VŨ HÀ ANH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
-số chữ trong mỗi dòng không bằng nhau là dấu hiệu cua thể thơ tự do.
Câu 2:
-Cảm hứng chủ đạo: Yêu quê hương gắn với nỗi đau, niềm tự hào và sự thương tiếc vì chiến tranh, là sự hòa quyện giữa nỗi nhớ quê hương thời thơ ấu và tình yêu đất nước được hun đúc, mãnh liệt hơn khi phải chịu những mất mát.
C3:-“Hôm gặp tôi em vẫn cười khúc khích/mắt đen tròn”
-“Giặc bắn em rồi quăng mất xác/Chỉ vì em là du kích,em ơi!”
-“Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi/Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng”
Là một hình ảnh dịu dàng, hồn nhiên của tuổi thơ nhưng đồng thời dũng cảm khi tham gia kháng chiến.
-Gợi cảm xúc thương mến, ưu ái (vì nét ngây thơ, vì những kỷ niệm thân mật), rồi chuyển sang xót thương, đau đớn khi biết cô đã hy sinh.
-Cô vừa được miêu tả như biểu tượng của sự bình dị của đời thường, vừa là hình ảnh anh dũng của nhân dân trong kháng chiến ,sự kết hợp khiến người đọc
vừa xúc động vừa ngưỡng mộ.
C4: :Bptt: Tương phản
Tác dụng: Tương phản“xưa — nay” làm nổi bật sự chuyển hóa trong tình cảm: từ yêu quê hương vì vẻ đẹp, kỷ niệm cá nhân sang yêu quê hương vì mất mát, hi sinh cụ thể.
-Sự tương phản này tăng cường hiệu quả biểu cảm, khiến kết luận ở cuối khổ thơ trở nên đậm nét, chín muồi.
C5:
- Gợi nỗi nhớ da diết : câu thơ khiến người đọc cảm thấy đau xót vì cái giá phải trả cho tự do, cho quê hương là tính mạng, là xương thịt của con người thân quen.
-Gợi tình yêu trưởng thành: tình yêu không còn là lãng mạn, hiền hòa nữa mà là tình yêu được rèn qua hy sinh, trách nhiệm, nghĩa vụ. Người nói yêu quê hương vì mỗi nắm đất gắn với máu xương người thân — đó là tình cảm bền vững, thấm sâu.