Nguyễn Thị Bảo Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Bảo Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bốn biện pháp tiết kiệm năng lượng trong gia đình
  • Tắt bớt đèn và thiết bị điện không cần thiết: Tắt đèn, quạt, điều hòa và các thiết bị điện khác khi ra khỏi phòng hoặc không sử dụng để tránh lãng phí điện năng.
  • Tận dụng ánh sáng tự nhiên: Mở rèm cửa, cửa sổ để đón ánh sáng tự nhiên thay vì bật đèn vào ban ngày, giúp tiết kiệm điện và tạo không gian sống thoải mái hơn.
  • Sử dụng bóng đèn LED tiết kiệm điện: Thay thế bóng đèn sợi đốt bằng bóng đèn LED vì chúng tiết kiệm điện năng hơn nhiều lần và có tuổi thọ cao hơn.
  • Rút phích cắm các thiết bị khi không sử dụng: Rút phích cắm các thiết bị điện tử như tivi, máy tính, sạc điện thoại khi không dùng đến, vì chúng vẫn tiêu thụ điện năng ngay cả khi ở chế độ chờ
a. Nhà của cô T thuộc kiểu nhà chung cư.
b. Bốn loại vật liệu xây dựng tương ứng với thành phần cấu tạo của căn hộ này là: 
  • Cột, dầm, sàn: Bê tông cốt thép.
  • Tường: Gạch hoặc vật liệu nhẹ để phân chia không gian.
  • Cửa ra vào, cửa sổ: Kính cường lực hoặc nhôm kính.
  • Nội thất: Gỗ, đá, kim loại, nhựa. 

Trong quãng đời học sinh, thời Tiểu học luôn để lại trong em nhiều kỷ niệm hồn nhiên, trong trẻo. Nhưng có lẽ trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em tham gia hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường năm lớp 5.

Hôm đó, em được cô giáo chủ nhiệm chọn đại diện cho lớp. Ban đầu, em rất vui, nhưng rồi nỗi lo lắng ập đến: “Nếu em nói sai hay quên lời thì sao?”. Những ngày sau đó, em chăm chỉ tập luyện trước gương, mẹ cũng ngồi nghe và giúp em chỉnh giọng. Cô giáo còn dặn: “Con chỉ cần tự tin, kể bằng cảm xúc thật của mình là được.”

Ngày thi, tim em đập thình thịch khi bước lên sân khấu. Trước mặt là biết bao ánh mắt bạn bè và thầy cô. Em kể câu chuyện “Cậu bé người gỗ Pi-nô-ki-ô” với tất cả niềm say mê. Khi kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rộn ràng. Em nhìn xuống thấy cô giáo đang mỉm cười, lòng em tràn ngập niềm vui và tự hào. Cuối buổi, em được xướng tên nhận giải Nhì toàn trường.

Lần đầu tiên, em cảm nhận rõ thế nào là niềm vui khi vượt qua nỗi sợ hãi và tin tưởng vào chính mình. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng: chỉ cần cố gắng và tự tin, ta sẽ làm được nhiều điều tưởng chừng khó khăn. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, em vẫn thấy ấm áp và biết ơn cô giáo đã tin tưởng, động viên em — để em có được một kỷ niệm thật đẹp của tuổi thơ Tiểu học.

1.Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

2.Theo câu chuyện, không ai biết chính xác ai là người trồng cây hoàng lan.

3.

  • Biện pháp tu từ: Nhân hoá – “khoác trên mình” (gán cho cây hoàng lan hành động như con người).
  • Tác dụng: Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi, gợi vẻ tươi mới, tràn đầy sức sống của mùa xuân và thể hiện tình yêu thiên nhiên, sự tinh tế trong quan sát của người viết.

4.Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan”“ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì:

  • Em xúc động, nghẹn ngào khi hiểu rằng những cánh hoa ấy là kỷ vật thiêng liêng gắn với người ông đã hi sinh.
  • Em cảm nhận được tình yêu sâu nặng của bà dành cho ông và cho cây hoàng lan – biểu tượng của tình yêu, của ký ức và lòng chung thủy.
    → Hành động của Hà thể hiện sự biết ơn, trân trọng và xúc động trước tình cảm gia đình thiêng liêng.

5.Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta sinh ra, được yêu thương, che chở và dạy dỗ nên người. Gia đình giúp ta có điểm tựa tinh thần vững chắc để vượt qua những khó khăn, mất mát trong cuộc sống. Tình yêu thương và sự gắn bó giữa các thành viên, như bà và ông trong câu chuyện, khiến em càng thêm trân trọng mái ấm của mình. Mỗi người hãy biết yêu thương, gìn giữ và vun đắp cho gia đình – nơi luôn đong đầy hương hoa của tình yêu và ký ức.



Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khiến bản thân trưởng thành hơn. Với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng ý nghĩa nhất là lần em làm vỡ chiếc cốc mà mẹ rất yêu quý.

Hôm đó là một buổi chiều mùa hè. Khi đang dọn dẹp bàn ăn giúp mẹ, em vô tình làm rơi chiếc cốc sứ mà mẹ thường dùng mỗi sáng. Tiếng vỡ “choang” vang lên khiến tim em như ngừng đập. Mẹ từ trong bếp chạy ra, nhìn những mảnh sứ vỡ vụn, ánh mắt mẹ thoáng buồn. Em lắp bắp xin lỗi, nước mắt rưng rưng. Nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng thở dài rồi nói: “Không sao đâu con, cốc có thể vỡ, chỉ cần con cẩn thận hơn là được.” Nghe mẹ nói vậy, em càng thấy ân hận.

Tối hôm ấy, em lặng lẽ gom những mảnh vỡ, cẩn thận dán lại. Dù chiếc cốc không thể lành lặn như trước, em vẫn giữ nó như một kỷ vật. Từ đó, em học được bài học về sự cẩn trọng và trân quý những điều nhỏ bé xung quanh mình. Mỗi khi nhìn thấy chiếc cốc đã được dán, em lại nhớ đến tình yêu thương và sự bao dung của mẹ.

Trải nghiệm ấy tuy buồn nhưng giúp em trưởng thành hơn. Em hiểu rằng sai lầm không đáng sợ, điều quan trọng là biết nhận ra và sửa chữa. Chính nhờ lần “vỡ cốc” ấy, em học được cách sống có trách nhiệm và biết trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình.

1.Văn bản trên thuộc thể loại:
Truyện đồng thoại.

2.Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh:
Giữa rừng già, trên sườn núi cao cheo leo, phải chịu nắng hè bỏng rát, mưa dông, gió lạnh mùa thu và mùa đông khắc nghiệt.
→ Hoàn cảnh đó thể hiện sức sống mạnh mẽ, bền bỉ của cây dẻ và các hạt dẻ.

3.Hai từ láy có trong văn bản:

  1. Cheo leo – diễn tả trạng thái ở vị trí cao, hiểm trở, khó đứng vững (ví dụ: sườn núi cheo leo).
  2. Ào ạt – gợi tả sự chuyển động mạnh mẽ, dồn dập, liên tục (ví dụ: mây gió ào ạt trôi).

→ Cả hai từ láy đều giúp tăng sức gợi hình, gợi cảm cho cảnh rừng núi và thiên nhiên trong truyện.

4.Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:

  • Được nhân hoá như một con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, sợ hãi, yêu thương và dũng cảm.
  • quan hệ tình cảm như mẹ con (với “mẹ Dẻ Gai”).
  • Qua lời kể của “tôi”, tác giả gửi gắm bài học sâu sắc về sự trưởng thành, dũng cảm và tình mẫu tử.

5.Bài học rút ra:
Từ câu chuyện, em hiểu rằng:
Trong cuộc sống, ai cũng phải rời vòng tay che chở của cha mẹ để tự lập, trưởng thành. Dù có sợ hãi ban đầu, chỉ cần dũng cảm, tin tưởng vào bản thân, chúng ta sẽ vững vàng bước đi và lớn lên giữa cuộc đời.
Đồng thời, em càng trân trọng tình yêu thương, sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ dành cho con cái.