Dư Khôi Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dư Khôi Nguyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

🏞 Nội dung bài thơ

Bài thơ là lời ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, con người và tinh thần dân tộc Việt Nam, thể hiện niềm tự hào sâu sắc về Tổ quốc.

  1. Vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam:
    • Đất nước Việt Nam được miêu tả đẹp “khắp trăm miền”, mỗi miền đều có một “sắc trời riêng”.
    • Hình ảnh xóm làng, đồng ruộng, rừng cây, sông núi… hiện lên phong phú, trù phú và tươi đẹp.
    • Thiên nhiên chan hòa ánh nắng, đầy sức sống: “Non cao gió dựng, sông đầy nắng chang”, “Sum sê xoài biếc, cam vàng, dừa nghiêng, cau thẳng”.
  2. Niềm tự hào về đất nước và con người Việt Nam:
    • Tác giả khẳng định không nơi nào đẹp bằng Việt Nam — đẹp cả về cảnh sắc lẫn con người: “Có nơi đâu đẹp tuyệt vời / Như sông, như núi, như người Việt Nam!”.
    • Từ Bắc chí Nam, nơi nào cũng mang dấu ấn riêng của Tổ quốc: “Hà Giang” ở đầu trời, “Cà Mau” nơi mũi đất, “Trường Sơn” biểu tượng của chí lớn cha ông, “Cửu Long” tượng trưng cho tấm lòng bao la của mẹ Việt Nam.
  3. Tinh thần tự hào dân tộc và tình yêu Tổ quốc:
    • Con người Việt Nam hiện lên sáng ngời tự hào, yêu tự do: “Mặt người sáng ánh tự hào, dáng đi cũng lấp lánh màu tự do.”
    • Bốn nghìn năm dựng nước là một hành trình vĩ đại, kết tinh nên một dân tộc kiên cường và nhân hậu.
    • Tiếng gọi “Việt Nam! Việt Nam ơi!” vang lên tha thiết, chứa chan tình yêu quê hương và lòng biết ơn đối với đất nước.

👉 Tóm lại:
Bài thơ là bản tình ca tha thiết về đất nước Việt Nam tươi đẹp, ca ngợi thiên nhiên trù phú, con người kiên cường, tự hào và yêu nước — đồng thời thể hiện niềm tin, niềm tự hào và tình cảm sâu nặng của tác giả dành cho Tổ quốc.

🏞 Nội dung bài thơ

Bài thơ là lời ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên, con người và tinh thần dân tộc Việt Nam, thể hiện niềm tự hào sâu sắc về Tổ quốc.

  1. Vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam:
    • Đất nước Việt Nam được miêu tả đẹp “khắp trăm miền”, mỗi miền đều có một “sắc trời riêng”.
    • Hình ảnh xóm làng, đồng ruộng, rừng cây, sông núi… hiện lên phong phú, trù phú và tươi đẹp.
    • Thiên nhiên chan hòa ánh nắng, đầy sức sống: “Non cao gió dựng, sông đầy nắng chang”, “Sum sê xoài biếc, cam vàng, dừa nghiêng, cau thẳng”.
  2. Niềm tự hào về đất nước và con người Việt Nam:
    • Tác giả khẳng định không nơi nào đẹp bằng Việt Nam — đẹp cả về cảnh sắc lẫn con người: “Có nơi đâu đẹp tuyệt vời / Như sông, như núi, như người Việt Nam!”.
    • Từ Bắc chí Nam, nơi nào cũng mang dấu ấn riêng của Tổ quốc: “Hà Giang” ở đầu trời, “Cà Mau” nơi mũi đất, “Trường Sơn” biểu tượng của chí lớn cha ông, “Cửu Long” tượng trưng cho tấm lòng bao la của mẹ Việt Nam.
  3. Tinh thần tự hào dân tộc và tình yêu Tổ quốc:
    • Con người Việt Nam hiện lên sáng ngời tự hào, yêu tự do: “Mặt người sáng ánh tự hào, dáng đi cũng lấp lánh màu tự do.”
    • Bốn nghìn năm dựng nước là một hành trình vĩ đại, kết tinh nên một dân tộc kiên cường và nhân hậu.
    • Tiếng gọi “Việt Nam! Việt Nam ơi!” vang lên tha thiết, chứa chan tình yêu quê hương và lòng biết ơn đối với đất nước.

👉 Tóm lại:
Bài thơ là bản tình ca tha thiết về đất nước Việt Nam tươi đẹp, ca ngợi thiên nhiên trù phú, con người kiên cường, tự hào và yêu nước — đồng thời thể hiện niềm tin, niềm tự hào và tình cảm sâu nặng của tác giả dành cho Tổ quốc.

Việt Nam đẹp khắp trăm miền,

Bốn mùa một sắc trời riêng đất này.

    Xóm làng, đồng ruộng, rừng cây,

Non cao gió dựng, sông đầy nắng chang.

    Sum sê xoài biếc, cam vàng,

Dừa nghiêng, cau thẳng, hàng hàng nắng soi.

 

      Có nơi đâu đẹp tuyệt vời

Như sông, như núi, như người Việt Nam!

     Đầu trời ngất đỉnh Hà Giang,

Cà Mau mũi đất mỡ màng phù sa.

     Trường Sơn: chí lớn ông cha,

Cửu Long: lòng mẹ bao la sóng trào.

 

      Mặt người sáng ánh tự hào,

Dáng đi cũng lấp lánh màu tự do.

    Bốn ngàn năm dựng cơ đồ,

Vạn năm từ thuở ấu thơ loài người.

     Ơi Việt Nam! Việt Nam ơi!

Việt Nam! Ta gọi tên Người thiết tha.