Phạm Thị Phương Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Niềm tin vào bản thân và tương lai có sức mạnh vô cùng to lớn trong cuộc sống. Câu nói “cuối cùng thời điểm rực rỡ nhất của mỗi người cũng sẽ đến” nhắc nhở chúng ta rằng mỗi người đều có một hành trình riêng và một thời điểm tỏa sáng riêng. Trong thực tế, không phải ai cũng đạt được thành công ngay lập tức. Có những người phải trải qua nhiều thất bại, khó khăn và thử thách trước khi chạm tới ước mơ của mình. Nếu mất niềm tin, họ sẽ dễ dàng bỏ cuộc giữa chừng. Ngược lại, niềm tin giúp con người có thêm động lực để kiên trì, nỗ lực và không ngừng hoàn thiện bản thân. Giống như hạt giống âm thầm bén rễ dưới lòng đất trước khi vươn lên đón ánh mặt trời, con người cũng cần thời gian để tích lũy tri thức, kinh nghiệm và bản lĩnh. Tuy nhiên, niềm tin cần đi đôi với hành động và sự cố gắng không ngừng. Chỉ khi biết kiên trì theo đuổi mục tiêu, chúng ta mới có thể biến niềm tin thành hiện thực. Vì vậy, hãy luôn tin tưởng vào bản thân, bền bỉ trước khó khăn, bởi thời điểm rực rỡ nhất của mỗi người rồi cũng sẽ đến.
Câu 2
iệt Nam. Nếu Nguyễn Đình Thi cảm nhận Tổ quốc qua những mùa thu lịch sử, Nguyễn Khoa Điềm nhìn thấy Tổ quốc trong chiều sâu văn hóa dân tộc, thì Anh Ngọc trong bài thơ Tổ quốc chân trời lại thể hiện tình yêu đất nước qua hành trình khám phá, cống hiến và gắn bó suốt cuộc đời người lính. Qua đó, cảm xúc của nhân vật trữ tình hiện lên sâu sắc, chân thành với niềm tự hào, tình yêu tha thiết và khát vọng không ngừng hướng về những chân trời của Tổ quốc.
Mở đầu bài thơ là nhận thức đầy suy tư về Tổ quốc:
“Bắt đầu từ mảnh đất dưới chân anh
Tổ quốc nối với những miền xa vợi
Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy
Nên đời anh là một cuộc lên đường”
Tổ quốc không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là những vùng đất xa xôi cần được khám phá và cảm nhận. Cụm từ “phải đi tìm mới thấy” cho thấy Tổ quốc là một giá trị lớn lao, được nhận thức bằng trải nghiệm, bằng sự dấn thân và cống hiến. Từ đó, nhân vật trữ tình bộc lộ tâm thế của một người lính luôn sẵn sàng lên đường vì đất nước.
Trên hành trình ấy, cảm xúc nổi bật là niềm tự hào và xúc động trước vẻ đẹp thiêng liêng của non sông. Đứng trước vùng đất địa đầu Sa Vĩ, nhân vật trữ tình cảm nhận sâu sắc giá trị của chủ quyền dân tộc:
“Chiều Sa Vĩ sóng chồm lên cột mốc
Cái tảng đá đứng ngàn năm thách thức
Như bài thơ tứ tuyệt của cha ông…”
Hình ảnh cột mốc, tảng đá nơi biên cương gợi sự bền vững, trường tồn của đất nước. Đặc biệt, câu thơ gợi nhắc đến bài thơ thần “Nam quốc sơn hà” đã khơi dậy niềm tự hào về truyền thống đấu tranh giữ nước của dân tộc. Trước không gian mênh mông của biển trời, nhân vật trữ tình xúc động khi nâng niu từng nắm đất quê hương:
“Biển thì rộng mà nhỏ nhoi hạt cát
Hạt cát nào lay động tận hồn anh”
Tình yêu Tổ quốc được thể hiện qua những điều bình dị nhất. Một hạt cát nhỏ bé cũng đủ làm rung động tâm hồn bởi trong đó chứa đựng hình bóng quê hương, lịch sử và chủ quyền thiêng liêng của đất nước.
Cảm xúc của nhân vật trữ tình còn là niềm say mê, ngợi ca vẻ đẹp rộng lớn của Tổ quốc. Hình ảnh cánh buồm nâu, biển xanh, những cánh rừng, những con đường hiện lên vừa gần gũi vừa hùng vĩ. Đất nước được cảm nhận như một không gian bao la, giàu sức sống:
“Tổ quốc anh nối trời với biển
Giữa bao la căng một mảnh đất liền”
Cách diễn đạt giàu chất tạo hình đã làm nổi bật vị thế của đất nước giữa không gian rộng lớn. Qua đó thể hiện niềm tự hào sâu sắc của nhân vật trữ tình về Tổ quốc Việt Nam.
Đặc biệt, bài thơ còn thể hiện cảm xúc gắn bó thủy chung với lý tưởng cống hiến. Hành trình đi tìm Tổ quốc cũng chính là hành trình tuổi trẻ của người lính:
“Thế hệ anh nối nhau mải miết
Ba lô đèo tuổi trẻ ở đằng sau”
Đó là cả một thế hệ đã dành tuổi xuân cho đất nước. Dù thời gian trôi qua, “tóc đã bạc lúc nào”, nhưng trong lòng người lính vẫn không nguôi nỗi nhớ những “chân mây góc biển”. Cảm xúc ấy vừa chứa đựng niềm tự hào, vừa gợi sự xúc động về một đời người đã gắn bó với vận mệnh dân tộc.
Khổ thơ cuối là sự kết tinh cảm xúc của toàn bài:
“Cả đời anh với khẩu súng lên đường
Trái tim đập trong bão giông lửa cháy
Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy
Nên lòng anh luôn hướng tới những chân trời.”
Đó là tình yêu nước sâu nặng, là khát vọng cống hiến không ngừng nghỉ. Dù đã đi qua bao năm tháng chiến tranh và thử thách, nhân vật trữ tình vẫn giữ nguyên nhiệt huyết hướng về những chân trời mới của Tổ quốc.
Bằng giọng thơ chân thành, giàu suy tưởng cùng những hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng, Anh Ngọc đã khắc họa thành công cảm xúc của nhân vật trữ tình: yêu nước tha thiết, tự hào về non sông, gắn bó với lý tưởng cống hiến và luôn hướng tới tương lai của đất nước. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một người lính mà còn là lời nhắn gửi mỗi thế hệ hôm nay hãy biết trân trọng, gìn giữ và dựng xây Tổ quốc bằng tất cả tình yêu và trách nhiệm của mình.
Đọc văn bản:
(1) Mỗi người chúng ta đều đang bước trên hành trình tạo dựng một khu vườn cho riêng mình và tiến về phía trước. Tất cả mọi thứ đều bắt đầu từ thái độ và tâm thế của chúng ta khi khởi đầu. Để trồng một khu vườn cần nhiều thứ hơn là chỉ đất và nước. Chúng ta cần cân nhắc và lựa chọn cẩn thận xem mình sẽ trồng những loại cây nào và sẽ trồng chúng ở đâu trong khu vườn của mình. [...]
(2) Vấn đề là chúng ta đang sống trong một xã hội mà mọi người đều có thể dễ dàng nhìn thấy khu vườn của người khác. Vườn của một số người tràn ngập cỏ dại, trong khi của những người khác dường như ngay từ khi bắt đầu đã là một vườn cây ăn quả. Đôi lúc, chúng ta cảm thấy bực bội, không hiểu vì sao vườn nhà mình lại cằn cỗi như vậy, trong khi hoa ở khu vườn bên cạnh đang nở rộ. Tuy nhiên, một cái cây dù được chăm sóc tốt trong thời gian dài cũng có thể bị sét đánh trong tích tắc. Dù không ai để ý đến, nhưng bạn có thể sẽ nảy sinh ý muốn nhổ nó lên vì nó đã không đơm hoa kết trái trong một khoảng thời gian dài. Sẽ không có ai nhìn vào một khu vườn trống trơn mà có thể cất lời khen rằng “Vườn nhà bạn đẹp quá”. Mọi người sẽ chỉ chú ý khi khu vườn của chúng ta đã tích lũy đủ thời gian và thành quả. Càng muốn nhanh chóng được người đời công nhận, người làm vườn càng trở nên thiếu kiên nhẫn khi hằng ngày nhìn thấy cây cối vẫn không có gì thay đổi. Chính vì vậy mà việc làm vườn đòi hỏi sự kiên nhẫn và cả một chút may mắn.
(3) Để trở thành những người làm vườn hạnh phúc, chúng ta cần bắt chước thiên nhiên. Thiên nhiên không để ý đến ánh nhìn của người khác. Nó chỉ lặng lẽ thổi sự sống vào các tế bào của mình. Những bông hoa không ganh tị với nhau chỉ vì đối phương nở rộ. Giống như cây bằng lăng nở hoa vào mùa hè không ghen tị với cây nghinh xuân bung nở vào mùa xuân. Chỉ vì nó nở hoa vào mùa xuân không có nghĩa là cây sẽ tàn lụi trong mùa đông lạnh lẽo. Mà sự thật là cây đã bám chặt rễ dưới nền đất băng giá và kiên trì chờ mùa xuân đến. Cứ như thế, mùa đông trôi qua và cuối cùng thời điểm rực rỡ nhất của mỗi loài cũng sẽ đến.
(Trích Đúng thời điểm hoa sẽ nở, Yun Subin, NXB Dân trí, 2025, tr.9 – 10)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Theo văn bản, để trồng một khu vườn, chúng ta cần cân nhắc và lựa chọn cẩn thận những gì?
Câu 2. Chỉ ra một biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn: Những bông hoa không ganh tị với nhau chỉ vì đối phương nở rộ.
Câu 3. Phân tích hiệu quả của bằng chứng được sử dụng trong đoạn (3) văn bản.
Câu 4. Nêu mục đích người viết muốn hướng tới qua văn bản.
Câu 5. Anh/Chị có đồng tình với quan điểm: Để trở thành những người làm vườn hạnh phúc, chúng ta cần bắt chước thiên nhiên, không để ý đến ánh nhìn của người khác? Vì sao?