Từ Thuận Thiên
Giới thiệu về bản thân
ko xác định
Trong đoạn thơ từ “Bãi cỏ lau già, bà đứng, dáng xiêu xiêu” đến “Đi bao giờ hết được?”, nhà thơ Bằng Việt đã tái hiện hình ảnh người bà với tất cả sự yêu thương, trân trọng và đầy xúc động thông qua dòng hồi tưởng chân thành của nhân vật trữ tình. Hình ảnh “bà đứng, dáng xiêu xiêu” giữa bãi cỏ lau hoang vắng hiện lên đầy ám ảnh, gợi ra một bà cụ gầy gò, già yếu, nhưng vẫn kiên trì đợi cháu nơi bến sông. Hình ảnh ấy không chỉ là ngoại cảnh, mà còn là hình ảnh tâm cảnh – phản ánh tấm lòng lặng lẽ, bền bỉ và giàu tình yêu thương của bà dành cho cháu. Nhân vật trữ tình lúc này như vỡ òa trong cảm xúc ân hận và day dứt khi nghĩ về quãng thời gian thơ ấu đã từng vô tâm, thờ ơ trước tình yêu thương của bà. Điệp từ “bà vẫn” được lặp lại nhiều lần không chỉ thể hiện sự nhẫn nại, bền bỉ của bà mà còn là tiếng lòng đầy nghẹn ngào, nuối tiếc của người cháu. Câu hỏi tu từ “Đi bao giờ hết được?” vang lên như một tiếng thở dài – vừa là sự ngạc nhiên, vừa là nỗi xót xa, bởi giờ đây khi đã lớn, khi đã hiểu lòng bà thì bà không còn nữa. Tình cảm của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ là sự tổng hòa giữa yêu thương, kính trọng và nỗi ân hận muộn màng. Qua đó, nhà thơ không chỉ thể hiện nỗi nhớ thương da diết dành cho người bà đã khuất mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc: hãy biết trân trọng những người thân yêu khi còn có thể, bởi thời gian sẽ không bao giờ quay lại.
Bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của Đặng Hiển là một tác phẩm cảm động, giàu tính nhân văn, thể hiện tình cảm gia đình sâu sắc qua hình ảnh người mẹ vắng nhà đúng vào lúc thiên tai ập đến. Khi cơn bão đến, không khí trong gia đình bỗng trở nên khác lạ – thiếu vắng đi sự ấm áp, an tâm thường ngày mà mẹ mang lại. Tác giả đã khéo léo miêu tả tâm trạng của cha và các con trong hoàn cảnh ấy: vừa lo lắng, vừa bối rối, lại vừa cố gắng thể hiện trách nhiệm và sự trưởng thành khi không có mẹ bên cạnh. Người cha – vốn ít thể hiện tình cảm – giờ lại trở nên gần gũi, đầy yêu thương khi cùng các con dọn dẹp nhà cửa, che chắn trước cơn bão, và đặc biệt là khi nhắc đến mẹ với sự nhớ nhung, trân trọng. Các con thì dần nhận ra vai trò to lớn của mẹ trong từng công việc nhỏ bé thường ngày, từ nấu nướng đến chăm sóc từng thành viên. Cơn bão ngoài trời như là một phép thử, khiến mỗi người trong gia đình thêm yêu thương, gắn bó và biết quý trọng những gì tưởng chừng là bình thường nhất – đó chính là sự hiện diện thầm lặng của mẹ. Hình ảnh người mẹ tuy không xuất hiện trực tiếp trong bài thơ, nhưng lại hiện lên rõ nét qua từng câu chữ, như một sợi dây gắn kết các thành viên, như linh hồn của ngôi nhà. Với lối viết chân thành, giản dị mà giàu cảm xúc, Đặng Hiển đã thành công trong việc khắc họa tình cảm gia đình thiêng liêng, đặc biệt là tình mẫu tử – thứ tình cảm luôn âm thầm mà sâu nặng, không gì có thể thay thế được.
\(3^2+7^5:7^3-5.2^3=3^2+7^2-5.2^3=9+49-5.8=9+49-40=58-40=18\)
48.27-15.27+17.27
=27.(48-15+17)
=27.50
=1350
mình có 0 xu 😊
Đề: Chứng minh\(A=1+4+4^2+4^3+\cdots+4^{2021}\) chia hết cho 21
\(\Rightarrow A=\left(1+4+4^2\right)+\left(4^3+4^4+4^5\right)+\cdots+\left(4^{2019}+4^{2020}+4^{2021}\right)\)
\(\Rightarrow A=21+4^3\left(1+4+4^2\right)+\cdots+4^{2019}\left(1+4+4^2\right)\)
\(\Rightarrow A=21+4^3.21+\ldots+4^{2019}.21\)
\(\Rightarrow A\) chia hết cho 21
Mùa hè năm ngoái, em có dịp theo gia đình đi du lịch thành phố biển Nha Trang xinh đẹp. Trong chuyến đi ấy, điều khiến em ấn tượng và nhớ mãi không chỉ là biển xanh, cát trắng mà còn là lần đầu tiên được đến tham quan di tích lịch sử – văn hóa Tháp Bà Ponagar, một công trình kiến trúc độc đáo gắn liền với nền văn hóa Chăm Pa cổ xưa.
Hôm đó, trời nắng đẹp. Sau bữa sáng, cả nhà em lên xe đến khu di tích Tháp Bà, nằm trên ngọn đồi nhỏ ở phía bắc thành phố, gần cửa sông Cái. Ngay từ xa, em đã nhìn thấy những ngọn tháp màu nâu đỏ hiện lên nổi bật giữa nền trời xanh, giữa bốn bề cây cối xanh tươi.
Bước qua cổng khu di tích, em không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp cổ kính và trang nghiêm của nơi đây. Quần thể Tháp Bà gồm nhiều tháp lớn nhỏ, trong đó nổi bật nhất là ngọn tháp chính thờ nữ thần Ponagar, người được coi là Mẹ xứ sở, là vị thần sáng tạo ra trái đất và dạy dân Chăm trồng trọt, dệt vải. Tháp được xây bằng gạch nung đỏ, cao khoảng 23 mét, với những hoa văn, phù điêu chạm trổ tinh xảo. Em ngạc nhiên khi nghe hướng dẫn viên nói rằng người Chăm xưa đã xây tháp hoàn toàn bằng gạch mà không cần đến chất kết dính như vôi vữa, và đến nay, công nghệ đó vẫn là điều bí ẩn.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng chuông chùa, mùi nhang thơm và những lời cầu nguyện vang lên khiến em cảm nhận được sự linh thiêng của nơi này. Em cũng được tận mắt thấy các nghệ nhân Chăm biểu diễn múa truyền thống và chơi đàn đá, đàn T’rưng. Những điệu múa uyển chuyển, mềm mại trong trang phục truyền thống càng làm nổi bật vẻ đẹp văn hóa của dân tộc Chăm Pa.
Chuyến tham quan Tháp Bà Ponagar đã giúp em mở rộng hiểu biết về lịch sử và văn hóa dân tộc. Em cảm thấy tự hào khi đất nước Việt Nam có nhiều di tích quý giá như vậy, và càng trân trọng hơn những giá trị văn hóa truyền thống cần được gìn giữ và bảo tồn.
Đó là một chuyến đi không chỉ vui vẻ, bổ ích mà còn để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc.
TH1: p chẵn
=>p=2
2+4=6 ko thỏa mãn( vì 6 là hợp số)
TH2:p lẻ
=>p=3
3+4=7(thỏa mãn)
3+8=11(thỏa mãn)
TH3:p=3k+1
p+8=3k+9(chia hết cho 3) mà 3k+9 chắc chắn lớn hơn 3
=> p=3k+1 ko thỏa mãn
TH4:p=3k+2
p+4=3k+6 tương tự như TH3 p=3k+2 cũng ko thỏa mã
Vậy duy nhất chỉ có 3 thỏa mãn đề bài.
=1000