Mẫn Diệu Linh
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời tu hành của mình, tôi đã chứng kiến biết bao chuyện thế thái nhân tình, nhưng có lẽ câu chuyện về anh nông dân nghèo và cây tre trăm đốt là điều khiến tôi nhớ mãi về sức mạnh của lòng thật thà.
Ngày ấy, tại một ngôi làng nọ, tôi quan sát thấy một anh nông dân rất khỏe mạnh và siêng năng. Anh làm thuê cho một lão nhà giàu keo kiệt. Vì muốn lợi dụng sức lao động của anh mà không muốn trả công, lão ta đã hứa cuội rằng: "Con cứ chịu khó làm việc cho ta trong ba năm, ta sẽ gả con gái cho". Anh chàng thật thà ấy tin ngay, chẳng quản nắng mưa, làm lụng quên mình khiến nhà lão kia giàu nứt đố đổ vách.
Ba năm trôi qua, khi anh đến đòi thực hiện lời hứa, lão nhà giàu lại bày mưu hèn kế bẩn. Lão bảo anh vào rừng tìm cho được "cây tre trăm đốt" về làm đũa ăn cưới. Nhìn vẻ mặt hớn hở vác dao đi vào rừng của anh, tôi vừa thương vừa giận cái thói gian manh của kẻ giàu kia. Trong lúc anh đi, lão ở nhà đã linh đình tổ chức đám cưới cho con gái với một tên trọc phú khác.
Tôi lặng lẽ theo chân anh vào rừng sâu. Anh nông dân lặn lội qua bao nhiêu bụi rậm, chặt hết cây này đến cây khác nhưng làm gì có cây tre nào dài đến trăm đốt! Khi thấy anh ngồi thụp xuống bên đống tre đốn dở mà khóc nức nở, tôi biết thời điểm mình cần xuất hiện đã đến. Tôi hiện ra với dáng vẻ một ông lão râu tóc bạc phơ, ôn tồn hỏi: – Làm sao cháu khóc?
Sau khi nghe anh kể rõ sự tình, tôi mỉm cười và bảo anh hãy chặt đủ một trăm đốt tre rời mang lại. Thấy anh còn ngơ ngác, tôi chỉ tay vào đống tre và dạy anh đọc câu thần chú: "Khắc nhập, khắc nhập". Kì diệu thay, một trăm đốt tre dính liền thành một cây tre cao vút. Thấy anh lo lắng vì cây quá dài không mang về được, tôi dạy tiếp câu: "Khắc xuất, khắc xuất" để các đốt rời ra. Dặn dò xong, tôi biến mất trong làn sương khói, lòng thầm vui vì đã giúp được người lương thiện.
Tôi đứng từ xa quan sát cảnh anh vác hai bó tre về làng. Khi thấy lão nhà giàu đang hả hê bên tiệc cưới, anh lẳng lặng đặt tre giữa sân. Lão nhà giàu định giở giọng mỉa mai, anh liền đọc thần chú khiến lão bị dính chặt vào cây tre. Cả đám trọc phú xúm vào gỡ cũng bị dính chùm cả lại, kêu la thảm thiết. Chỉ đến khi lão nhà giàu sợ hãi van xin và hứa thực hiện lời hứa, anh mới đọc "Khắc xuất" để giải thoát cho chúng.
Cuối cùng, anh nông dân và cô con gái lão nhà giàu đã nên duyên vợ chồng, sống hạnh phúc bên nhau. Nhìn thấy cái kết viên mãn đó, tôi mỉm cười mãn nguyện. Ở đời, công lý có thể đến muộn, nhưng kẻ tham lam chắc chắn sẽ bị trừng phạt, còn người hiền lành, chất phác nhất định sẽ gặp được phép màu.
1.
Bạn có thể nhấn mạnh sự đối lập tương phản – một đặc trưng của truyện cổ tích:
- Anh nông dân: Đại diện cho cái Thiện, sự thật thà và sức mạnh lao động.
- Lão nhà giàu: Đại diện cho cái Ác, sự mưu mô và sự bóc lột. => Chính sự đối lập này làm cho chiến thắng cuối cùng của anh nông dân trở nên thuyết phục và thỏa mãn tâm lí người đọc.
2.
Cây tre là hình ảnh biểu tượng của làng quê Việt Nam. Việc tác giả dân gian chọn cây tre (chứ không phải vật nào khác) cho thấy sự gắn bó mật thiết giữa con người với thiên nhiên và hồn cốt dân tộc. Chi tiết "trăm đốt" dính liền rồi lại rời ra còn tượng trưng cho sức mạnh của sự đoàn kết.
Câu 1:
Văn bản "Cây tre trăm đốt" thuộc thể loại Truyện cổ tích.
Câu 2:
Nhân vật thuộc tuyến phản diện trong văn bản là: Lão nhà giàu. Lão đại diện cho sự tham lam, keo kiệt, gian xảo và lừa lọc người lao động nghèo.
Câu 3:
- Các chi tiết kì ảo:
- Sự xuất hiện của ông lão (Bụt) đầu tóc bạc phơ để giúp đỡ anh nông dân.
- Câu thần chú "Khắc nhập, khắc nhập" khiến các đốt tre rời rạc dính liền thành một cây tre dài trăm đốt.
- Câu thần chú "Khắc xuất, khắc xuất" khiến cây tre rời ra từng đốt và khiến lão nhà giàu cùng đồng bọn bị dính chặt vào cây tre.
- Vai trò:
- Giúp giải quyết những bế tắc, khó khăn mà nhân vật chính không thể tự mình vượt qua bằng sức người bình thường.
- Thể hiện thái độ của nhân dân: đứng về phía cái thiện, trừng trị cái ác.
- Làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn, ly kì và đậm chất thần thoại.
Câu 4:
Anh nông dân hội tụ những phẩm chất đáng quý của người lao động xưa:
- Thật thà, chất phác: Tin vào lời hứa của lão nhà giàu; khi bị yêu cầu tìm cây tre trăm đốt, anh vẫn vác dao đi tìm ngay mà không hề nghi ngờ.
- Chăm chỉ, cần cù: Không quản nắng mưa, sương gió cày bừa suốt ba năm; vào rừng vất vả chặt hết cây này đến cây khác, mặc cho gai rạch áo, xước da để tìm tre.
- Hiếu thảo và mong cầu hạnh phúc chính đáng: Làm lụng vất vả chỉ với mong muốn có được tổ ấm gia đình.
Câu 5:
Qua câu chuyện, tác giả dân gian muốn gửi gắm ước mơ về công lý xã hội: "Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo". Người hiền lành, thật thà dù bị ức hiếp cũng sẽ được các thế lực siêu nhiên giúp đỡ, còn kẻ tham lam, gian ác sẽ bị trừng phạt.
Ước mơ về sự công bằng xã hội trong truyện "Cây tre trăm đốt" đến nay vẫn còn nguyên giá trị nhân văn sâu sắc. Đó là niềm tin mãnh liệt của nhân dân ta rằng cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác, và người lao động lương thiện xứng đáng có được hạnh phúc. Suy nghĩ về ước mơ này, em thấy nó không chỉ là lời an ủi cho những thân phận nghèo khó mà còn là bài học giáo dục đạo đức con người. Nó nhắc nhở chúng ta phải sống chân thành, chăm chỉ và giữ vững chữ tín trong cuộc sống. Dù xã hội hiện đại có thay đổi, nhưng quy luật "gieo nhân nào gặt quả nấy" vẫn luôn là kim chỉ nam để mỗi người hoàn thiện nhân cách của mình.
Lễ hội đua thuyền thường được tổ chức vào dịp đầu xuân năm mới hoặc các ngày lễ lớn (như Tết Đoan Ngọ, ngày Quốc khánh). Theo quan niệm dân gian, đây là nghi lễ "lễ hạ thủy" để cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu và tri ân các vị thần sông, thần biển đã bảo vệ cuộc sống của ngư dân. Đối với những người dân vùng đồng bằng Bắc Bộ hay miền Trung, miền Nam, tiếng trống đua thuyền chính là tín hiệu của niềm vui và sự gắn kết cộng đồng.
Câu 9: Biện pháp tu từ và tác dụng
Trong câu văn: "Vợ chồng hồi hộp trông những bông hoa đầu tiên hé nở, rồi hoa kết quả, lúc đầu bằng ngón tay út, ít lâu sau đã như con chuột, rồi con lợn con."
- Biện pháp tu từ: So sánh (kết hợp với phép liệt kê tăng tiến).
- Cụ thể: Quả dưa lúc đầu được so sánh với ngón tay út, sau đó như con chuột, rồi như con lợn con.
- Tác dụng:
- Về nội dung: Làm nổi bật sự sinh trưởng nhanh chóng, kì diệu và sức sống mạnh mẽ của giống dưa lạ. Những hình ảnh so sánh gần gũi, sinh động giúp người đọc hình dung rõ ràng sự thay đổi về kích thước của quả dưa theo thời gian.
- Về nghệ thuật: Gợi cảm xúc hồi hộp, vui sướng và hy vọng của vợ chồng An Tiêm. Đồng thời, giúp câu văn thêm sinh động, hấp dẫn và có nhịp điệu.
Câu 10:
Trong cuộc sống, nghịch cảnh là điều không thể tránh khỏi, nhưng thái độ của chúng ta trước nó mới là điều quyết định số phận. Giống như Mai An Tiêm khi bị đày ra đảo hoang, mỗi người cần giữ cho mình một ý chí kiên cường và niềm tin sắt đá vào bản thân. Thay vì bi quan, than vãn hay buông xuôi, chúng ta cần chủ động đối mặt và tìm cách tháo gỡ khó khăn bằng sự sáng tạo và đôi bàn tay lao động. Hành động thiết thực nhất chính là không ngừng nỗ lực, tận dụng mọi cơ hội dù là nhỏ nhất (như cách An Tiêm gieo hạt từ miếng mồi của chim) để thay đổi hoàn cảnh. Nghịch cảnh chính là "phép thử" để tôi luyện bản lĩnh, giúp con người trưởng thành và gặt hái được những "quả ngọt" xứng đáng. Chỉ cần không bỏ cuộc, chúng ta chắc chắn sẽ tìm thấy con đường dẫn đến thành công ngay từ trong gian khó.
- Tác dụng:
- Làm cho câu văn trở nên sinh động, giàu hình ảnh và sức gợi cảm.
- Nhấn mạnh tình yêu thương vô bờ bến, sự hy sinh thầm lặng và bao dung của người bà dành cho Tích Chu.
- Thể hiện thái độ trân trọng, ngợi ca của tác giả (và mọi người) đối với tình cảm gia đình thiêng liêng.
Nhân vật Tích Chu trong câu chuyện cùng tên để lại cho em nhiều bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo. Ban đầu, Tích Chu hiện lên là một cậu bé ham chơi, vô tâm, chỉ biết hưởng thụ sự chiều chuộng của bà mà quên đi trách nhiệm chăm sóc lúc bà ốm yếu. Chính sự thờ ơ ấy đã khiến cậu phải trả giá đắt khi bà hóa thành chim bay đi mất. Tuy nhiên, điểm đáng quý ở Tích Chu là sự thức tỉnh kịp thời và lòng quyết tâm sửa chữa sai lầm. Cậu đã dũng cảm vượt qua nhiều hiểm nguy, không quản đường xá xa xôi để tìm nước suối Cá Thần cứu bà. Qua hành trình thay đổi của Tích Chu, em hiểu rằng tình yêu thương cần được thể hiện bằng hành động cụ thể thay vì những lời hứa suông.
câu 1 :
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3.
câu 2 :
câu chuyện trên , ông là người trồng cây hoàng lan.
câu 3 :
biện pháp tu từ nhân hóa ; " khoác trên mình "
tác dụng : thể hiện sự tươi mới , sự sống tràn đầy của thiên nhiên sau ngày .
câu 4 :
vì những cánh hoa này là các chiến sĩ trong đơn vị đã tìm thấy nó ở dưới đáy ba lô của ông
câu 5 : Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hiểu rằng gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được sinh ra, được yêu thương, chăm sóc và dạy dỗ nên người. Dù đi đâu, làm gì, tình cảm gia đình vẫn luôn là điểm tựa, là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua khó khăn. Giống như bà và ông trong câu chuyện, tình yêu thương và ký ức về gia đình luôn sống mãi, bền chặt như hương hoa hoàng lan không bao giờ phai.