Lê Nguyễn Thảo Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Nguyễn Thảo Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong suốt những năm tháng đi học, tôi đã có vô số kỷ niệm đẹp bên bạn bè, nhưng có lẽ kỷ niệm về một buổi chiều mưa cùng nhóm bạn thân cắm trại tại bờ sông quê lại là điều khiến tôi nhớ mãi không quên. Hôm đó là một chiều thứ bảy, trời trong xanh, chúng tôi – năm đứa bạn thân – quyết định thực hiện kế hoạch cắm trại đã ấp ủ từ lâu. Mỗi đứa một tay, nào lều bạt, nào đồ ăn vặt, nào đàn guitar, tất cả hăm hở đạp xe ra bờ sông vắng vẻ cách làng không xa. Chúng tôi dựng lều, nhóm lửa, cười đùa rôm rả, quên hết mọi bài vở, áp lực thi cử. Hoàng hôn buông xuống, chúng tôi ngồi quây quần bên đống lửa, vừa nướng khoai lang bùi ngọt vừa hát nghêu ngao theo tiếng đàn của thằng Tùng. Khi niềm vui đang ở đỉnh điểm, một cơn mưa rào bất ngờ ập tới. Trời đang quang tạnh bỗng đổ mưa như trút nước. Cả bọn cuống quýt thu dọn đồ đạc, chui vội vào chiếc lều nhỏ. Bên trong chật chội, đứa nào cũng ướt sũng, người run bần bật. Thay vì than vãn, chúng tôi lại phá lên cười. Tiếng cười át cả tiếng mưa rơi. Trong không gian ấm cúng và có phần hỗn loạn đó, chúng tôi cảm thấy gần nhau hơn bao giờ hết. Chúng tôi chia nhau từng miếng bánh, kể cho nhau nghe những câu chuyện tiếu lâm, và cảm nhận rõ sự ấm áp của tình bạn giữa cái lạnh của cơn mưa. Cơn mưa tạnh, chúng tôi trở về nhà trong bộ dạng lấm lem bùn đất, nhưng lòng đầy ắp niềm vui. Kỷ niệm về buổi chiều mưa hôm ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi. Nó nhắc nhở tôi rằng, đôi khi những khoảnh khắc không hoàn hảo, những thử thách bất ngờ lại chính là chất xúc tác tuyệt vời nhất để tình bạn thêm bền chặt và đáng nhớ. Đó mãi là một kỷ niệm vô giá về tình bạn trong sáng, hồn nhiên của tuổi học trò.

câu 1:

đây theo thể loại bút kí

câu 2:

Bấy giờ đã thấy rõ ràng màu cây lá xanh biếc gần với màu nước biển xanh dờn, một vệt cát trắng chạy dài ở giữa.

câu 3:

sử dụng ngôi kể thứ nhất. vìXác định ngôi kể của văn bản "Chơi Phú Quốc". Việc sử dụng ngôi kể này có tác dụng gì?

câu 4:

  • Làm nước mắm: Đây là hoạt động nổi bật nhất được nhắc đến, với hình ảnh những "nhà thùng" lớn, nơi sản xuất nước mắm truyền thống nức tiếng.
  • Nuôi cấy ngọc trai: Tác giả có nhắc đến việc người dân làm nghề nuôi ngọc trai, một đặc sản kinh tế biển quan trọng khác của đảo.
  • Đánh bắt hải sản: Mặc dù không đi sâu chi tiết cảnh ra khơi, nhưng bối cảnh chung của một làng chài ven biển luôn bao hàm hoạt động đánh bắt cá tôm.
  • Cuộc sống của người dân Phú Quốc gắn bó chặt chẽ và phụ thuộc chủ yếu vào tài nguyên thiên nhiên và biển cả:
  • câu 5:
Qua văn bản "Chơi Phú Quốc", em rút ra những bài học sâu sắc về ý nghĩa của việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới:
  • Mở rộng tầm hiểu biết: Trải nghiệm giúp ta hiểu biết trực tiếp về văn hóa, con người và thiên nhiên ở những nơi khác biệt, thay vì chỉ qua sách vở.
  • Thấu hiểu và trân trọng: Khám phá cuộc sống mộc mạc, bình dị của người dân địa phương giúp ta biết trân trọng những giá trị văn hóa và thiên nhiên độc đáo của từng vùng miền.
  • Làm giàu cảm xúc và tâm hồn: Những chuyến đi mang lại cảm giác thư thái, mới lạ, giúp giải tỏa căng thẳng và làm giàu đời sống tinh thần.
  • Học cách thích nghi và trưởng thành: Đối diện với những điều mới lạ cũng là cơ hội để rèn luyện khả năng thích nghi và sự tự lập.
  • Gắn kết con người: Trải nghiệm chung giúp tăng sự gắn kết với bạn đồng hành, đồng thời tạo cơ hội gặp gỡ những người mới.

Tuổi thơ của em gắn liền với cô bạn hàng xóm nhỏ tên Ngọc. Ngọc kém em hai tuổi, chỉ mới bốn tuổi khi hai đứa bắt đầu chơi cùng nhau. Mỗi chiều, tiếng cười của chúng em lại vang khắp con ngõ nhỏ. Em thường dạy Ngọc tô màu, chơi nhảy dây, hái hoa dại và cùng nấu “cơm đất” dưới tán bông giấy hồng rực trước sân. Ngọc nhỏ nhắn, hay cười và luôn bám lấy em, miệng ríu rít: “Chị ơi, chờ em với!”

Thế nhưng, một ngày kia, em nghe mẹ nói gia đình sắp chuyển đi nơi khác. Tim em như thắt lại. Khi em kể cho Ngọc nghe, đôi mắt tròn xoe của bạn lập tức ướt nhòe. Chiều hôm ấy, hai đứa ngồi lặng dưới gốc bông giấy, chẳng ai nói gì. Trước khi về, Ngọc dúi vào tay em một con búp bê nhỏ, giọng nghẹn ngào: “Chị đi rồi, em nhớ chị lắm. Chị giữ bạn này nhé, để nhớ em.” Em ôm Ngọc thật chặt, nước mắt rơi xuống mái tóc thơm mùi nắng.

Sáng hôm sau, khi chiếc xe chở gia đình em lăn bánh ra khỏi con ngõ, Ngọc chạy theo, vừa khóc vừa gọi to: “Chị ơi, bao giờ chị về lại với em?” Tiếng gọi ấy khiến em òa khóc, nghẹn ngào không nói được lời tạm biệt.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lại con búp bê nhỏ, em lại thấy tim mình ấm lên. Dù năm tháng trôi qua, tình bạn thuở ấu thơ ấy vẫn ở đó — trong ký ức, trong nỗi nhớ, và trong niềm tin rằng những tình cảm chân thành sẽ không bao giờ phai nhạt.

câu 1

bài trên thuộc thể loại :truyện đồng thoại

câu 2

những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh mùa hè nắng lửa, mưa giông

câu 3

từ láy là : gai góc , cheo leo

nghĩa từ gai góc là : nhọn và rất nhiều trên một bề mặt

nghĩa từ cheo leo là : Ở vị trí cao, dốc và nguy hiểm, dễ rơi hoặc ngã

câu 4

vật vô tri được gắn cho tình cảm và tâm hồn con người.

câu 5

Trong cuộc sống, ai rồi cũng phải lớn lên và tự lập, dù ban đầu có sợ hãi hay lưu luyến nơi thân quen. Giống như hạt dẻ bé nhỏ phải rời vòng tay mẹ để bắt đầu hành trình mới, em cũng cần dũng cảm bước ra khỏi sự che chở, tin vào bản thânvượt qua khó khăn để trưởng thành. Đồng thời, em hiểu hơn về tình mẹ bao la, luôn dõi theo và nâng đỡ con, dù con có đi đến đâu.


Trong những ngày cuối cùng của năm học tiểu học, điều mà cả lớp em mong chờ nhất chính là buổi lễ tổng kết và liên hoan văn nghệ. Kỉ niệm đáng nhớ nhất trong buổi lễ đó chính là tiết mục múa "Dòng Máu Lạc Hồng" mà lớp em đã dày công chuẩn bị.

Ngay từ khi chọn bài, cả lớp đã vô cùng hào hứng vì đây là một bài hát ca ngợi tinh thần dân tộc, với trang phục và đạo cụ rất đẹp. Suốt hơn một tháng, chúng em dành các buổi chiều sau giờ học để tập luyện. Dù có lúc mệt mỏi hay lúng túng với những động tác khó, nhưng nhờ sự nhiệt tình của cô giáo và tinh thần đồng đội, chúng em đã vượt qua. Từng động tác múa, từ việc cầm cờ, xoay người, cho đến việc di chuyển đội hình đều được tập đi tập lại sao cho thật đồng đều và uyển chuyển.

Cuối cùng, ngày diễn cũng tới. Khoác lên mình những bộ trang phục rực rỡ tượng trưng cho áo tứ thân, áo the khăn đóng và cầm trên tay những chiếc cờ đỏ sao vàng, chúng em đứng sau cánh gà, ai nấy đều hồi hộp. Khi tiếng nhạc hào hùng của bài "Dòng Máu Lạc Hồng" cất lên, chúng em bước ra sân khấu trong tiếng vỗ tay rầm rộ của toàn trường.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng dường như tan biến. Chúng em thực hiện những động tác múa dứt khoát, mạnh mẽ nhưng cũng rất mềm mại. Em cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa các thành viên trong đội múa. Không chỉ là đang biểu diễn, mà chúng em đang cùng nhau kể lại một câu chuyện lịch sử, truyền tải niềm tự hào về nguồn cội. Ánh đèn sân khấu, tiếng nhạc lớn và đặc biệt là ánh mắt theo dõi, những tràng pháo tay vang dội của khán giả đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng em.

Khi bài múa kết thúc, cả trường đứng dậy vỗ tay không ngớt. Cảm giác lúc ấy thật sự choáng ngợp và tự hào vô cùng. Tiết mục của lớp em không chỉ nhận được lời khen ngợi mà còn đoạt giải Nhất. Trải nghiệm được cùng nhau làm nên một tiết mục ý nghĩa như "Dòng Máu Lạc Hồng" đã khắc sâu trong em về tinh thần đoàn kết và tình yêu quê hương, là một kỉ niệm đẹp không thể quên của tuổi thơ.



câu 1

được kể với ngôi thứ 1

câu 2

người trồng là ông của Hà

câu 3

biện pháp tu từ nhân hóa là : cả cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh nõn nà

câu 4

cành hoa ấy làm Hà nghĩ đến ông một người đã mất trong triến trường khắc nhiệt nhưng vẫn không quên giữ những cành hoa hoàng lan

câu 5

đối với cuộc sống của mỗi người. gia đình như một tổ ấm khiến ai cũng muốn về. Không những thế mà gia đình còn là một nơi để giải tỏa những phiền não khi đi học hay đi làm về với nhũng bữa cơm đầm ấm, những tiếng cười vui vẻ hay chỉ là những câu hỏi han