Nguyễn Thị Dương
Giới thiệu về bản thân
I dream of having a robot named Franky. It's a small home robot. Franky can tidy up rooms, make simple meals, and even water my plants. I want Franky because it can help me with daily chores, so I will have more time to relax and play with my friends.
Question 1: Robots can work as guards in important places. (Robot có thể làm nhiệm vụ canh gác ở những nơi quan trọng.)
Question 2: Ha Noi is famous for its delicious street food. (Hà Nội nổi tiếng với những món ăn đường phố ngon.)
Question 3: What type of house will you live in the future? (Bạn sẽ sống trong loại nhà nào trong tương lai?)
Question 4: Pack your lunch in a lunch box instead of a plastic bag. (Đóng gói bữa trưa của bạn trong hộp đựng đồ ăn trưa thay vì túi nhựa.)
Câu 9:
Câu Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển dùng:
- Biện pháp tu từ: nhân hóa ,điệp ngữ:→ "cao hơn trời, rộng hơn biển."
- Tác dụng:
+)Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt
+)Nhấn mạnh tình yêu thương mà người bà dành cho Tích Chu, nhằm phóng đại tình yêu đó, to lớn, rộng lớn, hơn cả "trời" và "biển". Tình yêu mà bà dành cho cháu cao quý, rộng lớn, bao la.
Câu 10
Cậu bé Tích Chu là một nhân vật vừa đáng khen vừa đáng trách.Đáng trách ở chỗ bỏ đi chơi làm bà khát nước phải hóa thành chim bay đi.Đáng khen ở chỗ khi bà hóa thành chim thì cậu đuổi theo,vừa chạy vừa khóc mong bà quay lại với mình.Qua câu truyện muốn khuyên là phải chăm sóc người thân khi họ bị bệnh, không như Tích Chu.Dù bỏ đi chơi nhưng vẫn có tình thương mà cậu bé đã chạy theo bà
Cuối tuần vừa rồi, em đã cùng mẹ đi tham gia hội chợ hoa xuân ở khu chợ trên phố. Khung cảnh nhộn nhịp ở đó khiến em nhớ mãi.
Để có những ngày hội chợ hoa xuân diễn ra thành công như vậy, người ta đã phải rục rịch chuẩn bị từ trước đó gần một tháng. Trên bãi đất trống rộng ấy, người ta san bằng đất, cắm cọc chia đất thành từng ô dành cho các nhà bán hoa. Rồi dựng mái che đề phòng mưa gió, gắn biển để chỉ dẫn cho người đi đường biết đây chính là chợ hoa Tết. Xong xuôi, các thương lái dần kéo nhau về đây chọn vị trí, dựng lều, giá đỡ rồi bắt đầu mang hoa về. Muôn loài hoa cỏ mùa xuân từ các nơi đều được đưa về đây. Từ những loài nhỏ, bình thường đến các loài to lớn, quý giá đều có cả. Từ đào, mai, quất, lan, hồng, thược dược đến cúc, lay ơn, cát cánh, đồng tiền, ly, vạn tuế đều hiện diện. Có cả rất nhiều những loài hoa lạ, mà trước giờ rất ít thấy ở những khu chợ nhỏ.
Hội chợ hoa xuân mở cả ngày và đêm, kéo dài qua cả những ngày cuối năm. Đây không chỉ là nơi để mọi người đến mua hoa, mua cây về trưng trong nhà, mà còn là một địa điểm du lịch cho mọi người tụ họp. Từng đoàn người cùng nhau đến hội hoa để ngắm nghía, chụp ảnh, mua cây. Người đi với gia đình, người đi với bạn bè và cũng có cả những người đi một mình. Nếu chỉ để ngắm hay chụp ảnh thôi cũng không sao cả. Bởi những người bán buôn cũng nhiệt tình và thân thiện lạ lùng. Họ mang đến hội hoa những chậu hoa đẹp mà mình chăm sóc cả năm nay. Vừa để bán, cũng vừa để khoe ra với những người làm hoa khác. Vì thế, cả hội chợ hoa lúc nào cũng đông vui tấp nập. Tiếng người mua người bán, người qua người lại rộn ràng vô cùng. Thêm cả chút nhạc xuân từ chiếc đài radio của người nào đó phát lên, lại càng thêm phơi phới.
Chính nhờ hội chợ hoa xuân ấy, mà không khí Tết rộn ràng lan tỏa khắp nơi nơi. Đến với hội hoa, em được mang về nhà những chậu hoa rực rỡ. Và còn được mang theo cả những niềm vui hân hoan của một năm mới đang đến gần.
Câu9:
- Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn trên là biện pháp tu từ so sánh
-Tác dụng:
+ Giúp chi câu văn trở nên sinh động hơn
+ nhấn mạnh sự lớn dần của quả dưa
+ tác giả muốn thể hiện sự đặc biệt của quả dư
Câu10:
-Trước nghịch cảnh, mỗi người cần có suy nghĩ tích cực và không được nản lòng. Chúng ta phải bình tĩnh tìm cách vượt qua khó khăn thay vì bỏ cuộc. Bên cạnh đó, cần chăm chỉ, kiên trì và luôn tin vào bản thân. Nghịch cảnh cũng là cơ hội để con người rèn luyện ý chí và trưởng thành hơn. Khi gặp khó khăn, chúng ta nên cố gắng học hỏi và tìm ra hướng giải quyết tốt nhất. Nếu luôn lạc quan và nỗ lực, chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.
Tôi là Lý Thông, một người chuyên bán rượu. Trong một lần đi bán rượu ở xã Cao Bình, ngồi nghỉ chân tại một quán nước gần gốc đa, tôi thấy một người vác về một đống củi to. Tôi nghĩ bụng đây chắc chắn là một người có sức khỏe phi thường, liền lấn lá làm quen. Cậu ta tên là Thạch Sanh, từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, của cải chẳng có gì ngoài chiếc búa cha để lại. Tôi biết tên này thật thà, dễ lợi dụng nên đã quyết định kết nghĩa anh em với Thạch Sanh, rồi bảo cậu ta về ở cùng với mình và mẹ già.
Từ ngày có Thạch Sanh, mẹ con tôi đỡ vất vả đi nhiều. Bấy giờ, trong vùng có một con chằn tinh rất hung ác, phép thuật vô song, thường xuyên bắt người ăn thịt. Để yên ổn, dân làng tình nguyện nộp người cho nó để nó ăn thịt, không quấy phá dân làng nữa. Lần đó, đến lượt tôi, tôi bèn nghĩ ra cách là nhờ Thạch Sanh đi thay mình. Tối đó, tôi mời Thạch Sanh ăn uống no say, rồi cất lời nhờ cậy đi trông miếu thay. Thạch Sanh không nghĩ ngợi nhiều liền nhận lời ngay. Tôi và mẹ vui mừng lắm.
Đêm hôm đó, tôi đang ngủ say thì bỗng có tiếng gọi của Thạch Sanh. Mẹ con tôi nghĩ Thạch Sanh về đòi mạng, van xin khẩn thiết. Thạch Sanh mới kể lại chuyện giết chằn tinh, bây giờ mẹ con tôi mới an tâm. Tôi còn nghĩ ra một kế lừa Thạch Sanh rằng đó là con vật nhà vua nuôi, không giết được và bảo Thạch Sanh về lại gốc đa cũ đi. Thạch Sạch tin lời ngay. Sau khi lừa được Thạch Sanh, tôi liền mang đầu chằn tinh lên quan lĩnh thưởng. Tôi được vua khen ngợi và phong làm đô đốc.
Năm đó, nhà vua có một người con gái đến tuổi lấy chồng nhưng chưa chọn được ai thích hợp. Vua cha bèn nghĩ ra cách ném cầu kén rể, ai bắt được cầu sẽ được làm phò mã. Nhưng khi công chúa vừa lên lầu chuẩn bị ném cầu thì bị một con đại bàng cắp đi mất. Tôi được vua cha giao cho nhiệm vụ đi tìm công chúa. Tình cờ, tôi gặp được Thạch Sanh. Tôi kể cho cậu ta nghe về việc đang đi tìm công chúa. Thạch Sanh nói rằng mình biết hang của đại bàng và đề nghị được đi cùng. Cậu ta dẫn tôi cùng quân lính đến hang của đại bàng. Tôi buộc dây vào thắt lưng hắn, dặn rằng khi vào cứu được công chúa thì hãy lấy dây để kéo công chua lên, sau đó sẽ thả dây xuống để cứu em. Khi Thạch Sanh cứu được công chúa, tôi sai người lấp cửa hang lại.
Câu 9.
- Biện pháp tu từ: liệt kê “Khi đám cưới, lúc tang ma, trong các dịp lễ hội”. (0.25 điểm)
- Tác dụng:
+ Giúp câu văn sinh động, tạo nhịp điệu cho câu văn.(0.25 điểm)
+ Làm rõ các thời điểm, các dịp mà người Việt ăn trầu cau. (0.25 điểm)
+ Tác giả dân gian cho thấy sự gắn bó, ăn sâu bén rễ của tục trầu cau trong tâm thức người Việt
Câu 10.
Câu chuyện "Sự tích trầu cau" đã để lại trong em những bài học vô cùng sâu sắc về tình nghĩa giữa con người với con người. Trước hết, đó là bài học về lòng thủy chung, sắt son trong tình cảm vợ chồng và sự gắn bó mật thiết của tình anh em ruột thịt. Sự hy sinh của các nhân vật cho thấy tình yêu thương chân thành có thể vượt qua cả cái chết để hòa quyện, trường tồn mãi mãi. Tuy nhiên, câu chuyện cũng là lời cảnh tỉnh về việc cần có sự thấu hiểu và sẻ chia trong cuộc sống để tránh những hiểu lầm không đáng có dẫn đến bi kịch. Hình ảnh trầu, cau và vôi khi quyện lại tạo nên sắc đỏ thắm chính là biểu tượng đẹp đẽ nhất cho sự đoàn kết, gắn bó bền chặt. Qua đó, em tự nhắc nhở bản thân phải biết yêu thương, trân trọng gia đình và gìn giữ những nét đẹp văn hóa truyền thống của dân tộc.
Bài thơ “Tình mẹ” của Tử Nhi khiến em xúc động bởi những hình ảnh giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Qua lời thơ, em cảm nhận được sự vất vả, hi sinh lặng thầm của người mẹ trong cuộc đời mỗi đứa con. Tác giả ước mong thời gian đừng trôi nhanh để còn được ở bên mẹ, mong mẹ bớt nhọc nhằn, bớt muộn phiền. Tình mẹ được so sánh với biển Đông, với sông Hồng, vừa bao la, sâu rộng, vừa dạt dào như những con sóng. Đọc bài thơ em thấy lòng mình lắng lại, càng thêm trân trọng tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho con. Em tự nhắc mình phải biết yêu thương, kính trọng, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua đều là những ngày hạnh phúc đối với mẹ.
Câu 1. (0,5 điểm)
Văn bản "Cây tre trăm đốt" thuộc thể loại truyện cổ tích.
Câu 2. (0,5 điểm)
Nhân vật thuộc tuyến nhân vật phản diện trong văn bản "Cây tre trăm đốt" là lão nhà giàu.
Câu 3. (1,0 điểm)
Những chi tiết hoang đường, kì ảo trong văn bản:
− Sự xuất hiện của ông lão (Bụt) với "đầu tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào" để giúp đỡ anh nông dân khi anh đang khóc vì tuyệt vọng.
− Câu thần chú "Khắc nhập, khắc nhập" có khả năng làm cho một trăm đốt tre dính liền lại với nhau thành một cây tre hoàn chỉnh.
− Câu thần chú "Khắc xuất, khắc xuất" có khả năng làm cho cây tre trăm đốt tách rời ra như cũ.
Tác dụng của những chi tiết hoang đường, kì ảo trong văn bản:
− Giúp cho câu chuyện trở nên cuốn hút và hấp dẫn người đọc, người nghe hơn.
− Thể hiện ước mơ về công lí, về xã hội công bằng mà ở đó cái thiện luôn chiến thắng cái ác.
− Thúc đẩy sự phát triển của cốt truyện, giúp giải quyết mâu thuẫn chính của truyện.
Câu 4. (1,0 điểm)
Những phẩm chất đáng quý của nhân vật anh nông dân:
− Cần cù, chăm chỉ: Anh làm việc quần quật cho lão nhà giàu suốt ba năm, "không quản nắng mưa, sương gió".
− Thật thà, chất phác: Anh tin lời nói của lão nhà giàu, bị lừa hết lần này đến lần khác mà không hề nghi ngờ. Khi được giao nhiệm vụ vào rừng tìm tre trăm đốt, anh cũng vác dao đi ngay.
Câu 5. (1,0 điểm)
Bài 1
Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa thể hiện tình cảm kính yêu và gần gũi của em nhỏ đối với Bác Hồ. Qua hình ảnh giản dị trong ngôi nhà quê — “Nhà em treo ảnh Bác Hồ / Bên trên là một lá cờ đỏ tươi” — tác giả gợi lên không khí ấm áp, thiêng liêng mà thân thuộc. Bác hiện lên qua ánh mắt hiền từ, nụ cười trìu mến, như đang dõi theo và dạy dỗ các em nhỏ chăm ngoan, biết giúp đỡ cha mẹ, biết yêu quê hương, đất nước. Hình ảnh “Bác lo bao việc trên đời / Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em” thể hiện tấm lòng bao dung, tình yêu thương lớn lao của Bác dành cho thiếu nhi. Bài thơ mộc mạc, trong sáng, thể hiện tấm lòng kính trọng, biết ơn và tình cảm chân thành của em nhỏ đối với Bác Hồ kính yêu.
Bài 2
Trong cuộc sống học trò, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp với bạn bè, nhưng em nhớ nhất là lần em và Minh – bạn thân của em – cùng nhau vượt qua một kỳ thi khó. Hôm đó, trước ngày kiểm tra Toán, em bị ốm nên không thể ôn bài kỹ. Biết chuyện, Minh đã đến nhà em, mang theo sách vở và kiên nhẫn giảng lại từng bài cho em hiểu. Nhờ sự giúp đỡ của bạn, em đã làm bài tốt và đạt điểm cao. Sau buổi nhận bài, em cảm ơn Minh, bạn chỉ cười và nói: “Bạn bè là phải giúp nhau chứ.” Từ đó, em càng trân trọng tình bạn này hơn. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng, tình bạn chân thành là món quà quý giá, giúp ta thêm mạnh mẽ và tự tin trong cuộc sống.