Nguyễn Tuệ An
Giới thiệu về bản thân
Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã từng viết: "Mọi thứ rồi sẽ trôi qua, chỉ có tình yêu là ở lại". Đối với tôi, điều ở lại ấy không phải là một tình yêu đôi lứa mà là tình yêu thương vô bờ bến của cô giáo Giang, là những tháng ngày cùng tập thể 5A1 miệt mài ôn thi cuối cấp. Một năm đã trôi qua kể từ khi tôi rời xa mái trường tiểu học, nhưng mỗi khi thu về, trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi nhớ da diết về những ngày cuối cấp, về cô giáo Giang và tập thể 5A1 thân yêu.
Giờ đây, khi đã quen với môi trường mới, những kỉ niệm về cô và những ngày tháng gian nan ấy lại trở nên sống động hơn bao giờ hết, như một thước phim quay chậm đầy cảm xúc. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô Giang, cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi năm lớp năm. Cô có dáng người thanh mảnh, mái tóc dài thướt tha và nụ cười hiền hậu, luôn tỏa nắng. Trong mắt chúng tôi, cô không chỉ là một giáo viên tận tâm mà còn là một người mẹ hiền, luôn thấu hiểu và sẻ chia. Lớp 5A1 của chúng tôi phải đối mặt với áp lực ôn thi chuyển cấp rất lớn. So với các lớp khác, chương trình học và bài tập của chúng tôi nặng hơn nhiều. Ngoài những giờ học chính khóa căng thẳng, chúng tôi còn phải ở lại thêm giờ để giải những đề thi khó nhằn. Áp lực đè nặng lên vai những đứa trẻ tuổi thơ. Có những lúc, chúng tôi cảm thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi. Những ngày cận kề kì thi, áp lực càng tăng lên gấp bội. Cả lớp như bị bao phủ bởi một không khí căng thẳng, trầm lắng. Bữa trưa ăn vội, những giờ ra chơi cũng chỉ là khoảng thời gian chốc lát để chúng tôi lấy lại tinh thần. Những bài toán khó, những đề văn hóc búa nhiều lúc khiến chúng tôi nản lòng, thậm chí có đứa đã bật khóc vì không tìm ra lời giải. Nhưng trong cái không khí căng thẳng ấy, chúng tôi lại nhận được sự quan tâm vô bờ bến của cô Giang. Nhìn thấy học trò vất vả, cô không trách mắng, không thúc ép. Thay vào đó, cô luôn tìm cách động viên, vỗ về chúng tôi. Cô thường nhẹ nhàng đi quanh lớp, xoa đầu từng đứa, và thủ thỉ: "Cố gắng một chút nữa thôi, các con sẽ làm được." Lời nói của cô như một liều thuốc tinh thần, giúp chúng tôi có thêm động lực để tiếp tục.
Có một kỉ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên, đó là buổi học thêm muộn vào một tối gần thi. Chúng tôi, vì muốn hoàn thành xong đề cương, đã xin phép cô ở lại học thêm. Đã hơn sáu giờ tối, ngoài trời, ông mặt trời đã đắp trên mình những chiếc chăn may ấm áp, chuẩn bị đi ngủ và bên trong lớp học, vẫn còn vài đứa miệt mài với sách vở. Ánh đèn lớp học hắt ra ngoài, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Thấy chúng tôi gục mặt xuống bàn vì mệt mỏi, cô Giang đã mỉm cười và nói: "Các con mệt rồi, nghỉ một chút nào. Cô có một bất ngờ cho các con đây". Rồi cô rút ra từ trong cặp một chiếc hộp đựng kẹo to và những chiếc bánh quy thơm lừng. Cả lớp vỡ òa trong niềm vui sướng. Vừa ăn bánh, vừa nghe cô kể chuyện, cảm giác mệt mỏi, áp lực dường như tan biến hết. Lúc ấy, chúng tôi không còn cảm thấy cô là một giáo viên nghiêm khắc nữa, mà cô như một người mẹ hiền, luôn yêu thương và quan tâm đến chúng tôi.
Chính sự tinh tế, chu đáo của cô đã dạy cho chúng tôi một bài học quý giá về tình yêu thương và sự sẻ chia. Nhờ sự tận tình của cô Giang và sự đoàn kết của cả lớp, chúng tôi đã vượt qua được những khó khăn của giai đoạn cuối cấp. Chúng tôi đã cùng nhau cố gắng, cùng nhau khóc, cùng nhau cười. Khi kết quả kì thi chuyển cấp được công bố, cả lớp vỡ òa trong hạnh phúc. Thành công của chúng tôi có một phần rất lớn là nhờ sự dìu dắt của cô. Cô không chỉ dạy chúng tôi kiến thức mà còn dạy chúng tôi về nghị lực, về sự kiên trì, và về tình người. Một năm đã trôi qua kể từ ngày tôi rời xa mái trường tiểu học. Giờ đây, khi đã là một học sinh lớp sáu, với biết bao điều mới mẻ và lạ lẫm, tôi vẫn luôn nhớ về cô Giang và tập thể 5A1 thân thương. Dù chặng đường học tập phía trước còn dài, tôi vẫn luôn nhớ về những bài học quý giá mà cô đã dạy. Kỉ niệm về cô và những tháng ngày cuối cấp sẽ mãi là hành trang quý giá để tôi vững bước trên con đường tương lai.
Câu 1.
Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba (người kể chuyện giấu mình)
Câu 2.
Theo câu chuyện, không ai biết là ai đã trồng hoa, chỉ biết nó đã có từ lâu.
Câu 3.
BPTT nhân hóa được sử dụng trong câu văn "Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà." là:
- Tăng sức gợi hình, gợi cảm, gây ấn tượng với người đọc.
- Làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và có sức sống như con người.
- Diễn tả sự thay đổi tuyệt vời của cây khi mùa xuân về, từ "cành cây khô cằn" sang "một màu xanh nõn nà".
- Góp phần thể hiện vẻ đẹp của cây hoàng lan, đồng thời làm nổi bật sức sống mãnh liệt của thiên nhiên.
Câu 4.
- Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” vì:
- Hà nhận ra giá trị thiêng liêng của những cánh hoa. Chúng không chỉ là những cánh hoa khô héo mà là kỷ vật của ông, chứa đựng tình yêu thương sâu nặng, nỗi nhớ quê hương và gia đình.
- Sự run rẩy là biểu hiện của cảm xúc mạnh mẽ, xúc động trước câu chuyện cảm động về tình yêu của ông bà.
- Hà “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì:
- Hà đã hiểu vì sao bà yêu quý cây hoàng lan và mảnh vườn đến thế.
- Hà thể hiện lòng thành kính, sự thương tiếc đối với người ông đã hi sinh, người đã mang theo hương thơm của tình yêu gia đình ra chiến trường.
- Ánh mắt của Hà cho thấy sự thấu hiểu và sẻ chia cảm xúc với bà, đồng thời cảm nhận được sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại.
Câu 5.
Qua câu chuyện Hương hoa hoàng lan, em cảm nhận sâu sắc rằng gia đình là cội nguồn và điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của mỗi người. Những cánh hoa khô héo được ông trân trọng mang theo như một báu vật, và bà gìn giữ nó qua bao năm tháng đã cho thấy gia đình là nơi lưu giữ những kỉ niệm thiêng liêng, là minh chứng cho một tình yêu bền chặt, vượt lên cả không gian và thời gian. Tình cảm gia đình chính là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất, tạo nên sức mạnh giúp con người vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Chính vì vậy, Hà đã thấu hiểu sự gắn bó sâu sắc giữa bà, cây hoàng lan và mảnh vườn, bởi tất cả đều là biểu tượng cho tình yêu và những giá trị gia đình cao cả, không thể phai mờ.
có
có mình
- Lịch sử là những gì đã xảy ra trong quá khứ, bao gồm tất cả các hoạt động của con người từ khi xuất hiện cho đến ngày nay.
- Đồng thời, lịch sử còn được hiểu là một môn khoa học có nhiệm vụ tìm hiểu, nghiên cứu và phục dựng lại toàn bộ các hoạt động của con người và xã hội trong quá khứ.
- Nhà ở nông thôn:
- Vật liệu: Xây dựng chủ yếu bằng vật liệu tự nhiên như lá, gỗ, tre, nứa kết hợp gạch và ngói.
- Bố trí: Ít khi chia phòng, có thêm nhà phụ (nhà bếp).
- Nhà ở đô thị:
- Vật liệu: Sử dụng chủ yếu vật liệu hiện đại như gạch, xi măng, bê tông, thép.
- Bố trí: Chia thành nhiều phòng nhỏ, thường có nhiều tầng và nội thất hiện đại.
- Nhà ở các khu vực đặc thù:
- Nhà sàn: Phổ biến ở các vùng núi, có thể cố định hoặc di chuyển.
- Nhà nổi: Xây dựng trên mặt nước, có thể di chuyển hoặc cố định.
- 1 phần thưởng: 24 chiếc bút, 18 quyển vở.
- 2 phần thưởng: 12 chiếc bút, 9 quyển vở.
- 3 phần thưởng: 8 chiếc bút, 6 quyển vở.
- 6 phần thưởng: 4 chiếc bút, 3 quyển vở.