Trần Huy Hoàng An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Huy Hoàng An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Nêu căn cứ để xác định thể thơ của văn bản. Căn cứ để xác định thể thơ của văn bản là:

  • Số chữ (số tiếng) trong mỗi dòng: Mỗi dòng thơ có 5 chữ.
  • Số dòng trong mỗi khổ: Bài thơ được chia thành các khổ, mỗi khổ có 4 dòng.

Như vậy, bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ (ngũ ngôn).


Câu 2: Nhận xét về cách gieo vần của khổ thơ đầu tiên. Cách gieo vần của khổ thơ đầu tiên là vần lưng (còn gọi là vần chéo hoặc vần cách).

  • Chữ cuối của dòng thứ nhất ("bàng") gieo vần với chữ cuối của dòng thứ ba ("im").
  • Chữ cuối của dòng thứ hai ("đỏ") gieo vần với chữ cuối của dòng thứ tư ("nhỏ").
  • Lưu ý: Trong tiếng Việt, âm "ang" và "im" không cùng vần, và "đỏ" với "nhỏ" có vần, nhưng vần này thường được xác định là vần lưng dựa trên cấu trúc a-b-a-b.

Câu 3: Chủ đề của bài thơ là gì? Nêu căn cứ xác định chủ đề.

  • Chủ đề của bài thơ: Sức sống mãnh liệt của thiên nhiên và sự trỗi dậy của mùa xuân.
  • Căn cứ để xác định chủ đề:
    • Bài thơ miêu tả hình ảnh mầm non vượt qua cái giá lạnh của mùa đông để vươn mình đón mùa xuân.
    • Các chi tiết như "mầm non nho nhỏ", "nằm nép lặng im", "lất phất mưa phùn" ở đầu bài đối lập với "Mầm non vừa nghe thấy / Vội bật chiếc vỏ rơi / Nó đứng dậy giữa trời / Khoác áo màu xanh biếc" ở cuối bài. Sự đối lập này cho thấy quá trình trỗi dậy của sự sống.
    • Sự xuất hiện của "tiếng chim kêu: – Chiếp, chiu, chiu! Xuân tới!" là dấu hiệu chuyển giao từ mùa đông sang mùa xuân, kích thích mầm non bật lên.

Câu 4: Nhan đề có phù hợp với nội dung bài thơ không? Vì sao? Nhan đề "Mầm non" rất phù hợp với nội dung bài thơ.

  • Lí do: Nhan đề trực tiếp nêu bật đối tượng chính của bài thơ là hình ảnh mầm non. Toàn bộ bài thơ xoay quanh quá trình trỗi dậy, sự thay đổi từ trạng thái lặng im, nép mình cho đến lúc vươn lên mạnh mẽ của mầm non, thể hiện rõ sức sống mãnh liệt của sự vật này. Do đó, nhan đề đã khái quát được toàn bộ nội dung và thông điệp mà tác giả muốn truyền tải.

Câu 5: Theo em, hình ảnh mầm non trong bài thơ có thể gợi ra thông điệp gì cho con người trong cuộc sống? Hãy lí giải thông điệp đó. Hình ảnh mầm non trong bài thơ có thể gợi ra thông điệp về sự sống, niềm tin và ý chí vươn lên trong nghịch cảnhLí giải:

  • Sự sống và ý chí vươn lên: Mầm non nhỏ bé đã vượt qua sự khắc nghiệt của mùa đông ("lất phất mưa phùn", "trận lá tuôn", "rừng cây thưa thớt") để chờ đợi và đón nhận mùa xuân. Điều này nhắn nhủ rằng con người cũng cần phải có ý chí kiên cường, vượt qua mọi khó khăn, thử thách của cuộc sống để đạt được mục tiêu của mình.
  • Niềm tin vào tương lai: Mầm non đã "lim dim" chờ đợi "tiếng chim kêu" báo hiệu xuân về. Nó tin rằng sau mùa đông lạnh lẽo, mùa xuân ấm áp sẽ tới. Con người cũng vậy, phải luôn giữ vững niềm tin vào một tương lai tươi sáng, tin rằng những khó khăn chỉ là tạm thời và sau cơn bão, cầu vồng sẽ xuất hiện.


câu1:Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc thật ấm áp và tràn đầy hy vọng. Khi đọc những câu thơ miêu tả sự cựa mình của mầm non, em cảm nhận rõ nét sức sống mãnh liệt, thầm lặng mà kiên cường của thiên nhiên. Hình ảnh này không chỉ đơn thuần là một cái cây sắp nảy nở, mà nó còn là biểu tượng cho sự khởi đầu, cho tương lai tươi sáng. Mầm non bé nhỏ ấy đại diện cho bao ước mơ đang ấp ủ, sẵn sàng vươn lên đón lấy ánh mặt trời, bất chấp cái lạnh giá còn sót lại của mùa đông. Em thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, tin tưởng hơn vào những điều tốt đẹp sẽ đến, giống như cách mầm non tin tưởng vào mùa xuân đang về. Đó là một hình ảnh đẹp, gợi nhắc mỗi chúng ta hãy biết trân trọng sự sống và luôn nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai.

câu2:Trong trái tim mỗi người, mẹ luôn là người phụ nữ vĩ đại nhất, là bến đỗ bình yên nhất. Đối với em cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh ra em, mà còn là người bạn đồng hành, là nguồn cảm hứng và là tình yêu lớn nhất của đời em.

Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi, thời gian đã để lại trên vầng trán mẹ vài nếp nhăn, nhưng ánh mắt mẹ thì lúc nào cũng lấp lánh sự hiền từ, bao dung vô bờ bến. Em yêu nhất nụ cười của mẹ. Nụ cười ấy xua tan mọi mệt mỏi, lo âu trong em mỗi khi em đi học về. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như tay người khác, mà chai sần, gân guốc vì bao năm tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi tay ấy đã nâng niu em từ thuở lọt lòng, đã vỗ về em mỗi đêm em khóc. Tình yêu thương mẹ dành cho em thật vô điều kiện. Mẹ là người dịu dàng, nhưng cũng rất nghiêm khắc khi cần thiết. Mẹ dạy em những bài học đầu tiên về đạo đức, về cách làm người. Em nhớ mãi những đêm em bị ốm, mẹ thức trắng đêm ngồi bên giường, trán đẫm mồ hôi lo lắng cho em. Những lúc ấy, em chỉ biết nắm chặt tay mẹ và thầm hứa sẽ cố gắng thật ngoan. Mẹ vất vả với công việc ngoài xã hội, về nhà lại tất bật bếp núc, dọn dẹp. Em cảm thấy xót xa khi thấy bóng lưng mẹ gầy gò, cặm cụi dưới ánh đèn vàng mỗi tối. Mẹ ơi, có lẽ không từ ngữ nào có thể diễn tả hết công ơn và tình yêu mà mẹ đã dành cho con. Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống ban tặng cho em. Em thầm cảm ơn số phận đã cho em được làm con của mẹ. Em hứa sẽ luôn cố gắng học thật giỏi, vâng lời mẹ, để mẹ luôn vui lòng và tự hào về em. Mẹ mãi là người em yêu quý nhất trên đời.

Câu 1 :

Phở không chỉ đơn thuần là món ăn, mà còn là một phần linh hồn của ẩm thực Việt Nam, là hương vị của quê hương, đất nước trong tôi. Mỗi lần thưởng thức một bát phở, tôi như được trở về cội nguồn, cảm nhận vị ngọt thanh sâu lắng của nước dùng ninh từ xương, sự mềm dai của bánh phở, quyện cùng thịt bò tái hồng hào hay gà xé phay thơm lừng, điểm xuyết rau thơm xanh mướt, chút chanh chua cay, ớt đỏ cay nồng - tất cả tạo nên bản hòa tấu hương vị tinh tế. Đó là sự ấm áp của gánh phở vỉa hè buổi sớm, là bữa cơm gia đình sum vold, là sự khéo léo, tỉ mỉ của người Việt. Phở không chỉ nuôi dưỡng cơ thể mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, gắn kết mọi người, khiến tôi tự hào giới thiệu món ăn này với bạn bè năm châu như một nét đẹp văn hóa độc đáo, đậm đà tình người Việt.

Câu 2 :

Một sự việc mà em luôn nhớ về với những cảm xúc xao xuyến nhất, có lẽ chính là buổi tổng kết năm học lớp 5 - buổi tổng kết cuối cùng em được tham gia ở ngôi trường Tiểu học yêu dấu.

Đồ dùng học tập


Sáng hôm ấy, em thức dậy từ sớm, cẩn thận là chiếc áo trắng đồng phục thật thẳng thắn. Vừa mặc áo, thắt khăn quàng đỏ, em vừa bồi hồi kì lạ. Bởi đây có lẽ là lần cuối cùng em mặc chiếc áo này với tư cách là học sinh của trường. Xong xuôi, em xuống nhà ăn sáng, rồi đi bộ đến trường. Mọi hôm, tuy nhà cách trường không xa, nhưng em vẫn được mẹ đưa đến lớp. Riêng hôm nay, em xin phép mẹ được tự đi bộ đến trường, để có thể ngắm thật kĩ những khung cảnh quanh mình. Từng hàng cây, con đường đều quen thuộc, đến nhắm mắt lại em cũng nhẩm được. Đến trường, em gặp bạn bè, thầy cô. Ai cũng thân thương, gắn bó suốt năm năm cùng em. Bao kỉ niệm thi nhau kéo về. Ngồi dưới sân, nhìn từng gốc cây, lớp học quen thuộc, nghe thầy hiểu trưởng nói lời chia xa, mà sống mũi em bất giác cay cay. Kết thúc buổi lễ, khi mọi người dân về hết, em vẫn nán lại trường, để ngắm hết từng khung cảnh, khắc ghi vào tâm trí của mình.

Từ sau hôm ấy, tuy không còn là học sinh của trường, nhưng em vẫn luôn nhớ về trường với những kí ức tốt đẹp nhất.

Câu 1 :

Phở không chỉ đơn thuần là món ăn, mà còn là một phần linh hồn của ẩm thực Việt Nam, là hương vị của quê hương, đất nước trong tôi. Mỗi lần thưởng thức một bát phở, tôi như được trở về cội nguồn, cảm nhận vị ngọt thanh sâu lắng của nước dùng ninh từ xương, sự mềm dai của bánh phở, quyện cùng thịt bò tái hồng hào hay gà xé phay thơm lừng, điểm xuyết rau thơm xanh mướt, chút chanh chua cay, ớt đỏ cay nồng - tất cả tạo nên bản hòa tấu hương vị tinh tế. Đó là sự ấm áp của gánh phở vỉa hè buổi sớm, là bữa cơm gia đình sum vold, là sự khéo léo, tỉ mỉ của người Việt. Phở không chỉ nuôi dưỡng cơ thể mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, gắn kết mọi người, khiến tôi tự hào giới thiệu món ăn này với bạn bè năm châu như một nét đẹp văn hóa độc đáo, đậm đà tình người Việt.

Câu 2 :

Một sự việc mà em luôn nhớ về với những cảm xúc xao xuyến nhất, có lẽ chính là buổi tổng kết năm học lớp 5 - buổi tổng kết cuối cùng em được tham gia ở ngôi trường Tiểu học yêu dấu.

Đồ dùng học tập


Sáng hôm ấy, em thức dậy từ sớm, cẩn thận là chiếc áo trắng đồng phục thật thẳng thắn. Vừa mặc áo, thắt khăn quàng đỏ, em vừa bồi hồi kì lạ. Bởi đây có lẽ là lần cuối cùng em mặc chiếc áo này với tư cách là học sinh của trường. Xong xuôi, em xuống nhà ăn sáng, rồi đi bộ đến trường. Mọi hôm, tuy nhà cách trường không xa, nhưng em vẫn được mẹ đưa đến lớp. Riêng hôm nay, em xin phép mẹ được tự đi bộ đến trường, để có thể ngắm thật kĩ những khung cảnh quanh mình. Từng hàng cây, con đường đều quen thuộc, đến nhắm mắt lại em cũng nhẩm được. Đến trường, em gặp bạn bè, thầy cô. Ai cũng thân thương, gắn bó suốt năm năm cùng em. Bao kỉ niệm thi nhau kéo về. Ngồi dưới sân, nhìn từng gốc cây, lớp học quen thuộc, nghe thầy hiểu trưởng nói lời chia xa, mà sống mũi em bất giác cay cay. Kết thúc buổi lễ, khi mọi người dân về hết, em vẫn nán lại trường, để ngắm hết từng khung cảnh, khắc ghi vào tâm trí của mình.

Từ sau hôm ấy, tuy không còn là học sinh của trường, nhưng em vẫn luôn nhớ về trường với những kí ức tốt đẹp nhất.

“Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc: đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con người.

câu 1 thể loại: tùy bút Câu 2 : - “Nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội: thể hiện qua việc “ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy”, tức là chọn thời điểm ăn và chọn người bán món quà đúng mới thể hiện mình là người sành ăn. Câu 3: bptt: so sánh “ lưỡi đưa ngọt như đường ”. Tác dụng; +) :gợi hin ảnh Làm cho câu văn chở nên hay hơn +): so sánh : gợi tả được con dao dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp. +): qua đó tác giả thể hiện so sánh hình ảnh con dao làm cho câu văn giàu hình ảnh và phong phú hơn. Câu 4 :Chủ đề của văn bản trên là giá trị văn hóa ẩm thực truyền thống và ký ức tuổi thơ qua hình ảnh những gánh hàng rong quen thuộc. Câu 5: Cái tôi trữ tình trong văn bản "Hàng quà rong" thể hiện một tâm hồn tinh tế, giàu cảm xúc và hoài niệm về tuổi thơ, tình yêu quê hương, gia đình. Câu 6 :Tình yêu với quà ăn Hà Nội cho thấy món ăn quê hương không chỉ là ẩm thực mà còn là một phần của ký ức, là sợi dây vô hình gắn kết con người với quê hương. Từ những món quà giản dị, người ta tìm thấy sự hoài niệm, tình cảm và sự ấm áp, giúp nuôi dưỡng tình yêu với đất nước, dù đi đâu về đâu. Điều này chứng minh rằng, sự gắn bó với quê hương khôngchỉ là địa lý mà còn được thể hiện qua những giá trị văn hóa, tinh thần sâu sắc.