Nguyễn Thị Dương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn bản du kí.
Câu 2.
Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả về sự trong lành của nước biển là "nước trong như nước lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thuỷ tinh.".
Câu 3.
− Văn bản "Chơi Phú Quốc" sử dụng ngôi kể thứ nhất số nhiều, người kể chuyện xưng "chúng tôi".
− Tác dụng của việc sử dụng ngôi kể thứ nhất:
+ Giúp người đọc cảm nhận được câu chuyện một cách chân thực, gần gũi như đang cùng tác giả trải nghiệm.
+ Thể hiện trực tiếp cảm xúc, suy nghĩ của nhóm người trải nghiệm, làm cho bài viết trở nên sinh động và có hồn hơn.
Câu 4.
− Những hoạt động của người dân Phú Quốc được nhắc đến trong văn bản:
+ Đánh cá.
+ Phơi lưới.
+ Đi "thẻ" mực vào ban đêm.
+ Vá lưới, chuốt mây vào buổi tối.
+ Hái trái sim.
− Cuộc sống của những người dân Phú Quốc:
+ Cuộc sống của người dân Phú Quốc gắn liền với biển cả và thiên nhiên, họ làm việc chăm chỉ, cần cù từ sáng đến đêm khuya cả những công việc nặng nhọc lẫn nhẹ nhàng.
+ Người dân vẫn tìm thấy niềm vui, sự sung sướng, ung dung, an vui trong công việc và cuộc sống của mình.
Câu 5.
Học sinh trình bày suy nghĩ của bản thân về ý nghĩa của việc trải nghiệm, khám phá những vùng đất mới. Gợi ý:
− Trải nghiệm giúp ta mở mang tầm mắt, hiểu biết thêm nhiều cảnh đẹp của thiên nhiên đất nước.
− Khám phá vùng đất mới đem lại những cảm xúc mới mẻ, hứng khởi và niềm vui trong cuộc sống.
− Hành trình trải nghiệm giúp ta thêm trân trọng vẻ đẹp quê hương, đất nước và con người lao động.
− Những hành trình trải nghiệm là cơ hội để rèn luyện sự quan sát, cảm nhận, bồi dưỡng tâm hồn và tình yêu cuộc sống.
Trong chuyến đi du lịch tại Sa Pa em đã có nhiều trải nghiệm đáng nhớ. Nhưng trong đó, có một trải nghiệm rất buồn khiến em suy nghĩ mãi.
Hôm đó, khoảng 16h chiều, khi gia đình em đang dừng xe nghỉ ở một đoạn đường gần đèo, thì em đã bắt gặp một bạn nhỏ tầm tuổi em. Trời tuy lạnh, nhưng bạn ấy mặc áo quần rất mỏng và cũ kĩ. Thậm chí nhiều chỗ còn bị rách mất. Bàn tay và chân của bạn đó thâm đen, tím tái đi vì lạnh. Nhìn bạn ấy, em thương lắm, nên liền xin mẹ lấy chiếc áo khoác còn lại trong vali để đưa cho bạn mặc. Khi thấy em dúi vào tay chiếc áo ấm mới, bạn ấy đã rất vui, liên tục cảm ơn em. Lúc đó em cũng rất vui sướng. Nhưng đến sáng hôm sau, khi gặp lại, em vẫn thấy bạn ấy đứng co ro trong cái rét mà không hề mặc áo khoác. Khi em hỏi, thì bạn ấy bảo rằng đã nhường áo cho em của mình. Đôi mắt sáng ngời của bạn ấy khiến trái tim em như thắt lại. Em thương bạn ấy lắm nhưng không biết phải làm gì. Em chợt nhớ những lần trường tổ chức quyên góp áo ấm, sách vở cho các bạn ở vùng cao khó khăn. Những lần ấy, em đều không hào hứng tham gia, mặc kệ lời mẹ dặn mà chỉ làm qua loa cho xong. Nghĩ lại, em hối hận lắm. Cứ thế, nỗi buồn cứ vương vấn trong lòng em mãi cho đến lúc về nhà.
Trải nghiệm đáng buồn ấy khiến em lần đầu tiên ý thức được rằng cuộc sống của mình rất đầy đủ và hạnh phúc. Cùng với đó, ý thức “lá lành đùm lá rách” mà thầy cô vẫn dạy cũng được em thấu hiểu hơn. Từ đó, em hài lòng với những gì mà mình có và năng nổ trong các hoạt động tình nguyện hơn.
Câu 1. Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông.
Câu 3.
Ví dụ: “xù xì”, “chật chội”,...
Nghĩa của từ “chật chội”: chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu.
Câu 4. Nhân vật “tôi” (Dẻ Gai) là một loài vật (thực vật), vừa mang đặc điểm của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người (được nhân cách hoá):
– Đặc điểm của loài vật (hạt dẻ gai): có vẻ ngoài xù xì, gai góc; hạt dẻ tách ra từ lớp vỏ xù xì,...
– Đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, nói năng, hành động như con người.
Câu 5. Em rút ra được bài học cho bản thân từ văn bản, có thể theo hướng: muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách,...
Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3.
– Biện pháp tu từ nhân hoá: “khoác trên mình” – vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người, trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng lan).
– Tác dụng:
+ Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi.
+ Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới.
Câu 4. HS giải thích được việc Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” là do:
– Hà xúc động, bất ngờ khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ – những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm.
– Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông.
– Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.
Câu 5.
Gia đình là cái nôi nuôi dưỡng về mặt vật chất và tinh thần của con người; là động lực để mỗi người phấn đấu, cố gắng. Là nơi chứa sự hạnh phúc cho mỗi tâm hồn vừa gác lại nhưng lo âu bên ngoài để trở về ngôi nhà yêu thương. Là hậu phương vững chãi phía sau trở che và bảo vệ bạn
Ngày nào còn bỡ ngỡ trước ngôi trường mới, vậy mà bây giờ mình đã phải rời xa trường học mến yêu của mình rồi. Mặc dù chỉ học ở trường tiểu học Tam Giang 2 năm nhưng nơi đây đã để lại cho mình những ấn tượng tốt đẹp về ngôi trường này. Đặc biệt mình đã có một trải nghiệm đáng nhớ với cô giáo dạy em lớp 5.
Khi ấy hồi lớp 5, mình được cô Giang làm chủ nhiệm. Lúc ấy có bạn Dương- ngồi cùng bàn với mình - cậu ấy là một người tốt. Khi ấy có tiết hoạt động trải nghiệm, mình và Dương được phân cho đi lấy đồ ở kho của trường. Trong khi bê đồ mình đã vô tình làm rơi mất bộ dụng cụ mà tiết sau là tiết hoạt động trải nghiệm rồi. mình rất bối rối và sợ hãi, mình quay sang nhìn Dương.Cậu ấy cũng giống mình nhưng sau rồi cậu ấy bảo mình rằng : " Cậu yên tâm đi mình sẽ bảo cô giáo rằng đây không phải do cậu cố ý mà chỉ là do sự bất cẩn nhất thời thôi ".Khi về đến lớp, mình và Dương đến gặp cô Giang để xin lỗi, cô nghĩ một hồi rồi bảo với mình: "Không có gì phải sợ cả rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Đừng tự trách bản thân nữa nhé,Dương". Và rồi đúng như lời cô nói mặc dù không có dụng cụ nhưng tiết học vẫn rất sôi nổi như mọi khi. Mình vẫn luôn tự hỏi tại sao đến tận bây giờ đó vẫn là câu hỏi không lời giải trong mình
Mặc dù chỉ là một trải nghiệm ngắn ngủi nhưng nó khiến mình bây giờ luôn luôn phải thật cẩn thận, và hơn hết là dũng cảm đối mặt với nhưng khó khăn.