Lý Thị Kiều Diễm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Thị Kiều Diễm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Sau khi đọc bài thơ “Mầm non” của Võ Quảng, em cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm vui trong trẻo và ấm áp. Bài thơ đã gợi cho em hình ảnh những mầm cây bé nhỏ đang vươn mình trỗi dậy sau cơn mưa xuân dịu nhẹ. Mỗi câu thơ như một lời thì thầm của thiên nhiên, đánh thức sự sống và hi vọng. Em thích thú trước cách nhà thơ nhân hoá các mầm cây, khiến chúng trở nên đáng yêu như những em bé vừa thức giấc. Hình ảnh những mầm non “cựa mình”, “vươn vai”, “nhú lên khỏi mặt đất” thật sống động và đầy sức sống. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp nhiệm màu của thiên nhiên trong khoảnh khắc chuyển mùa. Đọc thơ, em thấy lòng mình nhẹ nhõm, hồn nhiên như đang được sống giữa khu vườn xuân rộn ràng. Bài thơ còn gợi cho em suy nghĩ về sự khởi đầu và niềm tin vào tương lai. Những mầm non nhỏ bé hôm nay sẽ lớn lên thành những cây xanh mạnh mẽ, giống như trẻ em sẽ trưởng thành và đóng góp cho cuộc đời. Em hiểu rằng để có được sức sống ấy, thiên nhiên và con người đều cần được yêu thương, chăm sóc. Mỗi mầm cây là biểu tượng cho nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Bài thơ giúp em thêm yêu môi trường và trân trọng những điều tưởng như rất bình dị quanh mình. Em cũng nhận ra rằng mùa xuân không chỉ là sự thay đổi của thời tiết mà còn là mùa của hi vọng. Sau khi đọc xong, em muốn được gieo vài hạt giống và tự tay chăm sóc để thấy mầm vươn lên như trong bài thơ. “Mầm non” đã mang đến cho em một bài học nhẹ nhàng mà sâu sắc về tình yêu thiên nhiên. Đây là một bài thơ đẹp, trong sáng và giàu ý nghĩa, khiến em nhớ mãi không quên.

Câu 1

Thể thơ 5 chữ

Câu 2

Gieo vần liền , vần lưng, vần chân ( vần "ay") ở cuối các dòng tế thơ tạo nhịp điệu điều đặn, dễ nhớ làm rồi bật hình ảnh mầm non tươi mới vui vẻ thể hiện sự trong sáng hồn nhiên của tuổi thơ giúp bài thơ thêm sinh động

Câu 3

Chủ đề bài thơ là: vẻ đẹp của thiên nhiên, sự trưởng thành từ cái nhỏ bé, gửi rắn thông điệp về tình yêu thiên nhiên và sự phát triển của con người như những mầm xanh

Căn cứ xác định được xác định qua nhan đề nội dung miêu tả quá trình vươn lên của mầm cây các hình ảnh từ ngữ.

Câu 4

Rất phù hợp. Vì nó vừa trực tiếp miêu tả hình ảnh trung tâm của bài thơ và sự chuyển mình của thiên nhiên cuối đông sang xuân, vừa mang ý nghĩa ứng dụng sâu sắc về tuổi thơ sự sống và khát vọng vươn lên

Câu 5

Thể hiện sự sống mới, hi vọng, sức sống mãnh liệt, vẻ đẹp của thiên nhiên, sự vươn lên từ những điều nhỏ bé, dạy con người trân trọng sự khởi đầu, chăm sóc mầm sống và nuôi dưỡng Tâm hồn, tương tự như mầm non vươn mình đón ánh sáng

Lí giải: hình ảnh mầm non là lời nhắc nhở về vẻ đẹp của sự sống, khát vọng vươn lên và tầm quan trọng của hi vọng, sự yêu thương khuyến khích con người sống tích cực.

Câu 1. PTBD là thuyết minh

Câu2.

Theo tác giả phở có quy luật của nó bao gồm: Như tên các hàng phở, hiệu phở. Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh, tên hiệu, ví dụ phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng ca, phở Tư … Có khi một cái tên tật nguyền trên thân thể người bán phởđược cảm tình quần chúng thân mật nhắc lại thành một cái tên hiệu : phở Gù, phở Lắp, phở Sứt …

Câu 3.

Tác giả nói qua các phương diện:

+Thời gian thích hợp để ăn phở (Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được

Những quy luật riêng của món phở thể hiện trong tên gọi hiệu phở (Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh, tên hiệu)


+ Tiếng rao bán phở thể hiện được hồn cốt của văn hóa dân tộc nhưng hiện đã mai một đi ít nhiều (bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi.

Em nhìn được qua phương diện văn hoá,gắn liền với đời sống, tiếng rao vàng vọng nhịp sống.

Câu 4

Nguyễn tuân đã biến món phở bình thường thành một đối tượng thẩm mỹ cao,nâng tầm món ăn ,qua đó gửi những suy ngẫm sâu sắc về văn hoá con người Việt Nam.

Câu 5

Qua bài tác giả thể hiện tình cảm dành cho phở là tình yêu quê hương đất nước, sự trân trọng văn hoá truyền thống được gửi gắm một cách tinh tế qua một món


Bài 2

Câu 1

Nhắc đến đất nước hình chữ S có biết bao nhiêu món ăn đặc sản dân tộc, mỗi vùng miền lại có những món ăn khác nhau. Đến Hà Nội du khách phải thử một lần món phở, món ăn đại diện cho bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam.

Phở là một món ăn rất tinh tế đã có từ rất lâu đời và mang rất nhiều những hương vị khác nhau tùy tay người nấu. Tuy nhiên, thành phần chính của phở bao gồm bánh phở, nước dùng có mùi thơm từ gừng, quế, hồi và thảo quả nướng kết hợp với vị ngọt từ xương lợn được ninh nhừ, thịt bò được thái mỏng và trần vào bát phở cùng với các loại rau thơm. Khi ăn phở, ta thường ăn kèm với quẩy nóng và các loại gia vị như dấm ớt, chanh tươi vắt vào nước dùng để có vị chua thanh thanh.

Phở có mùi thơm kỳ lạ rất cuốn hút người ăn. Không có gì tuyệt vời hơn, một buổi sáng mùa đông lạnh, được thưởng thức một bát phở nóng rồi tiếp tục đi làm. Phở là món ăn rất dễ ăn, mọi người ở mọi lứa tuổi đều có thể ăn được mà không sợ béo hoặc bị ngấy. Chúng ta có thể thưởng thức phở Hà Nội ở các nhà hàng sang trọng, các quán ven đường,.. Ngoài phở bò, ta có thể thưởng thức các món phở khác như phở gà cũng rất ngon và hấp dẫn.

Điều quan trọng nhất làm nên vị ngon của món phở đó là nước dùng. Nước dùng phải có ngọt từ xương chứ không phải vị ngọt từ đường hoặc mì chính. Nước dùng phải có màu trong và có mùi thơm nhẹ. Để có được phần nước dùng ngon người nấu cũng cần rất cẩn thận và tỉ mỉ. Nước dùng còn phải có mùi thơm và màu trong. Những yêu cầu này đòi hỏi người đầu bếp phải có kinh nghiệm. Ngoài ra khi ăn phở, người ta hay ăn kèm rau thơm, thêm vị chua thanh thanh từ chanh. Tất cả cùng hòa quyện khiến bát phở thơm ngon đúng điệu không sai lệch đi một chút nào.

Qua nhiều giai đoạn phát triển của phở và sự sáng tạo của người đầu bếp từ thế hệ đi trước đến thế hệ sau, phở có nhiều loại hơn tương ứng cách chế biến của nó. Tuy nhiên có ba món phở chính là: phở nước, phở xào và phở áp chảo. Phở nước là loại được ưa chuộng hơn cả. Phở nước gồm phở bò, phở gà, phở tim gan. Khác nhau như vậy sở dĩ là do nước dùng cùng thịt ăn kèm.

Trong số đó, nổi tiếng nhất là phở bò. Phở được trình bày trong bát sứ với độ lớn vừa phải. Khi ăn phở, phải kết hợp dùng cả đũa và thìa để thưởng thức được trọn vẹn hương vị của một bát phở. Ăn phở phải ăn nóng và không ăn kèm thêm bất cứ món ăn, đồ uống nào khác bởi hương vị của nó vốn đã rất đầy đủ, hoàn hảo rồi.

Phở đã trở thành nét tinh tế trong văn hóa ấm thực dân tộc. Bốn mùa xuân hạ thu đông, cả ngày sáng trưa chiều tối, bất cứ khi nào muốn chúng ta đều có thể thưởng thức phở. Trên khắp mọi miền của tổ quốc thân yêu, quán ăn nào cũng phục vụ phở. Có những quán phở đã thành danh từ năm này qua năm khác, có những nơi đã trở thành làng nghề. Phở là một phần không thể thiếu trong tâm hồn mỗi người con Việt Nam, để rồi khi xa quê hương, ở nước ngoài người ta vẫn khao khát được ăn một bát phở Việt Nam đúng nghĩa.

Bạn bè trên thế giới đến với Việt Nam, ai cũng một lần thử qua món phở và thích thú mùi vị của nó. Thậm chí, có nhiều người lặn lội từ vì lẽ đó đã gắn liền với đất nước và con người Việt Nam. Nếu hỏi một người nước ngoài rằng họ biết gì về Việt Nam, chắc chắn sẽ không có câu trả lời nào khác ngoài phở. Phở còn trở thành đề tài cho bao tác phẩm đồ sộ của các tác giả như Thạch Lam, Vũ Bằng… Cùng với tình yêu quê hương, ngày qua ngày, người ta luôn cố gắng giữ gìn nét ẩm thực độc đáo của đất nước mình.

Bao thế hệ đã đi qua, nhưng phở vẫn còn mãi dưới đôi tay khéo léo của người đầu bếp. Bát phở nghi ngút khói trong cái se se lạnh của đất nước nhiệt đới ẩm đã lặng lẽ khắc ghi trong trái tim con người Việt Nam niềm tự hào dân tộc.

Câu 2

Giúp đỡ người khác là một hành động tốt đẹp, không những có thể giúp người khác vượt qua khó khăn mà bản thân còn nhận được niềm vui sướng. Có lần, tôi đã dũng cảm giúp bà cụ qua đường. Sự việc đó đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ.


Hôm ấy, đang tung tăng vui sướng trên đường về nhà sau giờ tan học, tôi chứng kiến một cảnh tượng bất ngờ: bên lề đường là một cụ bà khoảng bảy mươi tuổi, ăn mặc giản dị, gương mặt đầy những nếp nhăn, tay cầm một cây gậy, bà cụ vừa để chống đỡ vừa để dò đường giữa làn xe cộ đông nghìn nghịt. Bàn tay gầy guộc ấy cứ run run làm cho cây gậy chệnh choạng lúc bên này lúc bên kia. Bà cụ đã bước được một chân xuống đường, nhưng khi nghe thấy tiếng xe phanh lại, bà lại giật mình lo sợ bước lui. Cứ lóng ngóng như thế nên bà không sao qua đường được, nhất là lúc này là giờ cao điểm, xe cộ qua lại đông đúc.



Tôi đứng từ xa mà cũng thót tim lo lắng cho bà cụ. Làn xe đông quá, đang là giờ cao điểm nên những làn xe cứ nườm nượp đổ về không dứt. Ngay chỗ bà cụ sang đường là giao lộ hẻm nhỏ nên không có đèn đỏ, không vạch giảm tốc và cũng không có làn đường sang đường.


Dù rất e ngại nhưng bà cụ cũng lấy hết can đảm ra hiệu xin sang đường rồi đôi chân rụt rè bước tới. Người đi đường đã nhìn thấy bà, tuy đã giảm tốc nhưng vẫn còn rất nhanh. Xe chạy trước mặt và cả sau lưng bà. Bà cụ sợ quá đứng khựng lại, nhìn quanh ngơ ngác. Thấy thế, tôi vội chạy tới, giơ một tay xin qua đường để đến chỗ bà cụ. Nắm lấy cây gậy, tôi nói lớn: “Bà để cháu giúp bà qua đường!”. Được giúp đỡ, cụ mừng quá, vội bước theo tôi. Bác taxi thấy hai bà cháu qua đường liền dừng lại, bật đèn xi-nhan ra hiệu mọi người ngường đường. Dòng xe cộ ùn ùn dừng lại, khoảng trống hiện ra, tôi nhanh chân bước tới. Bà cụ cũng luýnh quýnh cũng nhanh chân bước theo.


Cuối cùng thì hai bà cháu cũng qua đường suôn sẻ, lên được vỉa hè bên kia. Bà cụ run run: “Cảm ơn cháu! Nếu không có cháu, bà chẳng thể nào sang đường được. Cháu giỏi quá”. Tôi gãi đầu cười cười rồi bảo bà đi cẩn thận, thành phố xe đông rất nguy hiểm. Cụ cảm động nắm lấy tay tôi cảm ơn lần nữa rồi từ từ bước về phía hẻm.

Chắc bà cụ đi mua gì đó ngoài đường to nên sợ lắm việc qua đường trong dòng xe dày đặc thế này. Còn tôi thì đã quen thuộc lắm rồi. Mẹ đã dạy tôi cách sang đường rất nhiều lần. Tôi cũng tự mình sang đường, lúc đầu còn thấy sợ, sau đó cứ làm đứng cách là mọi người sẽ nhường đường, không còn lo nữa. Sau đó, tôi cũng nhanh chân về nhà sợ về muộn mẹ lại lo.



Trên đường về nhà, lòng tôi cảm thấy vui sướng ô cùng vì đã làm được một việc tốt. Tôi thầm nghĩ, nếu hôm nay tôi không nhanh chóng giúp đỡ thì không biết điều gì sẽ xảy đến với bà cụ nữa.


"Bài học đường đời đầu tiên” là một trong những truyện đồng thoại nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài. Thông qua nhân vật Dế Mèn cùng những thử thách, vấp ngã trong chặng đường đầu tiên của cuộc đời, Tô Hoài đã gửi gắm rất nhiều những bài học ý nghĩa về cuộc sống, đặc biệt là bài học dành cho giới trẻ. Trong truyện chúng ta hình dung rõ ràng về một chú Dế Mèn có nét đẹp cường tráng, khỏe mạnh hơn người nhưng tính cách thì xốc nổi hống hách, cuối cùng trước cái chết của người bạn, Dế Mèn đã rút ra cho mình những bài học đắt giá.

Nhân vật Dế Mèn được giới thiệu là chàng Dế Mèn thông minh, khỏe mạnh, cường tráng với sức khoẻ hơn người. “ Đôi càng của chàng ta mẫm bóng, những cái vuốt ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh dài đến tận gót chân” Cũng chính bởi vậy Dế Mèn tỏ ra kiêu ngạo, hợm hĩnh, coi thường tất cả những người xung quanh, không xem ai ra gì.Tạo ra cuộc gặp gỡ giữa Dế Mèn và Dế Choắt đã giúp người đọc hình dung được những đặc điểm về tính cách của nhân vật. Vì thói kiêu căng, hợm hĩnh nên Dế Mèn bỏ ngoài tai những lời cầu khẩn của Dế Choắt “thông ngách sang nhà ta hả, chú mày hôi như cú ấy…”Trước sự khốn khó và nỗi đau của đồng loại Dế Mèn không hề có sự cảm thông, chia sẻ mà ngược lại thằng thừng chà đạp lên nỗi đau nó. Những lời nói của Dế Mèn với Dế Choắt càng chứng tỏ chàng thanh niên mới lớn này có tính kiêu ngạo, hống hách, xốc nổi của tuổi trẻ và rồi đó sẽ là mầm mống tai họa sau này mà Dế Mèn sẽ phải trả giá.

Sự kiêu căng, hợm hĩnh của Dế Mèn được thể hiện rõ hơn cả qua hành động trêu ngươi chị Cốc. Dế Mèn cất tiếng hát véo von “vặt lông con Cốc cho tao, tao nấu tao nướng, tao xào, tao ăn”, rồi chui tọt vào hang, vắt chân tự hào về thành tích của mình. Thế rồi khi chị Cốc đi tìm kẻ trêu ngươi mình thì Dế Mèn sợ hãi chui tọt vào trong hang không nhúc nhích mặc kệ Dế Choắt đang phải chịu những trận mổ như trời giáng của Chị Cốc. Tình tiết này chứng tỏ Dế Mèn kiêu căng, hợm hĩnh nhưng lại đê hèn, không dám nhận những việc mình đã làm, bỏ mặc bạn bè trong cơn khốn khó. Trước cái chết của Dế Choắt mà nguyên nhân sâu xa là do mình, Dế Mèn đã rút ra được bài học đường đời đầu tiên, vô cùng thấm thía và đắt giá.

Câu 1

Thể loại tùy bút

Câu 2

-"nghệ thuật" ăn quà của người HÀ NỘI: thể hiện qua việc "ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy", tức là chọn thời điểm ăn và chọn người bán món quà đúng mới thể hiện mình là người sành ăn

Câu 3

-biện pháp tu từ: so sánh

-tác dụng : gợi tả con dao-dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp, lành nghề của cô Hàng cơm nắm.

=Câu văn giàu hình ảnh và phong phú hơn ở

Câu 4

hiện tượng buôn bán hàng rong trong đời sống Việt Nam, bao gồm vai trò, sự gắn bó với cuộc sống con người, tính chất lao động vất vả, các vấn đề pháp lý liên quan và những mặt đối lập của nó

Câu 5

thể hiện qua sự hồi tưởng về những ký ức tuổi thơ, qua việc yêu quý, gắn bó với quê hương và văn hóa truyền thống, và qua việc chiêm nghiệm về cuộc sống.

Câu 6

Tình yêu đối với quê hương không chỉ là một cảm xúc thoáng qua mà nó luôn hiện hữu sâu trong lòng mỗi con người. Quê hương không chỉ là một địa điểm mà ta sống qua ngày, mà còn là nơi đầy những kỷ niệm, truyền thống, và giá trị văn hóa sâu sắc. Từ những ngày thơ ấu đầy màu sắc đến những trải nghiệm trưởng thành, mỗi người đều dày công chứa đựng những kỷ niệm và tình cảm đặc biệt với quê hương của mình.