Ngô Xuân Gia Hưng
Giới thiệu về bản thân
1 thuộc văn bản bút ký
2
3 văn ngôi thứ nhất tác dụng giúp câu chuyên trở lên trân thực hơn
4 tác giả nhắc đến hoạt đọng như đánh cá vá lưới .Những hoạt đông này trở lên bình dị cần cù sự an vui
5 thông văn bản ta rút ra bài học ý nghĩa trải ngiệm mới
Những kỷ niệm tuổi học trò luôn là những dấu ấn đẹp đẽ, khó phai trong tâm trí mỗi người. Trong muôn vàn kỷ niệm ấy, có một lần đi chơi với nhóm bạn thân vào dịp hè năm lớp 4 mà em sẽ không bao giờ quên.
Đó là vào một buổi chiều cuối tháng 6, khi kỳ nghỉ hè vừa bắt đầu. Thời tiết oi ả, nhưng dường như cái nóng không làm giảm đi sự hứng khởi của chúng em. Tôi cùng nhóm bạn thân gồm An, Bình và Chi đã lên kế hoạch cùng nhau khám phá khu rừng nhỏ ven làng. Sau khi xin phép bố mẹ, chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc: nước uống, vài chiếc bánh quy và một chiếc vợt bắt bướm mà tôi mới được tặng. Bình vui nhất vì bạn ấy là người duy nhất trong nhóm biết làm la bàn từ chiếc kim nam châm và một chiếc lá.
Chúng tôi cùng nhau đạp xe ra khỏi làng, con đường đất nhỏ quanh co dẫn lối vào rừng. Tiếng cười nói rộn rã vang vọng cả một góc trời. Khi bước vào rừng, không khí bỗng trở nên dịu mát hẳn nhờ bóng cây cổ thụ rợp mát. Chúng tôi thích thú chạy nhảy, khám phá từng ngóc ngách. An nhanh nhẹn trèo lên một cành cây cao để ngắm cảnh, Chi thì mải mê tìm những bông hoa dại nhỏ li ti, còn Bình thì chăm chú nhìn chiếc la bàn tự chế. Riêng tôi, tôi háo hức dùng chiếc vợt của mình để bắt những cánh bướm đủ màu sắc đang bay lượn trong không khí. Chúng tôi đã có những giây phút thật vui vẻ, tự do như những chú chim sổ lồng. Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi hoàng hôn dần buông xuống, bóng tối bắt đầu bao trùm khu rừng. Trong cơn hoảng loạn, chúng tôi nhận ra mình đã bị lạc đường. Ai nấy đều sợ hãi, có bạn bắt đầu khóc. Chính lúc ấy, Bình đã bình tĩnh lại, dùng chiếc la bàn dẫn đường, cùng với sự chỉ dẫn của tôi về hướng gió, chúng tôi dần tìm lại được con đường quen thuộc. Khi nhìn thấy ánh đèn ấm áp từ phía làng, tất cả chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm.
Dù có chút sợ hãi vì sự cố lạc đường, nhưng kỷ niệm ngày hôm đó lại trở nên vô cùng đáng nhớ. Nó không chỉ là bài học về sự cẩn trọng khi đi chơi, mà còn giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về ý nghĩa của tình bạn. Trong khoảnh khắc khó khăn, chúng tôi đã cùng nhau tìm cách giải quyết, động viên nhau vượt qua sợ hãi. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận sâu sắc rằng, có bạn bè bên cạnh, dù khó khăn đến đâu cũng sẽ vượt qua được.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn mỉm cười khi nghĩ về buổi chiều hè năm ấy. Kỷ niệm cùng những người bạn thân trong khu rừng nhỏ ấy mãi là một phần tươi đẹp trong ký ức tuổi thơ của tôi.