Lâm Thúy Ngân
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Phở là món ăn quen thuộc và gần gũi với em từ khi còn nhỏ. Mỗi bát phở nóng hổi không chỉ ngon miệng mà còn mang theo hương vị thân thương của quê hương. Em thích nhất là mùi nước dùng thơm ngọt, vị bánh phở mềm dai và chút hành hoa xanh mát. Phở có thể ăn vào bất cứ thời điểm nào trong ngày, nhất là những buổi sáng se lạnh hay tối muộn, một bát phở khiến lòng người ấm lại. Qua văn bản của Nguyễn Tuân, em càng hiểu hơn giá trị của phở không chỉ nằm ở hương vị mà còn ở ý nghĩa văn hóa và tinh thần. Phở là niềm tự hào của ẩm thực Việt Nam, là món ăn gắn bó với bao thế hệ người Việt.
câu2
Cuộc sống học trò có biết bao kỉ niệm đẹp, nhưng có một sự việc mà em nhớ mãi, không bao giờ quên. Đó là lần em kết bạn với nhóm bốn người hồi lớp 6. Dù đã quen nhiều bạn từ những năm trước, nhưng sự gắn bó, vui vẻ và những trải nghiệm cùng nhóm bạn mới này đã để lại trong em cảm xúc ấm áp, hạnh phúc và trở thành một kỉ niệm khó quên trong suốt thời học sinh.
Khi mới bước vào lớp 6, em cảm thấy vừa háo hức vừa bỡ ngỡ. Lớp học mới, cô giáo mới, và nhiều bạn mới khiến em hồi hộp, không biết liệu mình có hòa nhập được với mọi người không. Ngày đầu tiên đến lớp, em còn rụt rè, chỉ dám quan sát các bạn chơi đùa trong giờ ra chơi. Nhưng tình cờ, em được xếp cùng nhóm bốn bạn vui vẻ, thân thiện. Chúng em bắt đầu làm quen, trò chuyện về sách vở, môn học, sở thích cá nhân và cả những câu chuyện hài hước hồi lớp dưới. Chỉ qua vài câu chuyện nhỏ, chúng em đã thấy gần gũi và vui vẻ, những nỗi lo lắng ban đầu nhanh chóng tan biến.
Từ đó, chúng em thường xuyên chơi cùng nhau. Ngoài giờ học, chúng em cùng nhảy dây, đánh cầu, chạy quanh sân trường, vừa vui vừa rèn luyện sức khỏe. Trong lớp, chúng em thường giúp nhau học bài, giải toán nhóm, chia sẻ kinh nghiệm làm bài tập. Có những lúc một bạn không hiểu bài, các bạn còn lại kiên nhẫn hướng dẫn, động viên, nhờ vậy cả nhóm cùng tiến bộ. Em nhớ rõ một lần em bị mắc một bài toán khó, các bạn trong nhóm đã ngồi bên em, từng bước phân tích, chỉ ra cách giải, khiến em vừa học được kiến thức, vừa cảm nhận được sự quan tâm, gắn bó giữa những người bạn thân thiết.
Một kỉ niệm khiến em nhớ nhất là một buổi chiều mưa, khi không thể ra ngoài chơi như thường lệ. Nhóm chúng em ngồi trong lớp, cùng nhau đọc truyện tranh, kể chuyện cười và chia sẻ những chuyện thú vị trong ngày. Tiếng cười vang khắp phòng, không gian lớp học trở nên ấm áp và vui vẻ hơn bao giờ hết. Những lúc ấy, em cảm thấy thật hạnh phúc và biết ơn tình bạn, nhận ra rằng tình bạn không chỉ là những trò chơi hay bài tập, mà còn là sự sẻ chia, đồng hành và cảm giác được an toàn khi có người luôn bên cạnh.
Những ngày tháng gắn bó cùng nhóm bạn ấy đã giúp em trưởng thành hơn. Em học được cách chia sẻ, lắng nghe, tôn trọng ý kiến bạn bè và biết đồng cảm với mọi người xung quanh. Nhờ có nhóm bạn thân ấy, em cảm thấy tự tin hơn trong giao tiếp, yêu lớp học và tuổi học trò hơn. Mỗi buổi học, giờ ra chơi hay những khoảnh khắc cùng nhau vượt qua khó khăn đều trở thành những kỉ niệm đẹp in sâu trong lòng em.
Sự việc kết bạn hồi lớp 6 để lại trong em nhiều cảm xúc ấm áp và ý nghĩa. Nó giúp em nhận ra rằng tình bạn chính là nguồn động viên lớn, mang lại niềm vui và kỉ niệm đẹp trong suốt tuổi học trò. Em luôn mong muốn giữ gìn tình bạn ấy, tiếp tục chơi đùa, học tập và chia sẻ cùng nhau, để mỗi ngày đến lớp đều trở thành một ngày hạnh phúc và đáng nhớ. Đây thực sự là một kỉ niệm quý giá mà em sẽ luôn ghi nhớ suốt đời.
câu1
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm (kết hợp với thuyết minh và miêu tả).
câu2
Theo tác giả, việc đặt tên các quán phở có những quy luật sau:
+Lấy tên người bán phở hoặc tên con cháu trong gia đình (phở Phúc, phở Lộc…).
+Lấy đặc điểm ngoại hình, khuyết điểm của người bán để đặt tên (phở Gù, phở Sứt…).
→ Những cái tên gần gũi, dân dã, được mọi người yêu mến và ghi nhớ.
câu3
Tác giả nói về phở trên nhiều phương diện:
+Thời gian ăn (ăn được mọi lúc, mọi mùa).
+Giá trị đối với đời sống người nghèo.
+Cách đặt tên quán phở.
+Hương vị, không gian ăn phở và tiếng rao phở Hà Nội.
→ Qua đó, có thể thấy tác giả nhìn phở bằng sự trân trọng, yêu mến và tự hào, coi phở là một nét đẹp văn hóa của dân tộc.
câu4
+Đề tài: Món phở Hà Nội.
+Chủ đề: Ca ngợi giá trị văn hóa, tinh thần và hương vị truyền thống của phở – một món ăn tiêu biểu của dân tộc Việt Nam.
câu5
Qua văn bản, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết, sự gắn bó sâu nặng và niềm tự hào đối với món phở – món ăn mang đậm bản sắc dân tộc Việt Nam.
câu 1
Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Mầm non hiện lên thật nhỏ bé, yếu ớt khi còn “nép lặng im” dưới vỏ cây giữa cảnh vật lạnh lẽo, trống vắng. Nhưng khi mùa xuân đến, nghe tiếng chim gọi, mầm non đã mạnh dạn “bật chiếc vỏ rơi”, vươn mình đứng dậy giữa trời. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận rõ sức sống bền bỉ và kì diệu của thiên nhiên. Mầm non không chỉ là một chồi cây nhỏ mà còn là biểu tượng của niềm tin, hi vọng và sự khởi đầu mới. Qua đó, bài thơ gợi cho em suy nghĩ rằng trong cuộc sống, dù còn non nớt hay gặp nhiều khó khăn, nếu biết chờ đợi và cố gắng vươn lên, chúng ta sẽ trưởng thành và tỏa sáng.
câu 2
Người xưa có câu:
" Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha."
Câu ca dao giản dị ấy đã nói lên công lao to lớn và sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ dành cho con cái. Trong gia đình em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người luôn ở bên che chở, yêu thương và nâng đỡ em trong suốt những năm tháng trưởng thành.
Mẹ em năm nay đã gần 40 rồi , làm nông để lo cho gia đình. Dáng người mẹ không cao, thân hình gầy gò vì sớm hôm vất vả. Khuôn mặt mẹ hiền hậu, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự dịu dàng và yêu thương. Mái tóc mẹ trước kia đen mượt, nay đã điểm những sợi bạc vì những lo toan trong cuộc sống. Đôi bàn tay mẹ gầy gầy, chai sần vì công việc nhưng luôn ấm áp mỗi khi nắm tay em. Mẹ là người hiền lành, tốt bụng, luôn nhẫn nại và hết lòng vì con cái.
Khi em còn nhỏ, mẹ bế bồng, chăm sóc em từng miếng ăn, giấc ngủ. Những đêm em ốm, mẹ thức trắng bên giường, lo lắng từng chút một. Khi em lớn hơn, mẹ là người dạy em những điều hay lẽ phải, dạy em biết sống lễ phép, biết yêu thương và chia sẻ với mọi người. Em vẫn nhớ những buổi tối mẹ ngồi bên cạnh, kiên nhẫn giảng bài khi em chưa hiểu, hay những lúc mẹ nhẹ nhàng nhắc nhở em mỗi khi em mắc lỗi. Chính sự bao dung và ân cần của mẹ đã giúp em trưởng thành hơn từng ngày.
Không chỉ chăm lo cho em, mẹ còn luôn quan tâm đến mọi người trong gia đình. Mẹ là người giữ lửa cho mái ấm, khiến gia đình em lúc nào cũng tràn ngập yêu thương và tiếng cười. Mỗi khi đi học về, nhìn thấy mẹ đang tất bật trong bếp, em lại cảm thấy lòng mình ấm áp và bình yên đến lạ. Với em, mẹ chính là nơi để em trở về sau những mệt mỏi, buồn vui trong cuộc sống.
Đối với em, mẹ là người vô cùng quan trọng và không thể thay thế. Em luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ vì tất cả những hi sinh thầm lặng mà mẹ đã dành cho em. Em chỉ mong mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ để mãi ở bên em, cùng em đi hết chặng đường trưởng thành phía trước.
câu 1
Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Căn cứ: số tiếng trong mỗi dòng thơ không đều, các dòng thơ dài ngắn khác nhau, cách ngắt nhịp linh hoạt.
câu 2
Khổ thơ đầu gieo vần không chặt chẽ, vần được gieo linh hoạt, tạo âm điệu nhẹ nhàng, phù hợp với hình ảnh mầm non còn nhỏ bé, lặng lẽ.
câu 3
Chủ đề của bài thơ là: ca ngợi sự sống, sự vươn lên của mầm non khi mùa xuân đến.
Căn cứ: hình ảnh mầm non từ lúc nằm im đến khi bật vỏ, đứng dậy giữa trời trong không khí mùa xuân rộn ràng.
câu 4
Nhan đề “Mầm non” phù hợp với nội dung bài thơ, vì mầm non là hình ảnh trung tâm, thể hiện sự sống mới và sức vươn lên mạnh mẽ của thiên nhiên.
câu 5
Hình ảnh mầm non gợi cho con người thông điệp: trong cuộc sống, dù gặp khó khăn, con người cũng cần kiên trì, mạnh mẽ vươn lên.
Vì giống như mầm non, chỉ cần có niềm tin và cơ hội, con người sẽ trưởng thành và đạt được những điều tốt đẹp.
bài làm
Trong truyện “Miền thơ ấu” của Nguyễn Minh Châu, bà ngoại là nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Bà hiện lên là người giàu tình cảm, luôn dành cho các cháu sự yêu thương và quan tâm đặc biệt. Qua hình ảnh bà, tác giả không chỉ khắc họa tình cảm gia đình mà còn gợi nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ bình dị nhưng ấm áp, đầy yêu thương.
Bà ngoại trong truyện luôn chiều chuộng và quan tâm đến các cháu. Mỗi khi đến thăm, bà mang theo niềm vui, những món quà nhỏ và những câu chuyện kể đầy hấp dẫn. Nhân vật tôi trong truyện thường háo hức chạy đến ôm bà vào lòng, cảm nhận được tình thương bao la mà bà dành cho mình. Bà không chỉ đáp ứng những yêu cầu đơn giản của cháu, mà còn biết cách làm các cháu vui thích qua những câu chuyện ngộ nghĩnh, những trò chơi nhẹ nhàng. Qua đó, người đọc thấy được sự tinh tế, dịu dàng của bà và tình cảm gần gũi nhưng chân thành mà bà dành cho tuổi thơ của các cháu. Sự hiện diện của bà khiến không gian gia đình trở nên ấm áp, tràn đầy yêu thương.
Nhân vật bà ngoại trong “Miền thơ ấu” không chỉ là người già yêu thương cháu, mà còn là hình ảnh biểu tượng cho tình cảm gia đình, sự quan tâm và nâng niu tuổi thơ. Qua bà, tác giả nhấn mạnh vẻ đẹp của tình người, sự dịu dàng nhưng chân thành trong mối quan hệ giữa các thế hệ. Bà ngoại khiến các cháu luôn trân trọng, yêu quý, đồng thời gợi nhắc người đọc về những kỷ niệm tuổi thơ bình dị nhưng đầy ấm áp, khiến trái tim ai cũng rung động.
câu1
thể loại tự sự
câu2
Nghệ thuật ăn quà của người Hà Nội là ăn đúng giờ và chọn đúng người bán hàng
câu3
-Biện pháp tu từ: So sánh (“sáng như nước”, “ngọt như đường phèn”).
- Tác dụng:
+)Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu văn trở nên hay hơn , thêm gần gũi với con người.
+)Làm nổi bật sự tinh tế, khéo léo của người bán hàng rong Hà Nội.
+)Qua đó, thể hiện tình yêu, sự trân trọng của tác giả với nét đẹp giản dị trong đời sống Hà Nội xưa.
câu 4
Chủ đề: Ca ngợi vẻ đẹp tinh tế, thanh tao của văn hóa quà rong Hà Nội và tình yêu sâu sắc của tác giả với con người, cuộc sống nơi đây.
câu5
Cái tôi trữ tình: Nhạy cảm, tinh tế, yêu thương và tự hào về nét đẹp văn hóa dân tộc, đặc biệt là phong vị Hà Nội xưa
câu6
Từ tình yêu quà ăn Hà Nội, em hiểu rằng sự gắn bó với quê hương bắt đầu từ những điều nhỏ bé, bình dị nhất như món ăn, tiếng rao, hay dáng người lao động thân quen. Mỗi món quà rong không chỉ là thức ăn mà còn chứa tình cảm, ký ức và nét đẹp văn hóa của con người Hà Nội. Mỗi chúng ta cần biết trân trọng, gìn giữ và tự hào về những giá trị quê hương mình, vì đó là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn và bản sắc dân tộc. Khi yêu quê hương, ta sẽ biết sống đẹp hơn, biết ơn hơn và góp phần giữ gìn những truyền thống tốt đẹp của dân tộc.