Lê Linh Đan
Giới thiệu về bản thân
Có những kỷ niệm buồn tuy đã qua đi nhưng vẫn để lại trong ta nhiều suy ngẫm và bài học quý giá. Với tôi, đó là lần đầu tiên tôi làm mẹ thất vọng vì kết quả học tập của mình. Năm học lớp bảy, tôi mải mê chơi với bạn bè, xem phim và dùng điện thoại mà lơ là việc học. Tôi luôn tự tin rằng chỉ cần học trước kỳ thi là có thể đạt điểm cao như mọi khi. Nhưng đời không như tôi nghĩ. Khi bảng điểm được phát, tôi chỉ đứng ở gần cuối lớp. Cảm giác lúc ấy thật nặng nề. Tôi nhớ rõ ánh mắt buồn và thất vọng của mẹ khi xem sổ liên lạc. Mẹ không mắng, chỉ nói nhỏ: “Mẹ tin con có thể làm tốt hơn.” Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy đau hơn bất cứ lời trách móc nào. Tối hôm đó, tôi ngồi trong phòng, nhìn lại quãng thời gian đã lãng phí. Tôi nhận ra rằng thành công không thể đến từ sự chủ quan hay ỷ lại, mà cần có sự cố gắng bền bỉ từng ngày. Từ hôm đó, tôi đặt ra cho mình kế hoạch học tập cụ thể và kiên trì thực hiện. Kết quả học kỳ sau, tôi đã vươn lên tốp đầu của lớp. Khi thấy nụ cười tự hào của mẹ, tôi hiểu rằng nỗi buồn ấy chính là bước ngoặt giúp tôi trưởng thành hơn. Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn hay chán nản, tôi lại nhớ đến trải nghiệm buồn ấy để tự nhắc mình phải cố gắng. Bởi đôi khi, chính những nỗi buồn lại là bài học quý giá nhất giúp ta trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Trong những năm tháng học Tiểu học, em đã có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ bên thầy cô và bạn bè. Nhưng có lẽ trải nghiệm khiến em nhớ mãi chính là lần em tham gia hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường vào năm học lớp 5. Hôm đó, cô giáo chủ nhiệm là người khuyến khích em đăng ký tham gia. Ban đầu em rất lo lắng vì em vốn là một người khá nhút nhát, mỗi lần đứng trước đám đông là tim lại đập thình thịch. Tuy nhiên, nhờ sự động viên của cô và các bạn, em đã mạnh dạn thử sức. Em chọn câu chuyện “Cô bé bán diêm” – một câu chuyện cảm động mà em rất yêu thích. Những ngày trước khi thi, cô giáo tận tình giúp em luyện giọng, chỉnh cách ngắt nghỉ và biểu cảm gương mặt sao cho sinh động. Em còn tập trước gương ở nhà để quen với ánh nhìn của người khác. Đến ngày thi, khi bước lên sân khấu, em vẫn run lắm, nhưng khi nhìn xuống thấy cô và các bạn mỉm cười cổ vũ, em bỗng cảm thấy tự tin hơn. Em kể chuyện một cách trôi chảy, giọng lúc trầm, lúc bổng, đôi khi còn nhập vai nhân vật khiến cả khán phòng chăm chú lắng nghe. Kết quả, em đạt giải Nhì của hội thi năm đó. Em không chỉ vui vì có giải thưởng, mà quan trọng hơn là em đã vượt qua được nỗi sợ của chính mình. Nhờ trải nghiệm ấy, em trở nên mạnh dạn, tự tin hơn trong học tập và giao tiếp. Đến bây giờ, khi nhớ lại, em vẫn thấy đó là một kỷ niệm thật đẹp và ý nghĩa – một dấu mốc giúp em trưởng thành hơn trong quãng đời học sinh Tiểu học.Em cảm ơn năm làm học sinh tiểu học.
C1: ngôi thứ nhất
C2:ôg là người trồng cây hoàng lan
C3:td:làm cho câu văn thêm sinh động; hấp dẫn hơn
C4: vì cô vì cô bé đã hiểu vì sao bà yêu quý cây hoàng lan và mảnh vườn này đến thế
C5
Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em nhận ra rằng gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được yêu thương, che chở và là điểm tựa vững chắc mỗi khi ta gặp khó khăn, vấp ngã. Dù có đi xa đến đâu, tình cảm và những kỷ niệm nơi gia đình vẫn luôn là nguồn động lực giúp ta vững bước trên đường đời. Bởi vậy, mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và gìn giữ hạnh phúc gia đình của mình.