Chu Văn Quân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chu Văn Quân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 9 :

BPTT : So sánh

" Ít lâu sau đã như con chuột "

Câu 10 :

Khi gặp nghịch cảnh chúng ta cần tư tin . Đối đầu với nó dù khó đến mấy . Chúng ta không được bỏ cuộc . Phải luôn cố gắng rồi chúng ta sẽ được chả ơn .

Câu 9 :

BPTT : So sánh

" Ít lâu sau đã như con chuột "

Câu 10 :

Khi gặp nghịch cảnh chúng ta cần tư tin . Đối đầu với nó dù khó đến mấy . Chúng ta không được bỏ cuộc . Phải luôn cố gắng rồi chúng ta sẽ được chả ơn .

Câu 9 :

BPTT : So sánh

Câu 10 :

Tích Chu là một cậu bé rất tinh nghịch . Khi bà bị ốm cậu vẫn mải mê chơi đùa . Bà đã phải hóa thành chim để đi tìm nước . Cậu đã đi tìm nước suối Cá Thần để biến bà trở thành người . Từ đó về sau Tích Chu hết lòng yêu thương bà .

Câu 1 :

Bài thơ trên gợi lên hình ảnh gần gũi, thân thương của Bác Hồ trong đời sống hằng ngày của mỗi gia đình Việt Nam. Bức ảnh Bác treo trang trọng trong nhà nhưng qua cảm nhận của em nhỏ, Bác hiện lên rất đỗi hiền hòa, luôn "mỉm miệng cười" và dõi theo các cháu thiếu nhi vui chơi. Tình cảm kính yêu ấy còn được thể hiện qua việc em nghe như Bác đang ân cần dạy bảo: chăm làm việc nhà, sống giản dị, không ham chơi và luôn cảnh giác trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh. Những lời dặn dò ấy vừa mộc mạc, vừa thấm đượm tình yêu thương. Đặc biệt, hình ảnh “Bác lo bao việc trên đời" và "Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em" khiến ta cảm nhận sâu sắc sự hy sinh, tấm lòng bao la và tinh thần lạc quan của Bác Hồ. Bài thơ vì thế vừa gần gũi vừa thiêng liêng, khơi dậy lòng kính trọng và biết ơn của mỗi người.

Câu 2 :

Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em với bạn bè là chuyến đi dã ngoại cuối năm học lớp 5. Hôm ấy trời trong xanh, gió nhẹ, ai cũng háo hức.

Ngay từ sáng sớm, em đã cùng nhóm bạn thân gồm Minh, Lan và Huy tập trung ở sân trường, mang theo balô, đồ ăn và cả những trò chơi nhỏ đã chuẩn bị từ trước.Khi đến khu sinh thái, chúng em bắt đầu bằng trò chơi tìm kho báu do thầy chủ nhiệm tổ chức. Cả nhóm phải chạy khắp nơi để tìm manh mối. Có lúc tất cả đều bối rối vì tấm bản đồ vẽ quá “nghệ thuật”, đến mức Minh cầm bản đồ xoay bốn hướng mà vẫn chẳng biết đường nào là đúng. Cả bọn cười nghiêng ngả. Nhưng rồi nhờ sự tinh mắt của Lan, chúng em tìm được chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới gốc cây. Dù phần thưởng chỉ là vài cây kẹo và một tấm thẻ chúc mừng, cả nhóm vẫn vui như vừa chiến thắng một cuộc thi lớn.Buổi trưa, chúng em trải bạt dưới bóng cây, cùng nhau ăn trưa và kể chuyện. Huy mang theo loa mini nên cả nhóm bật nhạc và hát theo những bài quen thuộc. Không khí thật thoải mái và vui vẻ. Đến chiều, chúng em chơi đá bóng giao hữu. Dù ai cũng mệt đuối, nụ cười vẫn luôn hiện trên môi.

Chuyến đi kết thúc khi hoàng hôn buông xuống. Ngồi trên xe trở về, em cảm thấy thật may mắn vì có những người bạn đồng hành tuyệt vời. Trải nghiệm ấy không chỉ giúp chúng em hiểu nhau hơn mà còn tạo nên những kỷ niệm đẹp mà em tin rằng sau này, khi nhớ lại, ai cũng sẽ mỉm cười.

Câu 1 :

Bài thơ trên gợi lên hình ảnh gần gũi, thân thương của Bác Hồ trong đời sống hằng ngày của mỗi gia đình Việt Nam. Bức ảnh Bác treo trang trọng trong nhà nhưng qua cảm nhận của em nhỏ, Bác hiện lên rất đỗi hiền hòa, luôn "mỉm miệng cười" và dõi theo các cháu thiếu nhi vui chơi. Tình cảm kính yêu ấy còn được thể hiện qua việc em nghe như Bác đang ân cần dạy bảo: chăm làm việc nhà, sống giản dị, không ham chơi và luôn cảnh giác trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh. Những lời dặn dò ấy vừa mộc mạc, vừa thấm đượm tình yêu thương. Đặc biệt, hình ảnh “Bác lo bao việc trên đời" và "Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em" khiến ta cảm nhận sâu sắc sự hy sinh, tấm lòng bao la và tinh thần lạc quan của Bác Hồ. Bài thơ vì thế vừa gần gũi vừa thiêng liêng, khơi dậy lòng kính trọng và biết ơn của mỗi người.

Câu 2 :

Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em với bạn bè là chuyến đi dã ngoại cuối năm học lớp 5. Hôm ấy trời trong xanh, gió nhẹ, ai cũng háo hức.

Ngay từ sáng sớm, em đã cùng nhóm bạn thân gồm Minh, Lan và Huy tập trung ở sân trường, mang theo balô, đồ ăn và cả những trò chơi nhỏ đã chuẩn bị từ trước.Khi đến khu sinh thái, chúng em bắt đầu bằng trò chơi tìm kho báu do thầy chủ nhiệm tổ chức. Cả nhóm phải chạy khắp nơi để tìm manh mối. Có lúc tất cả đều bối rối vì tấm bản đồ vẽ quá “nghệ thuật”, đến mức Minh cầm bản đồ xoay bốn hướng mà vẫn chẳng biết đường nào là đúng. Cả bọn cười nghiêng ngả. Nhưng rồi nhờ sự tinh mắt của Lan, chúng em tìm được chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới gốc cây. Dù phần thưởng chỉ là vài cây kẹo và một tấm thẻ chúc mừng, cả nhóm vẫn vui như vừa chiến thắng một cuộc thi lớn.Buổi trưa, chúng em trải bạt dưới bóng cây, cùng nhau ăn trưa và kể chuyện. Huy mang theo loa mini nên cả nhóm bật nhạc và hát theo những bài quen thuộc. Không khí thật thoải mái và vui vẻ. Đến chiều, chúng em chơi đá bóng giao hữu. Dù ai cũng mệt đuối, nụ cười vẫn luôn hiện trên môi.

Chuyến đi kết thúc khi hoàng hôn buông xuống. Ngồi trên xe trở về, em cảm thấy thật may mắn vì có những người bạn đồng hành tuyệt vời. Trải nghiệm ấy không chỉ giúp chúng em hiểu nhau hơn mà còn tạo nên những kỷ niệm đẹp mà em tin rằng sau này, khi nhớ lại, ai cũng sẽ mỉm cười.

Em đã trải qua rất nhiều trải nghiệm nhưng lần khiến em đáng nhớ nhất là trải nghiệm cùng chú mèo mướp mẹ mua cho em . Em đặt tên cho chú là Bắp .

Bắp rất lanh lợi , mỗi khi em đi học về chú đều quýt lấy chân em từ khi có chú . Chú còn bắt chuột rất giỏi , từ khi có chú trong nhà em không còn con chuột nào nữa . Cứ mỗi tối lại có một đôi mắt xanh xuất hiện . Em rất yêu quý Bắp và có lẽ Bắp cũng rất yêu quý em . Nhưng một lần khi đi chơi em quên đóng cửa khi chở về em đang nghĩ đến cảnh chú lao ra quấn quýt lấy chân em . Nhưng không như tưởng tượng em không thấy chú đâu . Em tìm chú mãi mà không thấy mẹ em an ủi và bảo mẹ sẽ mua cho em một chú mèo mới và có lẽ Bắp chỉ đi chơi rồi bị lạc . Dù sau đó mẹ đã mua cho em một chú mèo khác nhưng em vẫn không vẫn không thể thể quên được Bắp .

Từ hôm đó dù đi đâu em vẫn luôn nhớ đóng cửa .

Em đã trải qua rất nhiều trải nghiệm nhưng lần khiến em đáng nhớ nhất là trải nghiệm cùng chú mèo mướp mẹ mua cho em . Em đặt tên cho chú là Bắp .

Bắp rất lanh lợi , mỗi khi em đi học về chú đều quýt lấy chân em từ khi có chú . Chú còn bắt chuột rất giỏi , từ khi có chú trong nhà em không còn con chuột nào nữa . Cứ mỗi tối lại có một đôi mắt xanh xuất hiện . Em rất yêu quý Bắp và có lẽ Bắp cũng rất yêu quý em . Nhưng một lần khi đi chơi em quên đóng cửa khi chở về em đang nghĩ đến cảnh chú lao ra quấn quýt lấy chân em . Nhưng không như tưởng tượng em không thấy chú đâu . Em tìm chú mãi mà không thấy mẹ em an ủi và bảo mẹ sẽ mua cho em một chú mèo mới và có lẽ Bắp chỉ đi chơi rồi bị lạc . Dù sau đó mẹ đã mua cho em một chú mèo khác nhưng em vẫn không vẫn không thể thể quên được Bắp .

Từ hôm đó dù đi đâu em vẫn luôn nhớ đóng cửa .