Nguyễn Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
Where is your school? How do you go to school?
My is in the city center. I go to school by bicycle
- What does your father look like?
He is tall and strong. He has short hair and a kind face.
What does your mother do?
She is a teacher
- How do you help at home?
I help my parents clean the floor and put away the groceries.
Where were you last weekend?
I was at the park with my friends
"This is my mother. She is forty years old. She is beautiful with long, black hair and a kind smile. She is a nurse. She works at a local hospital near our house. She usually goes to work by motorbike. She loves helping people and she loves her job."
"This is my mother. She is forty years old. She is beautiful with long, black hair and a kind smile. She is a nurse. She works at a local hospital near our house. She usually goes to work by motorbike. She loves helping people and she loves her job."
- What does Ryan look like?
He’s strong and big, and he has short, curly hair. - What does he do?
He is a farmer (He works on his farm and raises cows, pigs, and chickens). - How does he get to the farm from his house?
He goes along Blue road, and the farm is on the right, next to a lake. - How does he go to the farm?
He goes to the farm on foot. - Where was he yesterday?
He was at the museum with his family.
Trạng ngữ (TN): Bấy giờ (chỉ thời gian).
- Chủ ngữ (CN): những đứa trẻ trong xóm.
- Vị ngữ (VN): xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.
- Chủ ngữ (CN): Những dòng sáp nóng.
- Vị ngữ (VN): đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến.
Bộ phận đứng sau dấu hai chấm
"Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng làm sao em đếm hết công ơn người thầy..." Câu hát ấy luôn nhắc nhở tôi về truyền thống Tôn sư trọng đạo cao quý. Kỷ niệm đáng nhớ nhất với tôi chính là chuyến thăm cô giáo chủ nhiệm cũ vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm ngoái. Hôm đó, cả lớp chúng tôi hẹn nhau trước cổng trường cũ. Cảm giác hồi hộp, xao xuyến như sống lại những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường. Khi gặp cô, chúng tôi đồng thanh chào thật to. Cô vẫn vậy, vẫn nụ cười hiền hậu ấy, nhưng tôi nhận ra mái tóc cô đã điểm thêm vài sợi bạc vì bụi phấn và thời gian. Chúng tôi tặng cô những bó hoa tươi thắm nhất và cùng nhau ngồi ôn lại những kỷ niệm nghịch ngợm ngày xưa. Chứng kiến cảnh những anh chị khóa trước, dù đã thành đạt, vẫn thành kính cúi chào và gửi lời cảm ơn sâu sắc tới cô, tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Sự việc đó giúp tôi hiểu rằng: Kiến thức thầy cô truyền dạy là hành trang quý giá nhất, và lòng biết ơn chính là thước đo giá trị của mỗi con người. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với sự tận tâm của những "người chèo đò" thầm lặng.
Bằng chiếc xe đạp cũ, hằng ngày bố vẫn đưa em đến trường.
Với đôi bàn tay khéo léo, mẹ đã đan cho em một chiếc khăn len ấm áp.
không làm lại được đâu phải bảo cô xóa đi