Nguyễn Quang Mãi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Quang Mãi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu :1Trong đoạn trích, diễn biến tâm trạng của nhân vật “tôi” (Lâm) được khắc họa tinh tế qua những quan sát và trải nghiệm khi đối mặt với sự thay đổi của quê hương và gia đình. Trước hết, Lâm cảm thấy lạc lõng và đầy bất an khi chứng kiến làng quê yêu dấu đang bị đô thị hóa, nơi tiếng còi xe, nhạc băng ầm ĩ dập tắt những lời ru bình yên thuở nhỏ. Nỗi buồn ấy sâu sắc hơn khi cậu hướng về mẹ với niềm thương cảm, xót xa trước đôi bàn tay "gầy rặt những xương" vẫn miệt mài tết chổi rơm trong ngôi nhà tĩnh lặng. Tâm trạng nhân vật chuyển biến mạnh mẽ khi dì Lam đột ngột trở về. Từ sự thảng thốt, ngỡ ngàng ban đầu trước diện mạo đầy sương gió của dì, Lâm nhanh chóng thấu hiểu và đón nhận đứa em họ bằng niềm vui sướng, trân trọng. Cậu tinh tế chọn cách im lặng, không hỏi về quá khứ để bảo vệ niềm hạnh phúc hiện tại của dì. Đặc biệt, khi chứng kiến giọt nước mắt hiếm hoi của mẹ và sự bình thản của dì Lam, tâm trạng Lâm nâng lên thành sự thấu cảm, ngưỡng mộ và tin tưởng vào ý chí can trường của con người sau giông bão. Qua dòng tâm trạng đa chiều đó, nhân vật "tôi" hiện lên là một người con, người cháu có tâm hồn nhạy cảm, sâu sắc và giàu lòng trắc ẩn.

Câu 2Đại lễ kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025) vừa qua là một cột mốc lịch sử chói lọi, khơi dậy niềm tự hào dân tộc sâu sắc trong lòng mỗi người Việt Nam. Giữa không khí hào hùng ấy, chúng ta được chứng kiến biết bao hình ảnh đẹp của những người trẻ tri ân thế hệ đi trước. Tuy nhiên, bên cạnh dòng chảy văn minh đó, những hành vi ứng xử lệch chuẩn của một bộ phận thanh niên tại các không gian lễ hội đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.

Văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải điều gì quá xa xôi, mà chính là những lời nói, hành động, cử chỉ thể hiện sự tôn trọng bản thân và cộng đồng tại không gian chung như quảng trường, công viên, hay các khu di tích lịch sử. Đối với thế hệ trẻ – những người được tiếp cận với giáo dục hiện đại, văn hóa ứng xử chính là tấm gương phản chiếu rõ nhất nhân cách và lòng tự tôn dân tộc. Xét về mặt tích cực, đại đa số thanh niên hiện nay sở hữu lối sống văn minh, năng động. Xuất hiện rất nhiều bạn trẻ khoác trên mình chiếc áo xanh tình nguyện, miệt mài hướng dẫn lối đi cho du khách, dọn dẹp rác thải sau đêm hội, hoặc lặng lẽ dâng hương tại các nghĩa trang liệt sĩ. Đó là những hình ảnh đại diện cho một thế hệ biết cống hiến và biết sẻ chia. Thế nhưng, thật đáng buồn khi những "con sâu làm rầu nồi canh" vẫn tồn tại. Trải nghiệm thực tế từ những ngày diễn ra đại lễ, không khó để bắt gặp cảnh tượng chen lấn, xô đẩy thô bạo tại các khu vực xem pháo hoa hay diễu binh. Đáng trách hơn, khi tiếng nhạc vừa dứt, các quảng trường lộng lẫy lập tức biến thành "biển rác" bởi thói quen tiện tay vứt bỏ của không ít người trẻ. Đau lòng nhất là hình ảnh một vài nhóm thanh niên ăn mặc hở hang, cười đùa, check-in vô duyên tại các địa điểm tâm linh, thiêng liêng. Nguyên nhân của những hạt san này trước hết xuất phát từ sự ích kỷ, thiếu ý thức tự giác và lối sống buông thả của một bộ phận cá nhân. Họ quên mất rằng tự do của bản thân phải nằm trong khuôn khổ tôn trọng cộng đồng. Bên cạnh đó, việc giáo dục kỹ năng ứng xử ở gia đình, nhà trường đôi khi còn nặng tính lý thuyết, chưa đi đôi với thực hành, và các chế tài xử phạt hành vi thiếu văn hóa nơi công cộng vẫn chưa đủ sức răn đe. Hậu quả của lối ứng xử kém văn minh này không chỉ làm bôi nhọ hình ảnh của chính người trẻ, gây mất mỹ quan đô thị mà còn làm rạn nứt các giá trị đạo đức truyền thống. Để thay đổi, bản thân mỗi người trẻ cần hiểu rằng văn minh bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: biết xếp hàng khi mua vé, biết giữ lại một vỏ chai nước chờ đến thùng rác, và biết nghiêng mình kính cẩn trước lịch sử. Nhà trường và xã hội cũng cần có những biện pháp tuyên truyền sáng tạo hơn, kết hợp phạt nguội nghiêm khắc để răn đe. Chiếc áo bạn mặc có thể là đồ hiệu đắt tiền, nhưng hành động bạn làm nơi công cộng mới quyết định giá trị con người bạn. Là thế hệ kế thừa nền độc lập sau 50 năm hòa bình, tuổi trẻ ngày nay hãy thể hiện lòng yêu nước bằng một lối sống văn minh, lịch sự, để mỗi không gian công cộng luôn là nơi lưu giữ những hình ảnh đẹp đẽ của một Việt Nam hiện đại

Câu :1Trong đoạn trích, diễn biến tâm trạng của nhân vật “tôi” (Lâm) được khắc họa tinh tế qua những quan sát và trải nghiệm khi đối mặt với sự thay đổi của quê hương và gia đình. Trước hết, Lâm cảm thấy lạc lõng và đầy bất an khi chứng kiến làng quê yêu dấu đang bị đô thị hóa, nơi tiếng còi xe, nhạc băng ầm ĩ dập tắt những lời ru bình yên thuở nhỏ. Nỗi buồn ấy sâu sắc hơn khi cậu hướng về mẹ với niềm thương cảm, xót xa trước đôi bàn tay "gầy rặt những xương" vẫn miệt mài tết chổi rơm trong ngôi nhà tĩnh lặng. Tâm trạng nhân vật chuyển biến mạnh mẽ khi dì Lam đột ngột trở về. Từ sự thảng thốt, ngỡ ngàng ban đầu trước diện mạo đầy sương gió của dì, Lâm nhanh chóng thấu hiểu và đón nhận đứa em họ bằng niềm vui sướng, trân trọng. Cậu tinh tế chọn cách im lặng, không hỏi về quá khứ để bảo vệ niềm hạnh phúc hiện tại của dì. Đặc biệt, khi chứng kiến giọt nước mắt hiếm hoi của mẹ và sự bình thản của dì Lam, tâm trạng Lâm nâng lên thành sự thấu cảm, ngưỡng mộ và tin tưởng vào ý chí can trường của con người sau giông bão. Qua dòng tâm trạng đa chiều đó, nhân vật "tôi" hiện lên là một người con, người cháu có tâm hồn nhạy cảm, sâu sắc và giàu lòng trắc ẩn.

Câu 2Đại lễ kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025) vừa qua là một cột mốc lịch sử chói lọi, khơi dậy niềm tự hào dân tộc sâu sắc trong lòng mỗi người Việt Nam. Giữa không khí hào hùng ấy, chúng ta được chứng kiến biết bao hình ảnh đẹp của những người trẻ tri ân thế hệ đi trước. Tuy nhiên, bên cạnh dòng chảy văn minh đó, những hành vi ứng xử lệch chuẩn của một bộ phận thanh niên tại các không gian lễ hội đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.

Văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải điều gì quá xa xôi, mà chính là những lời nói, hành động, cử chỉ thể hiện sự tôn trọng bản thân và cộng đồng tại không gian chung như quảng trường, công viên, hay các khu di tích lịch sử. Đối với thế hệ trẻ – những người được tiếp cận với giáo dục hiện đại, văn hóa ứng xử chính là tấm gương phản chiếu rõ nhất nhân cách và lòng tự tôn dân tộc. Xét về mặt tích cực, đại đa số thanh niên hiện nay sở hữu lối sống văn minh, năng động. Xuất hiện rất nhiều bạn trẻ khoác trên mình chiếc áo xanh tình nguyện, miệt mài hướng dẫn lối đi cho du khách, dọn dẹp rác thải sau đêm hội, hoặc lặng lẽ dâng hương tại các nghĩa trang liệt sĩ. Đó là những hình ảnh đại diện cho một thế hệ biết cống hiến và biết sẻ chia. Thế nhưng, thật đáng buồn khi những "con sâu làm rầu nồi canh" vẫn tồn tại. Trải nghiệm thực tế từ những ngày diễn ra đại lễ, không khó để bắt gặp cảnh tượng chen lấn, xô đẩy thô bạo tại các khu vực xem pháo hoa hay diễu binh. Đáng trách hơn, khi tiếng nhạc vừa dứt, các quảng trường lộng lẫy lập tức biến thành "biển rác" bởi thói quen tiện tay vứt bỏ của không ít người trẻ. Đau lòng nhất là hình ảnh một vài nhóm thanh niên ăn mặc hở hang, cười đùa, check-in vô duyên tại các địa điểm tâm linh, thiêng liêng. Nguyên nhân của những hạt san này trước hết xuất phát từ sự ích kỷ, thiếu ý thức tự giác và lối sống buông thả của một bộ phận cá nhân. Họ quên mất rằng tự do của bản thân phải nằm trong khuôn khổ tôn trọng cộng đồng. Bên cạnh đó, việc giáo dục kỹ năng ứng xử ở gia đình, nhà trường đôi khi còn nặng tính lý thuyết, chưa đi đôi với thực hành, và các chế tài xử phạt hành vi thiếu văn hóa nơi công cộng vẫn chưa đủ sức răn đe. Hậu quả của lối ứng xử kém văn minh này không chỉ làm bôi nhọ hình ảnh của chính người trẻ, gây mất mỹ quan đô thị mà còn làm rạn nứt các giá trị đạo đức truyền thống. Để thay đổi, bản thân mỗi người trẻ cần hiểu rằng văn minh bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: biết xếp hàng khi mua vé, biết giữ lại một vỏ chai nước chờ đến thùng rác, và biết nghiêng mình kính cẩn trước lịch sử. Nhà trường và xã hội cũng cần có những biện pháp tuyên truyền sáng tạo hơn, kết hợp phạt nguội nghiêm khắc để răn đe. Chiếc áo bạn mặc có thể là đồ hiệu đắt tiền, nhưng hành động bạn làm nơi công cộng mới quyết định giá trị con người bạn. Là thế hệ kế thừa nền độc lập sau 50 năm hòa bình, tuổi trẻ ngày nay hãy thể hiện lòng yêu nước bằng một lối sống văn minh, lịch sự, để mỗi không gian công cộng luôn là nơi lưu giữ những hình ảnh đẹp đẽ của một Việt Nam hiện đại