Nguyễn Thị Ngọc Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Ngọc Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong các trò chơi dân gian ở nơi em sống em thích nhất là trò chơi đuổi bắt. Các bạn thường oẳn tù tì, người thua làm người đuổi, người thắng làm người chạy. Khi người chạy bị bắt, người bị bắt phải làm người đuổi mới để bắt các bạn khác. Em rất thích trò chơi này vì nó vừa vui, vừa rèn luyện sức khỏe và sự nhanh nhẹn.

câu trên là câu cầu khiến.

"Con ơi, con học bài đi!"

Nhà em có nuôi một con mèo. Nó có màu đen, nâu, trắng, em đặt tên cho nó là Miu. Mắt Miu tròn,to có màu xanh lá, đôi tai rất thính. Râu màu trắng, lưỡi màu hồng, mũi Miu rất tinh, người Miu béo, móng vuốt sắc nhọn, đuôi dài, Miu rất nghịch ngợm. Nhờ có con mèo ấy nhà em ít chuột hẳn đi. Em rất thích chú mèo đó, em coi nó như một người bạn thân.

em thích chi tiết cậu bé dù bị đau chân nhưng vẫn vẽ bức tranh tặng bác sĩ.

vì điều đó thể hiện tinh thần lạc quan, và nghị lực vượt qua khó khăn của cậu bé

cậu bé đã vẽ bức tranh để tặng bác sĩ ở đâu?

qua câu truyện em rút ra bài học là cậu bé có tinh thần lạc quan, yêu đời giúp cậu chiến thắng được nỗi buồn và mất mát.