn, có băng qua một đoạn đường vắng có dòng suối nhỏ. Lúc đến đó, chúng em còn dừng xe lại, chạy xuống nước và nô đùa. Cảm giác như chúng em đang bé lại, trở về cái thời mà còn chưa phải đến trường. Khi ấy, em và Quân đều còn nhỏ, lén mẹ trốn ra sân tắm mưa. Hôm ấy, cả hai đứa vui lắm. Vừa đùa giỡn vừa cười đùa ầm ĩ như hai đứa ngốc. Mãi khi mưa gần ngớt, chúng em mới trở về nhà.anh Hậu quả là cả hai đứa đều bị sốt nhẹ, phải nghỉ học hai hôm liền. Đứa nào cũng bị mẹ mắng cho một trận nhớ đời. Tuy vậy, đó vẫn là kỉ niệm đáng nhớ nhất của chúng em.

1 thể thơ tự đó

2 Nước biển một màu xanh bóng như dầu lụt chân mây.

3 ngôi kể thứ ba. Người kể đấu mình

4 Gần mé bãi, trên giàn cây của người thuyền chài cắm để phơi lưới, một đàn chim nhạn đậu ríu rít rỉa lông, nghe tiếng chèo bơi bì bõm, giật mình cất cánh một loạt bay vù rất thơ mộng

5 Cái chân được cha mẹ "cũng" không mấy khi để dẫn trên đường cát bụi. Nghĩ cái lòng thương con của cha mẹ thật là vô cùng, không nói cái lòng thương đó nên như thế hay không nên như

.

Có người đã từng nói rằng: “Cho dù bạn đang ở đâu trong cuộc hành trình của mình, tôi mọng bạn cũng sẽ tiếp tục gặp thử thách. Thật tốt lành khi có thể vượt qua chúng, có thể tiếp tục bước một chân lên trước chân kia - ở vào tư thế để leo lên ngọn núi của cuộc đời, biết rằng đỉnh núi vẫn còn ở phía trước. Và mỗi trải nghiệm đều là một người thầy đáng giá.”. Mỗi trải nghiệm đem đến cho chúng ta thật nhiều điều đáng giá, và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy. Kì nghỉ hè năm nay, tôi về quê ngoại chơi. Lần nào về thăm quê, tôi đã có rất nhiều trải nghiệm thú vị tại quê hương của mình - một làng quê thanh bình khác hẳn với phố phường nhộn nhịp. Buổi sáng chủ nhật hôm đó, tôi thức dậy thật sớm để ra bến xe cùng mẹ, bắt xe về nhà ông bà ngoại. Đúng sáu giờ ba mươi phút, xe bắt đầu xuất phát. Khoảng đến gần trưa mới đến nơi. Từ xa, tôi đã thấy ông bà ngoại ra đón ngoài cổng. Tôi háo hức chạy đến chào ông bà. Buổi trưa, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Những món ăn đặc sản của quê hương mà em chưa từng được thưởng thức. Món nào cũng ngon miệng, hấp dẫn. Mẹ chỉ ở lại có một hôm rồi về lại thành phố để đi làm. Còn tôi thì được ở lại với ông bà tận một tháng. Quảng cáo Những ngày sau đó thật tuyệt vời. Mỗi buổi sáng, tôi thức dậy thật sớm để đi dạo cùng ông nội. Bầu không khí thật trong lành, dễ chịu. Tiếng gà gáy báo sáng vang vọng từ xa. Những hạt sương đọng trên lá cây cũng dần tan biến. Làn gió khẽ lướt qua khiến những cành lá rung rinh. Bầu trời lúc này trong xanh, không một gợn mây. Vài chú chim nhỏ cất tiếng hót đón chào ngày mới. Tập thể dục xong, hai ông cháu trở về nhà ăn sáng. Sau đó, tôi sẽ cùng với các bạn trong xóm ra cánh đồng chơi. Chúng tôi cùng nhau chơi ô ăn quan, cướp cờ, thả diều,… Toàn những trò chơi dân gian mà ở thành phố em chưa từng được chơi. Quảng cáo admicro.vnXem thêm Khi ông mặt trời đã lên cao, cả nhóm trở về nhà. Tôi được thưởng thức những món ăn thôn quê của bà ngoại. Đến khi chiều xuống, những tia nắng chói chang dần yếu ớt rồi biến mất. Cơn gió thổi mát rượi như xua tan đi cái oi nóng của ngày hè. Tôi lại theo ông ngoại ra vườn. Vườn cây của ông thật rộng biết bao. Trong vườn trồng rất nhiều cây ăn quả. Tôi đã giúp ông tưới nước cho cây cối. Sau đó, ông còn hái rất nhiều loại quả cho tôi. Tối hôm đó, em ngồi ngoài sân nghe bà ngoại kể chuyện. Những truyện cổ tích tôi đã được đọc trong sách biết bao lần. Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị, mới lạ. Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành, chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua. Giọng kể của bà nhẹ nhàng, miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu. Giây phút đó, tôi cảm thấy yêu bà ngoại của mình biết bao nhiêu. Quảng cáo Nhưng có lẽ, trải nghiệm khiến tôi nhớ nhất là lần đầu tiên được bơi lội dưới sông. Dù là một trải nghiệm buồn nhưng nó lại giúp tôi có thêm nhiều điều ý nghĩa. Hồi ở thành phố, tôi mới chỉ được tập bơi trong bể bơi. Vì vậy, tôi đã vô cùng thích thú khi được hòa mình dưới dòng nước mênh mông, mát mẻ. Hôm đó, chúng tôi còn tổ chức một cuộc thi bơi lội. Với kinh nghiệm năm năm học bơi, tôi rất tự tin về bản thân. Nhóm thi đấu của chúng tôi gồm có năm người. Trọng tài là Tuấn - người bạn hàng xóm thân thiết nhất của tôi. Sau khi trọng thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Hai tuyển thủ từ tư thế chuẩn bị đã nhanh chóng vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Các đối thủ ngang sức ngang tài, không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Trận đấu vòng loại kết thúc, tôi và Đức là hai người chiến thắng sẽ bước vào trận chung kết. Trận chung kết sẽ quyết định người chiến thắng. Tôi thầm nhủ sẽ đánh bại Đức. Sau khi Tuấn thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Chúng tôi ra tư thế chuẩn bị vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Cả hai không ai chịu kém ai nên vẫn đang bơi song song nhau. Tôi rất tự tin mình sẽ giành chiến thắng. Khi đã gần về đích, tôi cảm thấy thấm mệt. Nhưng nhìn thấy Đức đã sắp vượt mình, em quyết định tăng tốc. Bỗng nhiên, chân của tôi bị chuột rút, không cử động được. Tôi dần bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Lúc này, em chỉ còn biết đập tay vùng vẫy, uống phải không biết bao nhiêu là nước. Trong đầu cảm thấy vô cùng sợ hãi và lo lắng. Có tiếng ai hoảng hốt kêu lên: - Hình như thằng Cường bị chuột rút rồi. Tôi vùng vẫy trong nước. Nhưng không thể bơi tiếp. Không biết bản thân đã uống biết bao nhiêu là nước. Trong lúc mê man, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc: - Cường ơi, cậu có sao không? Cậu mau tỉnh lại đi! Cho đến khi tỉnh táo thì tôi đã thấy Đức trước mặt mình. Khuôn mặt của cậu đầy lo lắng. Đức chính là người đã cứu tôi thoát chết trong gang tấc. Tôi dần dần tỉnh lại. Tôi thấy mọi người xung quanh đều thở phào nhẹ nhõm. Có tiếng nói cất lên: Đức tài thật, ở khoảng cách xa như vậy mà đã cứu được Cường một cách thần kỳ!”. Có tiếng hưởng ứng: - Đúng vậy!”, “Đúng vậy!” Tôi dần tỉnh hơn, đứng dậy nói Đức: - Cảm ơn cậu nhiều lắm! Cuộc thi đã kết thúc bằng một tiết mục cứu người đầy ngoạn mục. Ai cũng cảm thấy ngưỡng mộ về tinh thần nghĩa hiệp của Đức. Và tin chắc rằng trong tương lai, Đức có thể trở thành một vận động viên bơi lội cừ khôi nếu cậu ấy đam mê nó. Nhờ có trải nghiệm ngày hôm đó, tình cảm của tôi và Đức càng trở nên thắm thiết hơn. Chúng tôi đã trở thành những người bạn tốt của nhau. Quả là một trải nghiệm đáng nhớ, khiến tôi học được bài học quý giá. Không chỉ vậy, tôi còn có thêm một người bạn thân thiết. Sau này, mỗi lần về quê chơi, tôi lại cùng với Đức tập luyện bơi lội. Chúng tôi đều mong muốn trở thành những vận động viên chuyên nghiệp. Tôi và Cường đã hứa với nhau sẽ cùng thực hiện ước mơ của mình. Tôi tin rằng cả hai sẽ thực hiện được điều đó. Những trải nghiệm luôn đem đến cho con người bài học bổ ích trong cuộc sống. Dù là buồn hay vui thì đều đáng ghi nhớ. Bởi vậy mà tôi luôn trân trọng trải nghiệm của bản thân, coi đó là một hành trang quan trọng. Dàn ý Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em 1. Mở bài - Dẫn dắt, giới thiệu về trải nghiệm em định kể: Một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em. 2. Thân bài a. Giới thiệu về trải nghiệm. - Xảy ra ở đâu? Khi nào? - Nhân vật có liên quan đến câu chuyện: người thân, thầy cô, bạn bè… b. Kể lại diễn biến. - Hoàn cảnh xảy ra trải nghiệm: Một trải nghiệm đáng buồn của em. - Những sự kiện xảy ra trải nghiệm: Kể lần lượt những sự kiện diễn ra theo trình tự cụ thể. - Bài học rút ra được từ trải nghiệm: Nhận ra được bài học… - Suy nghĩ, cảm xúc sau trải nghiệm: Cảm thấy buồn bã, tiếc nuối… 3. Kết bài - Khẳng định lại giá trị của trải nghiệm đối với em. 5+ Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em (điểm cao) Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 2 Khi còn nhỏ, tôi là một đứa trẻ hiếu động. Bởi vậy, tôi đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ mãi về một trải nghiệm đáng nhớ, bị lạc trong siêu thị. Khi đó, tôi đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, tôi có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón tôi từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Tôi sẽ thuyết phục bố mua cho tôi một vài món. Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt tôi vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay tôi. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Tôi gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, tôi đã nói với bố mua cho tôi loại bánh và loại kẹo mà tôi thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ. Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một con búp bê rất đẹp. Tôi mải ngắm nhìn con búp bê mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, tôi đã bị lạc. Lúc này, tôi rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Tôi liền chạy đi tìm bố. Mãi tôi vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, tôi òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa tôi tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón tôi. Tôi chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên. Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 3 Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn. Khi đó, tôi đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, tôi có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón tôi từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Tôi sẽ thuyết phục bố mua cho tôi một vài món. Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt tôi vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay tôi. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Tôi gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, tôi đã nói với bố mua cho tôi loại bánh và loại kẹo mà tôi thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ. Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một con búp bê rất đẹp. Tôi mải ngắm nhìn con búp bê mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, tôi đã bị lạc. Lúc này, tôi rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Tôi liền chạy đi tìm bố. Mãi tôi vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, tôi òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa tôi tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón tôi. Tôi chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên. Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 4 Trong cuộc đời, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Nó đã đem đến cho chúng ta nhiều bài học ý nghĩa trong cuộc sống. Gia đình tôi vốn không hạnh phúc, bố mẹ thường cãi nhau. Điều đó khiến tôi rất buồn. Nhưng nhờ có anh trai, tôi luôn cảm thấy được yêu thương bảo vệ. Anh trai cũng chính đã dạy cho tôi rất nhiều điều thú vị. Tôi còn nhớ vào một buổi chiều mùa hè, anh trai đã rủ tôi ra đồng câu cá. Tôi cảm thấy rất háo hức nên đã đồng ý với anh ngay. Hai anh em tôi - đứa xách giỏ, đứa cầm cần câu. Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Cánh đồng làng nằm cạnh một con sông. Hai anh em ngồi trên bờ. Anh trai đã dạy tôi cách làm mồi câu, cách câu cả. Đây quả là một công việc đòi hỏi tính kiên nhẫn. Chỉ được một lúc, tôi đã bắt đầu đứng ngồi không yên. Thấy vậy, anh trai mỉm cười nhìn tôi rồi hỏi: - Bây giờ em thích cái gì để anh làm cho? Tôi liền nói với anh: - Anh ơi, em rất thích có một con thuyền lớn. Nghe xong, anh dắt tôi đi hái những lá tre nghe thật to để gấp thuyền lá thả trôi sông. Anh chọn một chiếc lá to nhất gặp một con thuyền thật đẹp tặng tôi. Tôi cũng đòi anh dạy cho mình cách làm thuyền lá. Nhờ anh chỉ dạy tận tình, tôi đã làm được một chiếc thuyền lá. Tôi đem thuyền thả xuống dòng sông. Chiếc thuyền trôi theo dòng nước đi thật xa. Hai anh em tôi cùng nhìn theo nó. Tôi liền nói với anh: - Anh ơi, em ước gì có thể đi thật xa như con thuyền này. Em cảm thấy rất buồn vì chuyện của bố mẹ. Anh lắc đầu rồi nói với tôi: - Không, em sẽ giống chiếc thuyền này, nhưng là ở cách nó mạnh mẽ bước tiến phía trước. Chúng ta cùng giúp bố mẹ trở nên hiểu nhau hơn. Và gia đình của chúng ta sẽ lại hạnh phúc như trước đây. Tôi mỉm cười nhìn anh: - Em cảm ơn anh nhiều lắm! Trải nghiệm lần đó với tôi thật vui vẻ và quý giá. Nó giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi cũng mong rằng tôi và anh trai sẽ luôn được ở bên cạnh nhau. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 5 Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi. Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu lúc chiều. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Hoàng - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ: - Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Tuấn nhờ bạn giải giúp nhé? Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán điện tử gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy phấn chấn lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi: - Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa! Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm nghị vang lên: - Đức, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà? Hai đầu gối bủn rủn, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp: - Bố… bố… đi tìm con ạ? - Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Tuấn nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm. - Con… con… - Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con! Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ đợi những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi: - Đức, con đi đâu mà giờ này mới về? Đã ăn cơm chưa? Khi nghe mẹ nói vậy, tôi òa khóc. Tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi: - Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều đó. Tôi nhìn bố, ánh mắt nghiêm nghị của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương lớn lao mà bố mẹ dành cho mình. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 6 Trong cuộc sống, mỗi người sẽ có được nhiều trải nghiệm quý giá. Tôi cũng vậy, nhờ có trải nghiệm đó, tôi nhận ra được nhiều điều giá trị cho bản thân. Khi còn bé, tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm. Còn nhớ lúc tôi học lớp ba, một lần đã bị lạc trong siêu thị. Hôm đó, tôi được tan học sớm. Mẹ đến đón tôi về nhà. Trên đường về, mẹ có vào siêu thị để mua đồ. Tôi rất háo hức vì trong siêu thị có nhiều đồ ăn. Mẹ đi gửi xe, rồi dắt tôi vào trong siêu thị. Lúc này, siêu thị rất đông người. Các gian hàng nào cũng có người mua sắm. Mẹ dặn tôi phải luôn theo sát để tránh bị lạc. Hai mẹ con đi đến gian hàng bán đồ ăn. Rất nhiều bánh, kẹo được bày bán. Tôi nhìn mà thích thú vô cùng. Do mải ngắm những món đồ ăn, mà tôi không để tâm đến tiếng gọi của mẹ. Vậy là tôi đã lạc mất mẹ từ lúc nào. Lúc đó, tôi cảm thấy rất sợ hãi. Tôi nhìn khắp các phía vẫn không thấy mẹ đâu. Tôi chạy khắp nơi để tìm mẹ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc đâu. Tôi liền bật khóc. Thấy vậy, mọi người xung quanh liền tới hỏi chuyện tôi. Tôi vừa khóc, vừa kể cho họ nghe. Sau đó, có một cô đã đề nghị đưa tôi đến chỗ bảo vệ. Tôi đi theo cô, lúc này cũng đã nín khóc. Ở đây, họ đã nói trên loa phát thanh để mẹ có thể nghe được. Khoảng mười lăm phút sau, mẹ đã đến. Tôi thấy khuôn mặt của mẹ rất lo lắng. Mẹ chạy đến ôm chầm lấy tôi. Tự nhiên, tôi bật khóc nức nở. Mẹ vừa lau nước mắt, vừa nói xin lỗi. Còn tôi thì cảm thấy hối hận vô cùng. Trên đường về nhà, tôi đã xin lỗi mẹ. Lời nhắc nhở của mẹ khiến tôi nhận ra bài học quý giá. Một trải nghiệm đáng nhớ khiến tôi hiểu được tình yêu thương của mẹ dành cho mình, cũng như cần phải ngoan ngoãn hơn. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 7 Gia đình có vai trò thật quan trọng, và đối với tôi cũng vậy. Trong gia đình, người mẹ tôi yêu thương nhất chính là mẹ. Mẹ tôi là một người phụ nữ giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những sự hy sinh thật phi thường. Bố mẹ chia tay khi tôi còn nhỏ. Tôi sống cùng với mẹ. Mẹ vừa phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Nhờ có tình yêu thương vô bờ của mẹ đã lấp đầy khoảng trống tình cảm của bố. Còn nhớ năm lớp tám, tôi đến nhà Hồng - cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh, chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng hổi, mà không thấy mẹ đâu. Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Cảm thấy lo lắng, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Có lẽ mẹ đã bị sốt. Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải làm việc vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự trấn an bản thân, tôi nhanh chóng chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”. Sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hẳn và có thể đi làm bình thường. Nhưng nhờ có trải nghiệm hôm qua mà tôi mới biết mẹ đã vất vả vì tôi như thế nào. Tôi thầm nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập hơn, giúp đỡ mẹ nhiều hơn để mẹ khỏi lo lắng, vất vả. Đối với tôi, mẹ chính là nguồn ánh sáng diệu kỳ. Tôi dường như thấu hiểu thêm công ơn của mẹ, cũng như hiểu được rằng: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con” (Con cò, Chế Lan Viên) Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 8 Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng quý. Điều đó giúp chúng ta nhận ra nhiều bài học bổ ích cho chính mình. Và bản thân tôi cũng có được trải nghiệm như vậy. Tôi đã thi đỗ vào một trường cấp 2 chuyên của huyện. Điều đó khiến mọi người trong gia đình rất tự hào. Tôi cũng cảm thấy vô cùng sung sướng khi nhận được những lời khen ngợi. Nhưng cũng chính vì vậy mà khi vào năm học tôi trở nên chủ quan, chểnh mảng trong việc học tập. Trong lớp học mới, tôi quen được rất nhiều người bạn. Chúng tôi thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Tất cả đều cho rằng mình cần được nghỉ ngơi sau những tháng ngày ôn thi vất vả và năm học đầu cấp kiến thức rất nhẹ nhàng. Tôi cũng cho rằng bản thân mình thông minh, đến cuối kì thi chỉ cần xem lại bài là có thể nắm được kiến thức. Một lần nọ, tôi đã bỏ học theo nhóm bạn đi chơi. Hôm đó, chúng tôi có tiết học của cô giáo chủ nhiệm. Chúng tôi đã đồng loạt viết giấy phép, ngụy tạo cả chữ ký phụ huynh để lên bàn cô rồi rủ nhau đi ra suối chơi. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô nói rằng sẽ gọi điện trao đổi với phụ huynh. Ngày hôm đó, tôi ngồi trong lớp học mà lòng đầy lo lắng. Tôi bắt đầu cảm thấy ân hận về hành động của mình. Những lời cô giáo nói với chúng tôi khiến tôi vẫn còn nhớ như in. Đến chiều về nhà, khi thấy tôi, mẹ không quát mắng mà chỉ hỏi han tôi. Điều đó khiến tôi rất ngạc nhiên. Sau bữa cơm tối, tôi lên phòng ngồi học bài. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Mẹ bước vào, trò chuyện với tôi. Mẹ nói rằng đã nhận được cuộc gọi từ cô giáo chủ nhiệm của tôi. Tôi lo lắng chờ nghe lời trách mắng. Nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói với tôi: “Mỗi đứa trẻ đều từng mắc phải sai lầm. Khi bằng tuổi con, mẹ cũng rất nghịch ngợm, khiến bà ngoại phải phiền lòng. Nhưng nhờ có sự bao dung của bà mà mẹ đã thay đổi...”. Khi nghe mẹ nói xong, tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi nhận ra lỗi lầm của mình. Trải nghiệm đáng nhớ đối với tôi nhưng đã đem đến một bài học đáng giá. Kể từ đó, tôi cố gắng học tập chăm chỉ hơn. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 9 Đối với mỗi người, những trải nghiệm sẽ đem đến thật nhiều bài học. Và chắc hẳn trong cuộc đời, chúng ta cũng đã từng trải qua những trải nghiệm buồn. Nghỉ hè năm nay, em được về quê ngoại chơi. Em đã có trải nghiệm thú vị. Buổi sáng, em được ra đồng gặt lúa cùng bác Sáu. Đến chiều, em đã đi câu cá cùng ông ngoại. Em cảm thấy rất thích thú. Nhưng có lẽ, trải nghiệm khiến em nhớ nhất là lần đầu tiên được bơi lội dưới sông. Hồi ở thành phố, em mới chỉ được tập bơi trong bể bơi. Em đã vô cùng thích thú khi được hòa mình dưới dòng nước mênh mông, mát mẻ. Hôm đó, chúng em còn tổ chức một cuộc thi bơi lội. Với kinh nghiệm năm năm học bơi, em đã đánh bại tất cả các đối thủ, ngoại trừ Đức - một đối thủ ngang sức ngang tài. Trận thi đấu cuối cùng sẽ quyết định người chiến thắng. Bạn Tùng được chọn làm trọng tài. Em tự nhủ sẽ đánh bại Đức. Sau khi Tùng thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Chúng em ra tư thế chuẩn bị vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Cả hai không ai chịu kém ai nên vẫn đang bơi song song nhau. Em rất tự tin mình sẽ giành chiến thắng. Khi đã gần về đích, em cảm thấy thấm mệt. Nhưng nhìn thấy Đức đã sắp vượt mình, em quyết định tăng tốc. Bỗng nhiên, chân của em bị chuột rút, không cử động được. Em dần bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Lúc này, em chỉ còn biết đập tay vùng vẫy, uống phải không biết bao nhiêu là nước. Trong đầu cảm thấy vô cùng sợ hãi và lo lắng. Có tiếng ai hoảng hốt kêu lên: “Hình như thằng Cường bị chuột rút rồi”. Thế rồi, nhanh như cắt, Đức bơi đến cứu và đưa em vào bờ. Một phen thoát chết ngoạn mục. Khi đã ở trên bờ, em cảm thấy buồn bã và hối hận vô cùng. Đây quả là một trải nghiệm đáng nhớ. Nhờ vậy, em đã học được bài học quý giá. Không chỉ vậy, em còn có thêm một người bạn thân thiết. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 10 Mỗi chúng ta đều có những trải nghiệm quý giá trong cuộc đời. Qua những trải nghiệm đó, con người rút ra cho mình những điều có giá trị. Người bạn thân nhất của tôi là Minh Hà. Chúng tôi vừa là hàng xóm, vừa là bạn cùng lớp. Điều đó khiến cho tình bạn của cả hai thêm gắn kết. Minh Hà là một cô bạn hiền lành và ít nói, còn tôi lại năng động và hướng ngoại. Tôi và Hà thường giúp đỡ nhau trong học tập nên đã trở thành đôi bạn cùng tiến. Tôi còn nhớ một lần, tôi mải xem phim nên đã quên học bài. Buổi học hôm sau, cô giáo yêu cầu cả lớp làm bài kiểm tra mười lăm phút. Tôi ngồi loay hoay mà vẫn không làm được một câu nào. Thấy vậy, Minh Hà đã lén đập vào tay tôi. Thì ra, Hà muốn tôi chép bài của bạn. Tôi không nghĩ ngợi gì, chép luôn bài của Hà. Tiết học sau đó, khi nhận xét về bài kiểm tra, cô giáo đã nói: - Cô cảm thấy rất buồn vì trong lớp vẫn còn hiện tượng chép bài. Minh Hà và Thu Trang, hai em có điều gì muốn nói với cô không? Tôi và Hà nghe cô giáo nhắc đến tên mình thì cảm thấy vô cùng lo lắng. Cả lớp bắt đầu bán tán xôn xao. Cô giáo nói tiếp: - Cô vẫn thường dạy các em phải trung thực trong thi cử. Nếu như bài kiểm tra đạt kết quả không tốt, cô có thể cho các em gỡ điểm. Nhưng nếu hành vi gian lận thì cô tuyệt đối sẽ không tha thứ. Nghe cô giáo nói vậy, tôi biết mình là người có lỗi. Tôi liền đứng lên nói với cô giáo: - Thưa cô… em là người đã chép bài của bạn Minh Hà ạ! - Không… cô ơi, là em đã để cho bạn Thu Trang chép bài của mình ạ! Cô giáo liền nói: - Thu Trang đã biết nhận lỗi, điều đó rất tốt. Nhưng việc Minh Hà để cho bạn chép bài cũng là sai. Lần này, cô sẽ để hai em làm lại một bài kiểm tra khác. Nếu có lần sau, cô sẽ phát nặng nhé? Cả hai chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm: - Vâng ạ. Quả là một trải nghiệm đáng nhớ của tôi. Từ đó, tôi luôn chăm chỉ học tập để không phạm phải lỗi lầm như vậy. Tình bạn của tôi và Minh Hà cũng ngày càng gắn kết hơn. Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn, nuối tiếc của em - mẫu 11 Cuộc sống không chỉ có niềm vui mà còn có nỗi buồn. Đôi khi, chúng ta sẽ phải trải qua để nhận ra được bài học quý giá cho bản thân. Tôi cũng đã từng có một trải nghiệm buồn. Hôm đó là chủ nhật, tôi đến nhà Minh Phương để cùng ôn tập cho bài kiểm tra học kì. Đến nơi, tôi thấy bạn đang tưới cây trong vườn giúp ông nội. Tôi đã lên phòng của Phương để ngồi đợi. Tôi ngồi vào bàn học, đặt cặp sách xuống bàn rồi tìm trên giá sách một cuốn truyện để đọc. Bỗng nhiên, tôi thấy một cuốn sổ tay đặt trên bàn, liền tò mò lấy ra xem. Thì ra đó là nhật kí của Minh Phương. Tranh thủ khi bạn chưa lên, tôi lén mở cuốn nhật ký ra đọc. Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng nói của Phương vang lên: - Sao cậu lại đọc trộm nhật ký của tớ? Cậu thật là quá đáng! Tôi vội vã gấp quyển nhật kí lại, đặt xuống bàn. Rồi quay lại thì thấy khuôn mặt Phương đang rất tức giận. Tôi ấp úng: - Tớ… xin… lỗi… Chưa kịp nói hết câu thì Phương đã đi xuống nhà. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi rất muốn nói lời xin lỗi, nhưng khi xuống dưới nhà thì không thấy Phương đâu. Bởi vậy, tôi đành chào bố mẹ của Phương rồi ra về. Về đến nhà, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Sau đó, tôi đã gọi điện cho Phương. Nhưng mẹ của bạn nói Phương không muốn nghe máy. Lúc này, tôi cảm thấy buồn bã và hối hận lắm. Tôi tự nhủ rằng ngày mai sẽ đến xin lỗi bạn. Sáng hôm sau, tôi đến thật sớm. Khi nhìn thấy bạn, tôi đã chạy đến: - Minh Phương ơi, cho tớ xin lỗi cậu nhé! - Thu này, tớ cũng xin lỗi vì hôm qua đã quát bạn nhé! - Không đâu, tớ mới là người có lỗi. Tớ đã đọc trộm nhật ký của cậu. Ai cũng có quyền tức giận khi gặp phải tình huống này. Tớ mong cậu sẽ tha thứ cho tớ và chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt của nhau. Phương mỉm cười nhìn tôi: - Ừ, vậy chúng mình làm hòa nhé? Tôi và Minh Phương vẻ bắt tay nhau làm hòa. Từ đó trở đi, chúng tôi càng trở nên thân thiết hơn. Một trải nghiệm buồn nhưng đã giúp tôi nhận được bài học quý giá. Không chỉ vậy, qua trải nghiệm, tình bạn của tôi cũng gắn bó và khăng khít hơn. Mục lục Văn mẫu | Văn hay 9 theo từng phần: Mục lục Văn thuyết minh Mục lục Văn tự sự Mục lục Văn nghị luận xã hội Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 1 Mục lục Văn nghị luận văn học Tập 2 HOT Giáo án Powerpoint bản mới 2025 Toán, Văn, Anh, Sử.... lớp 1-12 tại VietJack chỉ từ 200k/ 1 năm Tủ sách VIETJACK luyện thi vào 10 cho 2k11 (2026): Bộ 50 đề thi vào 10 Toán, Văn, Anh 2026(250 trang - từ 99k/1 cuốn) Cấp tốc 7,8,9+ Toán Văn Anh thi vào 10 (400 trang -từ 119k) Giải mã đề thi vào 10 theo đề Hà Nội, Tp. Hồ Chí Minh (300 trang - từ 99k/1 cuốn) Hơn 20.000 câu trắc nghiệm Toán,Văn, Anh lớp 9 có đáp án TÀI LIỆU CLC DÀNH CHO GIÁO VIÊN VÀ PHỤ HUYNH LỚP 9 + Bộ giáo án, bài giảng powerpoint, đề thi file word có đáp án 2025 tại https://tailieugiaovien.com.vn/ + Hỗ trợ zalo: VietJack Official + Tổng đài hỗ trợ đăng ký : 084 283 45 85 xem tất cả Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS. Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube: Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 9 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 9 và Những bài văn hay lớp 9 đạt điểm cao. Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn. Trang trước Trang sau Giải bài tập lớp 9 sách mới các môn học Giải Tiếng Anh 9 Global Success Giải sgk Tiếng Anh 9 Smart World Giải sgk Tiếng Anh 9 Friends plus Lớp 9 Kết nối tri thức Soạn văn 9 (hay nhất) - KNTT Soạn văn 9 (ngắn nhất) - KNTT Giải sgk Toán 9 - KNTT Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - KNTT Giải sgk Lịch Sử 9 - KNTT Giải sgk Địa Lí 9 - KNTT Giải sgk Giáo dục công dân 9 - KNTT Giải sgk Tin học 9 - KNTT Giải sgk Công nghệ 9 - KNTT Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - KNTT Giải sgk Âm nhạc 9 - KNTT Giải sgk Mĩ thuật 9 - KNTT Lớp 9 Chân trời sáng tạo Soạn văn 9 (hay nhất) - CTST Soạn văn 9 (ngắn nhất) - CTST Giải sgk Toán 9 - CTST Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - CTST Giải sgk Lịch Sử 9 - CTST Giải sgk Địa Lí 9 - CTST Giải sgk Giáo dục công dân 9 - CTST Giải sgk Tin học 9 - CTST Giải sgk Công nghệ 9 - CTST Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - CTST Giải sgk Âm nhạc 9 - CTST Giải sgk Mĩ thuật 9 - CTST Lớp 9 Cánh diều Soạn văn 9 Cánh diều (hay nhất) Soạn văn 9 Cánh diều (ngắn nhất) Giải sgk Toán 9 - Cánh diều Giải sgk Khoa học tự nhiên 9 - Cánh diều Giải sgk Lịch Sử 9 - Cánh diều Giải sgk Địa Lí 9 - Cánh diều Giải sgk Giáo dục công dân 9 - Cánh diều Giải sgk Tin học 9 - Cánh diều Giải sgk Công nghệ 9 - Cánh diều Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 9 - Cánh diều Giải sgk Âm nhạc 9 - Cánh diều Giải sgk Mĩ thuật 9 - Cánh diều Dịch vụ nổi bật: Giải bài tập SGK & SBT Tài liệu giáo viên Sách Khóa học Thi online Hỏi đáp Giải bài tập: Lớp 1-2-3Lớp 4Lớp 5Lớp 6Lớp 7Lớp 8Lớp 9Lớp 10Lớp 11Lớp 12Lập trìnhTiếng Anh Chính sách Liên hệ với chúng tôi Tầng 2, G4 - G5 Tòa nhà Five Star Garden, số 2 Kim Giang, Phường Kim Giang, Quận Thanh Xuân, Hà Nội Phone: 084 283 45 85 Email: vietjackteam@gmail.com Tải nội dung trên Google Play Tải nội dung trên IOS Store CÔNG TY TNHH ĐẦU TƯ VÀ DỊCH VỤ GIÁO DỤC VIETJACK Người đại diện: Nguyễn Thanh Tuyền Số giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh: 0108307822, ngày cấp: 04/06/2018, nơi cấp: Sở Kế hoạch và Đầu tư thành phố Hà Nội. 2015 © All Rights Reserved. DMCA.com Protection Status