Nguyễn Thanh Trúc

Giới thiệu về bản thân

Xin chào! Mik tên là Nguyễn Thanh Trúc ,2k14, học trường THCS Kinh Bắc.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
1. Dứt khoát và Rõ ràng hơn (Bước đầu tiên) Bạn thân của bạn đã viết thư từ chối, nhưng có thể sự từ chối đó chưa đủ mạnh mẽ hoặc còn chút nể nang. Cần phải thay đổi cách tiếp cận:
  • Từ chối bằng lời nói trực tiếp: Đừng chỉ viết thư. Hãy nói chuyện riêng (nhưng ở nơi có người qua lại) và nói rõ ràng: "Mình đã nói nhiều lần rồi, mình không có tình cảm với bạn. Mình mong bạn hiểu và tôn trọng quyết định của mình, đừng làm phiền mình nữa."
  • Tránh mọi sự tiếp xúc không cần thiết: Hạn chế tối đa việc nói chuyện riêng, nhận đồ (dù là thư hay quà), hoặc ở gần bạn nam đó. Tạo ra một rào cản rõ ràng.
  • Làm lơ thư từ: Nếu bạn ấy vẫn gửi thư, bạn thân của bạn không cần đọc hay đáp trả nữa. Cứ vứt đi hoặc không nhận. Việc đáp trả, dù là từ chối, cũng khiến bạn nam kia nghĩ rằng vẫn còn cơ hội giao tiếp.
2. Nhờ sự Can thiệp của Người Lớn (Cần thiết nếu cách 1 không hiệu quả) Nếu bạn nam kia vẫn cố chấp làm phiền, việc nhờ người lớn là cần thiết để bảo vệ bạn thân của bạn:
  • Thông báo cho giáo viên chủ nhiệm: Đây là cách hiệu quả nhất. Cả bạn và bạn thân nên nói chuyện với cô/thầy chủ nhiệm, trình bày rõ ràng sự việc, cho xem những lá thư làm bằng chứng (nếu có), và nói về cảm giác bị làm phiền.
  • Thông báo cho gia đình (bố mẹ): Nói cho bố mẹ của bạn thân biết tình hình để họ có biện pháp can thiệp, có thể nói chuyện với phụ huynh của bạn nam kia hoặc Ban giám hiệu nhà trường.
  • Trường hợp đặc biệt (Mẹ bạn nam là giáo viên): Mặc dù mẹ bạn nam là giáo viên, nhưng vấn đề quấy rầy bạn học là nghiêm trọng. Bạn thân của bạn không có lỗi. Nếu giáo viên chủ nhiệm lớp bạn nói chuyện với mẹ bạn nam đó (trong vai trò phụ huynh), thì đây sẽ là cách giải quyết chuyên nghiệp và ít gây rắc rối nhất.
3. Sự hỗ trợ từ nhóm bạn
  • Đi cùng nhau: Khi đi học, ra chơi, hoặc tan học, hãy đi cùng bạn thân của bạn. Sự có mặt của nhóm bạn sẽ khiến bạn nam kia khó tiếp cận để làm phiền riêng tư.
  • Lên tiếng khi cần: Nếu thấy bạn nam kia có hành động quá đáng, cả nhóm có thể lên tiếng bảo vệ bạn thân, nhưng tránh gây gổ xô xát.
Điều quan trọng nhất là:
  • Kiên quyết: Không nhượng bộ, không cho bất kỳ hy vọng nào.
  • Không sợ hãi: Bạn thân của bạn không làm gì sai.
Chúc bạn và bạn thân sớm giải quyết được vấn đề này!

bn phải nắm chắc kiến thức cơ bản

[Trong lớp học của em, tổ Một là một tập thể đoàn kết và vững mạnh nhất. Tổ em gồm mười bạn, chia đều cả nam lẫn nữ, ai cũng chăm ngoan và nhiệt tình. Bàn của chúng em luôn được giữ gìn sạch sẽ, sách vở xếp ngay ngắn, thể hiện nếp sống ngăn nắp chung của cả tổ. Bạn tổ trưởng tên Minh Anh là một người rất trách nhiệm, luôn nhắc nhở các thành viên hoàn thành bài tập đầy đủ. Chúng em thường xuyên giúp đỡ nhau trong học tập; khi có bạn gặp bài toán khó, cả tổ lại cùng nhau suy nghĩ tìm lời giải. Không chỉ học giỏi, chúng em còn rất tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa của lớp. Mỗi lần có phong trào thi đua, tổ em luôn cố gắng hết mình để mang về thành tích cao nhất. Tình bạn trong tổ rất thân thiết, chúng em coi nhau như anh em một nhà. Em cảm thấy rất tự hào và yêu quý mái nhà chung thứ hai này.]

Trong trái tim mỗi người con, mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất, thiêng liêng nhất. Đối với tôi cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn đồng hành, người thầy đầu tiên và vĩ đại nhất trong cuộc đời. Mẹ tôi năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Thời gian đã kịp chạm nhẹ lên mái tóc mẹ những sợi bạc lấp lánh, nhưng không thể che giấu được nét hiền từ, phúc hậu trên khuôn mặt. Mẹ có vóc dáng trung bình, nhưng nhanh nhẹn và tháo vát. Gương mặt mẹ tròn trịa, với vầng trán cao và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự quan tâm, lo lắng. Đôi mắt ấy có thể nhìn thấu mọi niềm vui, nỗi buồn của tôi, và luôn dõi theo tôi trên mỗi bước đường. Mỗi khi tôi mắc lỗi, ánh mắt ấy nghiêm nghị nhắc nhở; khi tôi đạt thành tích tốt, ánh mắt ấy lại rạng rỡ niềm tự hào. Nụ cười của mẹ ấm áp như nắng mai, xua tan đi bao mệt mỏi, muộn phiền trong tôi. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như những người phụ nữ khác. Đó là đôi bàn tay gầy gầy, xương xương, hằn lên những vết chai sần bởi bao năm tháng tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi bàn tay ấy đã nấu những bữa cơm ngon, giặt giũ quần áo sạch sẽ, và vỗ về tôi mỗi khi tôi ốm đau hay sợ hãi. Tôi yêu và trân trọng đôi bàn tay ấy vô cùng, bởi nó chứa đựng biết bao sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ là một người phụ nữ vô cùng đảm đang và chu đáo. Dù bận rộn với công việc cơ quan, mẹ vẫn luôn quán xuyến mọi việc trong nhà một cách gọn gàng, ngăn nắp. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng ấm cúng và đầy đủ dinh dưỡng. Mẹ dạy tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất: cách gấp chăn màn, cách quét nhà, cách đối nhân xử thế. Mẹ không hay dùng lời nói giáo điều, mà thường dạy tôi bằng chính những hành động và tấm gương của mình. Điều tôi kính phục nhất ở mẹ là sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến. Có những lúc tôi bướng bỉnh, cãi lời mẹ, nhưng mẹ không bao giờ nặng lời trách mắng. Mẹ chọn cách ngồi lại, nhẹ nhàng phân tích phải trái, cho đến khi tôi hiểu ra vấn đề. Tình yêu thương của mẹ dành cho tôi thật sự vĩ đại và vô điều kiện. Mẹ ơi, mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho con. Con thầm cảm ơn mẹ vì tất cả những hy sinh, vất vả mẹ đã chịu đựng vì con. Con hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành người có ích để đền đáp công ơn trời biển của mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!
Trong trái tim mỗi người con, mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất, thiêng liêng nhất. Đối với tôi cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn đồng hành, người thầy đầu tiên và vĩ đại nhất trong cuộc đời. Mẹ tôi năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Thời gian đã kịp chạm nhẹ lên mái tóc mẹ những sợi bạc lấp lánh, nhưng không thể che giấu được nét hiền từ, phúc hậu trên khuôn mặt. Mẹ có vóc dáng trung bình, nhưng nhanh nhẹn và tháo vát. Gương mặt mẹ tròn trịa, với vầng trán cao và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự quan tâm, lo lắng. Đôi mắt ấy có thể nhìn thấu mọi niềm vui, nỗi buồn của tôi, và luôn dõi theo tôi trên mỗi bước đường. Mỗi khi tôi mắc lỗi, ánh mắt ấy nghiêm nghị nhắc nhở; khi tôi đạt thành tích tốt, ánh mắt ấy lại rạng rỡ niềm tự hào. Nụ cười của mẹ ấm áp như nắng mai, xua tan đi bao mệt mỏi, muộn phiền trong tôi. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như những người phụ nữ khác. Đó là đôi bàn tay gầy gầy, xương xương, hằn lên những vết chai sần bởi bao năm tháng tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi bàn tay ấy đã nấu những bữa cơm ngon, giặt giũ quần áo sạch sẽ, và vỗ về tôi mỗi khi tôi ốm đau hay sợ hãi. Tôi yêu và trân trọng đôi bàn tay ấy vô cùng, bởi nó chứa đựng biết bao sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ là một người phụ nữ vô cùng đảm đang và chu đáo. Dù bận rộn với công việc cơ quan, mẹ vẫn luôn quán xuyến mọi việc trong nhà một cách gọn gàng, ngăn nắp. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng ấm cúng và đầy đủ dinh dưỡng. Mẹ dạy tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất: cách gấp chăn màn, cách quét nhà, cách đối nhân xử thế. Mẹ không hay dùng lời nói giáo điều, mà thường dạy tôi bằng chính những hành động và tấm gương của mình. Điều tôi kính phục nhất ở mẹ là sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến. Có những lúc tôi bướng bỉnh, cãi lời mẹ, nhưng mẹ không bao giờ nặng lời trách mắng. Mẹ chọn cách ngồi lại, nhẹ nhàng phân tích phải trái, cho đến khi tôi hiểu ra vấn đề. Tình yêu thương của mẹ dành cho tôi thật sự vĩ đại và vô điều kiện. Mẹ ơi, mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho con. Con thầm cảm ơn mẹ vì tất cả những hy sinh, vất vả mẹ đã chịu đựng vì con. Con hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành người có ích để đền đáp công ơn trời biển của mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!
Trong trái tim mỗi người con, mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất, thiêng liêng nhất. Đối với tôi cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn đồng hành, người thầy đầu tiên và vĩ đại nhất trong cuộc đời. Mẹ tôi năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Thời gian đã kịp chạm nhẹ lên mái tóc mẹ những sợi bạc lấp lánh, nhưng không thể che giấu được nét hiền từ, phúc hậu trên khuôn mặt. Mẹ có vóc dáng trung bình, nhưng nhanh nhẹn và tháo vát. Gương mặt mẹ tròn trịa, với vầng trán cao và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự quan tâm, lo lắng. Đôi mắt ấy có thể nhìn thấu mọi niềm vui, nỗi buồn của tôi, và luôn dõi theo tôi trên mỗi bước đường. Mỗi khi tôi mắc lỗi, ánh mắt ấy nghiêm nghị nhắc nhở; khi tôi đạt thành tích tốt, ánh mắt ấy lại rạng rỡ niềm tự hào. Nụ cười của mẹ ấm áp như nắng mai, xua tan đi bao mệt mỏi, muộn phiền trong tôi. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như những người phụ nữ khác. Đó là đôi bàn tay gầy gầy, xương xương, hằn lên những vết chai sần bởi bao năm tháng tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi bàn tay ấy đã nấu những bữa cơm ngon, giặt giũ quần áo sạch sẽ, và vỗ về tôi mỗi khi tôi ốm đau hay sợ hãi. Tôi yêu và trân trọng đôi bàn tay ấy vô cùng, bởi nó chứa đựng biết bao sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ là một người phụ nữ vô cùng đảm đang và chu đáo. Dù bận rộn với công việc cơ quan, mẹ vẫn luôn quán xuyến mọi việc trong nhà một cách gọn gàng, ngăn nắp. Bữa cơm gia đình lúc nào cũng ấm cúng và đầy đủ dinh dưỡng. Mẹ dạy tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất: cách gấp chăn màn, cách quét nhà, cách đối nhân xử thế. Mẹ không hay dùng lời nói giáo điều, mà thường dạy tôi bằng chính những hành động và tấm gương của mình. Điều tôi kính phục nhất ở mẹ là sự kiên nhẫn và bao dung vô bờ bến. Có những lúc tôi bướng bỉnh, cãi lời mẹ, nhưng mẹ không bao giờ nặng lời trách mắng. Mẹ chọn cách ngồi lại, nhẹ nhàng phân tích phải trái, cho đến khi tôi hiểu ra vấn đề. Tình yêu thương của mẹ dành cho tôi thật sự vĩ đại và vô điều kiện. Mẹ ơi, mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã ban tặng cho con. Con thầm cảm ơn mẹ vì tất cả những hy sinh, vất vả mẹ đã chịu đựng vì con. Con hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành người có ích để đền đáp công ơn trời biển của mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!

bn cố gắng lần sau nhé