Nguyễn Tuệ An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tuệ An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ "Mùa về" của tác giả Phạm Xuân Am đã chạm đến trái tim người đọc bởi những hình ảnh chân thực, mộc mạc và giàu sức gợi cảm về cuộc sống lao động nơi quê nhà. Cảm xúc chủ đạo của em khi đọc bài thơ là sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người nông dân. Mở đầu bài thơ, khung cảnh ngày mùa nhộn nhịp, hối hả hiện lên sống động qua các hoạt động "nện cối", "sàng rơm", "sảy thóc". Tác giả không chỉ tả công việc mà còn lồng ghép niềm vui, niềm hy vọng về một vụ mùa bội thu ("Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng"). Những vất vả, lo toan thường nhật của người nông dân được miêu tả rất chân thực: từ việc "tinh mơ liềm hái ra đồng" đến cảnh "sân trôi thóc nổi, áo đầm mồ hôi" khi gặp mưa rào bất chợt. Hình ảnh hoán dụ "Hai tay dưỡng đất, nuôi trời", "Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông" là lời ngợi ca đầy xúc động về sự hy sinh thầm lặng, về sức mạnh và nghị lực phi thường của họ. Qua từng câu chữ, em cảm nhận rõ mồ hôi, công sức và cả niềm mong mỏi giản dị của người dân quê: cốt sao "Cót đầy, thóc đủ, yên lòng". Bài thơ khép lại bằng một cảm xúc lắng đọng: dẫu nhọc nhằn, vất vả nhưng tất cả đều tan biến khi mùa màng bội thu, và họ lại tiếp tục "mỏi mong mùa về". Bài thơ không chỉ là một bức tranh quê mà còn là một thông điệp ý nghĩa về giá trị của lao động, khiến em thêm yêu và trân trọng hạt gạo mình ăn hàng ngày, và biết ơn những người nông dân đã làm nên sự sống.


Câu 2:

Tuổi thơ của mỗi người thường gắn liền với những ký ức đẹp đẽ về những mùa trăng rằm tháng Tám. Nếu như Trung thu ở phố thị thường rực rỡ bởi những ánh đèn điện, những khu vui chơi hiện đại, thì Trung thu ở quê em lại mang một nét đẹp giản dị, mộc mạc và ấm áp tình làng nghĩa xóm.

Khi những cơn mưa tháng Bảy vơi dần, nhường chỗ cho bầu trời cao và xanh vời vợi, đó cũng là lúc không khí Trung thu bắt đầu rộn ràng khắp các ngõ xóm. Ngay từ đầu tháng, cả làng đã nhộn nhịp chuẩn bị. Những ông cụ, bà cụ ngồi chẻ tre, vót nan làm khung đèn ông sao, đèn kéo quân. Trẻ con chúng em thì háo hức chạy đi xin giấy màu, phụ giúp người lớn dán đèn. Mùi hồ dán thơm nồng, mùi giấy màu phảng phất khắp nơi. Đình làng, nơi tổ chức chính của đêm hội, được dọn dẹp sạch sẽ, treo cờ ngũ sắc và những chiếc đèn lồng to do chính tay người dân trong làng làm. Đêm rằm tháng Tám, khung cảnh quê em lung linh hơn bao giờ hết. Bầu trời như được gột rửa sau những ngày mưa, trăng tròn vành vạnh, sáng vằng vặc soi rõ từng mái nhà, từng con đường làng. Sau bữa cơm tối, mọi người, từ cụ già đến em nhỏ, đều tụ họp về sân đình. Ai nấy đều xúng xính trong những bộ quần áo đẹp nhất. Trên tay chúng em là những chiếc đèn lồng tự làm, lấp lánh ánh nến lung linh. Tiếng trống múa lân "tùng... cheng... cạch..." vang lên rộn rã, náo nức cả một vùng quê. Đội lân của làng, gồm các anh thanh niên khỏe mạnh, mặc trang phục sặc sỡ, múa những đường quyền dũng mãnh, uyển chuyển. Con lân vàng dũng mãnh, cái đầu to, mắt lồi, miệng há to, chạy nhảy khắp sân đình, làm cho đám trẻ reo hò không ngớt. Theo sau là ông Địa bụng phệ, tay cầm quạt mo phe phẩy, gương mặt hiền lành, phúc hậu, chọc cười mọi người. Cả sân đình rộn rã tiếng cười nói, tiếng vỗ tay hòa cùng tiếng trống lân. Phần được mong chờ nhất chính là mâm cỗ Trung thu. Mâm cỗ quê em tuy đơn sơ nhưng đầy ắp tình cảm. Đó là những chiếc bánh nướng, bánh dẻo do các bà, các mẹ tự làm, thơm mùi lá chanh, mùi đậu xanh; là những trái bưởi da xanh căng tròn, những quả hồng chín mọng, và không thể thiếu nải chuối tiêu vàng óng. Sau khi phá cỗ, chúng em xếp thành hàng dài, rước đèn vòng quanh làng. Ánh đèn lồng soi sáng những gương mặt trẻ thơ rạng rỡ, tiếng hát đồng dao vang vọng khắp không gian đêm trăng. Trung thu ở quê em không ồn ào náo nhiệt như phố thị, nhưng lại ấm áp, đậm đà tình người. Đó là khoảnh khắc cả cộng đồng gắn kết bên nhau, cùng chia sẻ niềm vui, cùng giữ gìn nét đẹp văn hóa truyền thống. Những ký ức về đêm Trung thu giản dị, chan chứa tình quê ấy sẽ mãi là miền ký ức đẹp nhất trong tâm hồn mỗi người con xa xứ.


Câu 1.

- PTBĐ chính của văn bản là: Biểu cảm

Câu 2.- Ba hoạt động lao động của người nông dân trong ngày mùa được nhắc đến trong văn bản là:

Nện cối (giã lúa): "Lúa còn nện cối".

Sàng sảy (lúa, thóc): "Sàng rơm, sảy thóc nhanh nhanh".

Ra đồng (gặt lúa): "Tinh mơ liềm hái ra đồng".

Câu 3.

- Những dòng thơ "Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảng trời bão giông" gợi cho em cảm nhận: Người nông dân như 1 người bảo vệ, 1 người nuôi nấng người dân qua từng ngày vất vả. Dù công việc của họ luôn vất vả, khó khăn; dù phải lo lắng nhiều thứ nhưng người nông dân vẫn luôn cố gắng và kiên trì. Từ đó, cho em thấy người nông dân như 1 người anh hùng luôn bảo vệ và mang lại cuộc sống tốt đẹp cho người dân.
Câu 4.

Biện pháp tu từ ẩn dụ được sử dụng trong dòng thơ "Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng" là:

+ Cảm giác "vàng" (màu sắc của hạt lúa) được cảm nhận bằng thị giác.

+ Cảm giác "xanh" (màu sắc của giấc ngủ) là một sự chuyển đổi từ thị giác sang cảm giác (sự thư thái, no ấm, bình yên của giấc ngủ).

- Tác dụng:
+ Tăng sức gợi hình, gợi cảm; gây ấn tượng với người đọc; tạo nhịp điệu cho thơ.

+ Nhấn mạnh hình ảnh mùa màng bội thu, sự no ấm, sung túc đã đến với quê hương và cảm giác thư thái, dễ chịu, an lành trong tâm hồn người lao động sau những ngày vất vả.
+ Từ đó, cho thấy niềm vui, niềm hạnh phúc trọn vẹn của người nông dân khi thành quả lao động được đền đáp xứng đáng và phản ánh cuộc sống vật chất và tinh thần đều được cải thiện, mang đến sự bình yên, giấc ngủ ngon cho người dân quê.

Câu 5.

Bài thơ " Mùa về" của tác giả Phạm Xuân Am đã ca ngợi vẻ đẹp của lao động, sự vất vả, gian truân nhưng cũng đầy ắp niềm vui và sự lạc quan của người dân quê trước thành quả bội thu. Tinh thần chủ đạo xuyên suốt tác phẩm là sự kiên cường, bền bỉ và tình yêu mãnh liệt với mảnh đất quê hương, với công việc đồng áng.Từ tinh thần "Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về" của người nông dân, em rút ra được bài học sâu sắc cho bản thân về ý chí, nghị lực và tinh thần lao động bền bỉ: Tinh thần lạc quan, sự kiên trì, chăm chỉ và tình yêu lao động. Dù công việc đồng áng vô cùng vất vả, "hai tay dưỡng đất, nuôi trời", phải đối mặt với "bão giông", da dẻ "hun nước ruộng, đất đồng", người nông dân không hề nản chí. Họ xem niềm mong mỏi một mùa màng bội thu, "cót đầy, thóc đủ", là động lực to lớn giúp họ vượt qua mọi khó khăn, gian khổ. Chính niềm vui và sự hài lòng khi nhìn thấy thành quả lao động đã xua tan đi sự mệt mỏi về thể xác. Tinh thần này nhắc nhở em rằng trong cuộc sống hay học tập, khi đối mặt với thử thách, em cần giữ vững ý chí, không ngại gian khổ. Sự "nhọc nhằn" trong hiện tại chính là cái giá phải trả cho "mùa về" tươi sáng trong tương lai. Em học được rằng phải biết đặt mục tiêu rõ ràng, hướng tới thành quả tốt đẹp phía trước để lấy đó làm động lực cố gắng mỗi ngày. Thành quả ngọt ngào sẽ chỉ đến với những ai biết cố gắng bền bỉ, kiên trì, không chùn bước trước vất vả.



Bài 2:

Bốn biện pháp để tiết kiệm năng lượng trong gia đình là:

1. Tắt đèn khi không sử dụng.

2. Sử dụng thiết bị tiết kiệm điện.

3. Sử dụng đèn LED thay cho đèn huỳnh quang & bóng đèn sợi đốt.

4. Tận dụng tối đa nguồn sáng và gió tự nhiên.

Bài 1:

a. Nhà cô T thuộc kiến trúc nhà ở chung cư ở Việt Nam.

b. 4 loại vật liệu xây dựng tương ứng với từng thành phần cấu tạo của kiến trúc nhà đó là:

+ Tường: bê tông hoặc gạch.

+ Mái: bê tông, cốt thép.

+ Cửa sổ và cửa ra vào: nhôm kính hoặc gỗ.

+ Sàn nhà: gạch men hoặc gỗ công nghiệp.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã từng viết: "Mọi thứ rồi sẽ trôi qua, chỉ có tình yêu là ở lại". Đối với tôi, điều ở lại ấy không phải là một tình yêu đôi lứa mà là tình yêu thương vô bờ bến của cô giáo Giang, là những tháng ngày cùng tập thể 5A1 miệt mài ôn thi cuối cấp. Một năm đã trôi qua kể từ khi tôi rời xa mái trường tiểu học, nhưng mỗi khi thu về, trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi nhớ da diết về những ngày cuối cấp, về cô giáo Giang và tập thể 5A1 thân yêu.
Giờ đây, khi đã quen với môi trường mới, những kỉ niệm về cô và những ngày tháng gian nan ấy lại trở nên sống động hơn bao giờ hết, như một thước phim quay chậm đầy cảm xúc. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô Giang, cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi năm lớp năm. Cô có dáng người thanh mảnh, mái tóc dài thướt tha và nụ cười hiền hậu, luôn tỏa nắng. Trong mắt chúng tôi, cô không chỉ là một giáo viên tận tâm mà còn là một người mẹ hiền, luôn thấu hiểu và sẻ chia. Lớp 5A1 của chúng tôi phải đối mặt với áp lực ôn thi chuyển cấp rất lớn. So với các lớp khác, chương trình học và bài tập của chúng tôi nặng hơn nhiều. Ngoài những giờ học chính khóa căng thẳng, chúng tôi còn phải ở lại thêm giờ để giải những đề thi khó nhằn. Áp lực đè nặng lên vai những đứa trẻ tuổi thơ. Có những lúc, chúng tôi cảm thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi. Những ngày cận kề kì thi, áp lực càng tăng lên gấp bội. Cả lớp như bị bao phủ bởi một không khí căng thẳng, trầm lắng. Bữa trưa ăn vội, những giờ ra chơi cũng chỉ là khoảng thời gian chốc lát để chúng tôi lấy lại tinh thần. Những bài toán khó, những đề văn hóc búa nhiều lúc khiến chúng tôi nản lòng, thậm chí có đứa đã bật khóc vì không tìm ra lời giải. Nhưng trong cái không khí căng thẳng ấy, chúng tôi lại nhận được sự quan tâm vô bờ bến của cô Giang. Nhìn thấy học trò vất vả, cô không trách mắng, không thúc ép. Thay vào đó, cô luôn tìm cách động viên, vỗ về chúng tôi. Cô thường nhẹ nhàng đi quanh lớp, xoa đầu từng đứa, và thủ thỉ: "Cố gắng một chút nữa thôi, các con sẽ làm được." Lời nói của cô như một liều thuốc tinh thần, giúp chúng tôi có thêm động lực để tiếp tục.
Có một kỉ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên, đó là buổi học thêm muộn vào một tối gần thi. Chúng tôi, vì muốn hoàn thành xong đề cương, đã xin phép cô ở lại học thêm. Đã hơn sáu giờ tối, ngoài trời, ông mặt trời đã đắp trên mình những chiếc chăn may ấm áp, chuẩn bị đi ngủ và bên trong lớp học, vẫn còn vài đứa miệt mài với sách vở. Ánh đèn lớp học hắt ra ngoài, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Thấy chúng tôi gục mặt xuống bàn vì mệt mỏi, cô Giang đã mỉm cười và nói: "Các con mệt rồi, nghỉ một chút nào. Cô có một bất ngờ cho các con đây". Rồi cô rút ra từ trong cặp một chiếc hộp đựng kẹo to và những chiếc bánh quy thơm lừng. Cả lớp vỡ òa trong niềm vui sướng. Vừa ăn bánh, vừa nghe cô kể chuyện, cảm giác mệt mỏi, áp lực dường như tan biến hết. Lúc ấy, chúng tôi không còn cảm thấy cô là một giáo viên nghiêm khắc nữa, mà cô như một người mẹ hiền, luôn yêu thương và quan tâm đến chúng tôi.
Chính sự tinh tế, chu đáo của cô đã dạy cho chúng tôi một bài học quý giá về tình yêu thương và sự sẻ chia. Nhờ sự tận tình của cô Giang và sự đoàn kết của cả lớp, chúng tôi đã vượt qua được những khó khăn của giai đoạn cuối cấp. Chúng tôi đã cùng nhau cố gắng, cùng nhau khóc, cùng nhau cười. Khi kết quả kì thi chuyển cấp được công bố, cả lớp vỡ òa trong hạnh phúc. Thành công của chúng tôi có một phần rất lớn là nhờ sự dìu dắt của cô. Cô không chỉ dạy chúng tôi kiến thức mà còn dạy chúng tôi về nghị lực, về sự kiên trì, và về tình người. Một năm đã trôi qua kể từ ngày tôi rời xa mái trường tiểu học. Giờ đây, khi đã là một học sinh lớp sáu, với biết bao điều mới mẻ và lạ lẫm, tôi vẫn luôn nhớ về cô Giang và tập thể 5A1 thân thương. Dù chặng đường học tập phía trước còn dài, tôi vẫn luôn nhớ về những bài học quý giá mà cô đã dạy. Kỉ niệm về cô và những tháng ngày cuối cấp sẽ mãi là hành trang quý giá để tôi vững bước trên con đường tương lai.

Câu 1.

Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba (người kể chuyện giấu mình)

Câu 2.

Theo câu chuyện, không ai biết là ai đã trồng hoa, chỉ biết nó đã có từ lâu.

Câu 3.

BPTT nhân hóa được sử dụng trong câu văn "Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà." là:

  • Tăng sức gợi hình, gợi cảm, gây ấn tượng với người đọc.
  • Làm cho cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và có sức sống như con người.
  • Diễn tả sự thay đổi tuyệt vời của cây khi mùa xuân về, từ "cành cây khô cằn" sang "một màu xanh nõn nà".
  • Góp phần thể hiện vẻ đẹp của cây hoàng lan, đồng thời làm nổi bật sức sống mãnh liệt của thiên nhiên.

Câu 4.

  • Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” vì:
    • Hà nhận ra giá trị thiêng liêng của những cánh hoa. Chúng không chỉ là những cánh hoa khô héo mà là kỷ vật của ông, chứa đựng tình yêu thương sâu nặng, nỗi nhớ quê hương và gia đình.
    • Sự run rẩy là biểu hiện của cảm xúc mạnh mẽ, xúc động trước câu chuyện cảm động về tình yêu của ông bà.
  • Hà “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì:
    • Hà đã hiểu vì sao bà yêu quý cây hoàng lan và mảnh vườn đến thế.
    • Hà thể hiện lòng thành kính, sự thương tiếc đối với người ông đã hi sinh, người đã mang theo hương thơm của tình yêu gia đình ra chiến trường.
    • Ánh mắt của Hà cho thấy sự thấu hiểu và sẻ chia cảm xúc với bà, đồng thời cảm nhận được sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại. 

Câu 5.

Qua câu chuyện Hương hoa hoàng lan, em cảm nhận sâu sắc rằng gia đình là cội nguồn và điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của mỗi người. Những cánh hoa khô héo được ông trân trọng mang theo như một báu vật, và bà gìn giữ nó qua bao năm tháng đã cho thấy gia đình là nơi lưu giữ những kỉ niệm thiêng liêng, là minh chứng cho một tình yêu bền chặt, vượt lên cả không gian và thời gian. Tình cảm gia đình chính là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nhất, tạo nên sức mạnh giúp con người vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Chính vì vậy, Hà đã thấu hiểu sự gắn bó sâu sắc giữa bà, cây hoàng lan và mảnh vườn, bởi tất cả đều là biểu tượng cho tình yêu và những giá trị gia đình cao cả, không thể phai mờ.

  • Lịch sử là những gì đã xảy ra trong quá khứ, bao gồm tất cả các hoạt động của con người từ khi xuất hiện cho đến ngày nay.
  • Đồng thời, lịch sử còn được hiểu là một môn khoa học có nhiệm vụ tìm hiểu, nghiên cứu và phục dựng lại toàn bộ các hoạt động của con người và xã hội trong quá khứ.