Nguyễn Mạnh Cường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Mạnh Cường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Mỗi người chúng ta đều sở hữu một "khu vườn" cuộc đời với những hạt giống và thời gian nảy mầm hoàn toàn khác biệt. Giữa một xã hội vận động không ngừng, áp lực từ thành công của người khác dễ khiến ta lung lay, thì niềm tin "cuối cùng thời điểm rực rỡ nhất của mỗi người cũng sẽ đến" chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Sức mạnh của niềm tin này trước hết là nguồn năng lượng xoa dịu tâm trí, giúp ta thoát khỏi cái bẫy của sự đố kị và lo âu. Nó nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống không phải là một đường chạy đua cam go mà là một hành trình vạn dặm đầy kiên nhẫn. Như cây bằng lăng không ghen tị với hoa nghinh xuân, niềm tin ấy giúp ta thấu hiểu và tôn trọng nhịp điệu sinh trưởng của chính mình. Quan trọng hơn, niềm tin không phải là sự chờ đợi thụ động, mà là động lực bền bỉ thúc đẩy ta âm thầm "cắm rễ" sâu vào lòng đất, tích lũy tri thức, trải nghiệm và bản lĩnh vượt qua những "mùa đông" lạnh giá của thử thách. Khi có niềm tin vào ngày mai tươi sáng, ta sẽ ngừng nhìn ngó xung quanh để tập trung vun vén cho giá trị cốt lõi bên trong. Hãy kiên trì bước tiếp với tâm thế bình thản và một cái đầu lạnh, bởi chỉ cần bạn không bỏ cuộc, chắc chắn vào một ngày định mệnh, bông hoa của riêng bạn sẽ bung nở rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Câu 2:
Mỗi người có một cách định nghĩa và cảm nhận riêng về Tổ quốc. Với nhà thơ Anh Ngọc trong bài thơ “Tổ quốc chân trời”, Tổ quốc không phải là một khái niệm trừu tượng, khô khan mà là một hành trình nhận thức đầy thiêng liêng, được bộc lộ qua những cung bậc cảm xúc sâu lắng, vừa hào hùng vừa thiết tha của nhân vật trữ tình.

Ngay từ những vần thơ mở đầu, nhân vật trữ tình đã định vị Tổ quốc bằng một cảm xúc vừa gần gũi, vừa bao la: “Bắt đầu từ mảnh đất dưới chân anh / Tổ quốc nối với những miền xa vợi”. Cảm xúc của “anh” dịch chuyển từ cái cụ thể, thân thuộc dưới chân mình đến cái vô tận của không gian. Chính từ sự thức nhận “Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy” đã khơi dậy trong lòng người chiến sĩ một tâm thế kiêu hãnh, biến cuộc đời thành “một cuộc lên đường” không mệt mỏi. Đó là niềm khát khao được đi, được chiêm ngưỡng và thấu thị hình hài đất nước.
Cảm xúc ấy dần trở nên thành kính và xúc động nghẹn ngào khi nhân vật trữ tình đối diện với chiều dài lịch sử và chiều rộng của không gian nơi địa đầu Sa Vĩ:

“Chiều Sa Vĩ sóng chồm lên cột mốc
Cái tảng đá đứng ngàn năm thách thức
Như bài thơ tứ tuyệt của cha ông…”

Đứng trước cột mốc biên cương, lòng “anh” trào dâng niềm tự hào tự tôn dân tộc sâu sắc. Hình ảnh tảng đá ngàn năm thách thức sóng gió được ví như bài thơ tứ tuyệt của cha ông – mà cụ thể là âm vang của bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên “Nam quốc sơn hà”. Tiếng hát nghìn xưa hòa vào tiếng sóng biển hôm nay khiến nhân vật trữ tình không khỏi run rẩy, xúc động. Hành động “vốc nắm đất anh hình dung Tổ quốc” là một biểu hiện của tình yêu thương đầy nâng niu, trân trọng. Đối diện với cái vô biên của biển trời, “anh” thấy mình nhỏ bé như hạt cát, nhưng chính “hạt cát nào lay động tận hồn anh” đã khẳng định sự gắn kết máu thịt giữa cá nhân và vận mệnh đất nước. Tổ quốc đã thấm sâu vào tâm thức, trở thành một phần linh hồn của người lính.
Theo dòng chảy của thời gian, cảm xúc của nhân vật trữ tình mở rộng thành sự tự hào về sự trường tồn của đất nước và lý tưởng dấn thân của cả một thế hệ. Tổ quốc hiện lên đẹp đẽ, thơ mộng với “cánh buồm nâu”, “sắc biển xanh” và sự hùng vĩ của “những cánh rừng đi suốt đời không hết”. Trên cái nền bao la ấy, thế hệ của “anh” đã đi qua những năm tháng thanh xuân với tinh thần phơi phới: “Ba lô đèo tuổi trẻ ở đằng sau / Chợt nhìn lên tóc đã bạc lúc nào”. Lời thơ thoáng một chút ngỡ ngàng trước quy luật thời gian, nhưng tuyệt nhiên không có sự hối tiếc. Dù mái đầu đã bạc, lòng anh vẫn vẹn nguyên sự xao xuyến khi hướng về cái gốc tinh thần của dân tộc: “Nắng Ba Đình xao xuyến sáng Tuyên ngôn”. Ánh sáng của ngày độc lập mùng 2 tháng 9 mãi là nguồn mạch sưởi ấm, dẫn đường cho lý tưởng của anh.
Khép lại tác phẩm, cảm xúc của nhân vật trữ tình lắng đọng thành một niềm tin kiên định và một tình yêu bất diệt:

“Cả đời anh với khẩu súng lên đường
Trái tim đập trong bão giông lửa cháy
Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy
Nên lòng anh luôn hướng tới những chân trời.”

Trải qua bão giông lửa cháy của chiến tranh, đi qua bao thăng trầm của cuộc đời, tình yêu Tổ quốc trong “anh” không hề nguội tắt mà ngày càng nồng nàn, bền bỉ. Điệp khúc “Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy” một lần nữa vang lên như một lời khẳng định: Tổ quốc chỉ thực sự hiện hữu trọn vẹn khi con người biết cống hiến, biết đi và hòa mình vào dáng hình xứ sở.

Bằng thể thơ tự do linh hoạt, ngôn ngữ giàu tính hình tượng và giọng điệu tâm tình, sâu lắng, Anh Ngọc đã khắc họa thành công bức chân dung tinh thần của nhân vật trữ tình. Bài thơ “Tổ quốc chân trời” không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân, mà còn là bản tình ca của một thế hệ cầm súng – những con người luôn mang trong tim một tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, rộng mở và luôn hướng về những chân trời cao đẹp của tương lai.


Câu 1:
Mỗi người chúng ta đều sở hữu một "khu vườn" cuộc đời với những hạt giống và thời gian nảy mầm hoàn toàn khác biệt. Giữa một xã hội vận động không ngừng, áp lực từ thành công của người khác dễ khiến ta lung lay, thì niềm tin "cuối cùng thời điểm rực rỡ nhất của mỗi người cũng sẽ đến" chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Sức mạnh của niềm tin này trước hết là nguồn năng lượng xoa dịu tâm trí, giúp ta thoát khỏi cái bẫy của sự đố kị và lo âu. Nó nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống không phải là một đường chạy đua cam go mà là một hành trình vạn dặm đầy kiên nhẫn. Như cây bằng lăng không ghen tị với hoa nghinh xuân, niềm tin ấy giúp ta thấu hiểu và tôn trọng nhịp điệu sinh trưởng của chính mình. Quan trọng hơn, niềm tin không phải là sự chờ đợi thụ động, mà là động lực bền bỉ thúc đẩy ta âm thầm "cắm rễ" sâu vào lòng đất, tích lũy tri thức, trải nghiệm và bản lĩnh vượt qua những "mùa đông" lạnh giá của thử thách. Khi có niềm tin vào ngày mai tươi sáng, ta sẽ ngừng nhìn ngó xung quanh để tập trung vun vén cho giá trị cốt lõi bên trong. Hãy kiên trì bước tiếp với tâm thế bình thản và một cái đầu lạnh, bởi chỉ cần bạn không bỏ cuộc, chắc chắn vào một ngày định mệnh, bông hoa của riêng bạn sẽ bung nở rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Câu 2:
Mỗi người có một cách định nghĩa và cảm nhận riêng về Tổ quốc. Với nhà thơ Anh Ngọc trong bài thơ “Tổ quốc chân trời”, Tổ quốc không phải là một khái niệm trừu tượng, khô khan mà là một hành trình nhận thức đầy thiêng liêng, được bộc lộ qua những cung bậc cảm xúc sâu lắng, vừa hào hùng vừa thiết tha của nhân vật trữ tình.

Ngay từ những vần thơ mở đầu, nhân vật trữ tình đã định vị Tổ quốc bằng một cảm xúc vừa gần gũi, vừa bao la: “Bắt đầu từ mảnh đất dưới chân anh / Tổ quốc nối với những miền xa vợi”. Cảm xúc của “anh” dịch chuyển từ cái cụ thể, thân thuộc dưới chân mình đến cái vô tận của không gian. Chính từ sự thức nhận “Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy” đã khơi dậy trong lòng người chiến sĩ một tâm thế kiêu hãnh, biến cuộc đời thành “một cuộc lên đường” không mệt mỏi. Đó là niềm khát khao được đi, được chiêm ngưỡng và thấu thị hình hài đất nước.
Cảm xúc ấy dần trở nên thành kính và xúc động nghẹn ngào khi nhân vật trữ tình đối diện với chiều dài lịch sử và chiều rộng của không gian nơi địa đầu Sa Vĩ:

“Chiều Sa Vĩ sóng chồm lên cột mốc
Cái tảng đá đứng ngàn năm thách thức
Như bài thơ tứ tuyệt của cha ông…”

Đứng trước cột mốc biên cương, lòng “anh” trào dâng niềm tự hào tự tôn dân tộc sâu sắc. Hình ảnh tảng đá ngàn năm thách thức sóng gió được ví như bài thơ tứ tuyệt của cha ông – mà cụ thể là âm vang của bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên “Nam quốc sơn hà”. Tiếng hát nghìn xưa hòa vào tiếng sóng biển hôm nay khiến nhân vật trữ tình không khỏi run rẩy, xúc động. Hành động “vốc nắm đất anh hình dung Tổ quốc” là một biểu hiện của tình yêu thương đầy nâng niu, trân trọng. Đối diện với cái vô biên của biển trời, “anh” thấy mình nhỏ bé như hạt cát, nhưng chính “hạt cát nào lay động tận hồn anh” đã khẳng định sự gắn kết máu thịt giữa cá nhân và vận mệnh đất nước. Tổ quốc đã thấm sâu vào tâm thức, trở thành một phần linh hồn của người lính.
Theo dòng chảy của thời gian, cảm xúc của nhân vật trữ tình mở rộng thành sự tự hào về sự trường tồn của đất nước và lý tưởng dấn thân của cả một thế hệ. Tổ quốc hiện lên đẹp đẽ, thơ mộng với “cánh buồm nâu”, “sắc biển xanh” và sự hùng vĩ của “những cánh rừng đi suốt đời không hết”. Trên cái nền bao la ấy, thế hệ của “anh” đã đi qua những năm tháng thanh xuân với tinh thần phơi phới: “Ba lô đèo tuổi trẻ ở đằng sau / Chợt nhìn lên tóc đã bạc lúc nào”. Lời thơ thoáng một chút ngỡ ngàng trước quy luật thời gian, nhưng tuyệt nhiên không có sự hối tiếc. Dù mái đầu đã bạc, lòng anh vẫn vẹn nguyên sự xao xuyến khi hướng về cái gốc tinh thần của dân tộc: “Nắng Ba Đình xao xuyến sáng Tuyên ngôn”. Ánh sáng của ngày độc lập mùng 2 tháng 9 mãi là nguồn mạch sưởi ấm, dẫn đường cho lý tưởng của anh.
Khép lại tác phẩm, cảm xúc của nhân vật trữ tình lắng đọng thành một niềm tin kiên định và một tình yêu bất diệt:

“Cả đời anh với khẩu súng lên đường
Trái tim đập trong bão giông lửa cháy
Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy
Nên lòng anh luôn hướng tới những chân trời.”

Trải qua bão giông lửa cháy của chiến tranh, đi qua bao thăng trầm của cuộc đời, tình yêu Tổ quốc trong “anh” không hề nguội tắt mà ngày càng nồng nàn, bền bỉ. Điệp khúc “Tổ quốc là điều phải đi tìm mới thấy” một lần nữa vang lên như một lời khẳng định: Tổ quốc chỉ thực sự hiện hữu trọn vẹn khi con người biết cống hiến, biết đi và hòa mình vào dáng hình xứ sở.

Bằng thể thơ tự do linh hoạt, ngôn ngữ giàu tính hình tượng và giọng điệu tâm tình, sâu lắng, Anh Ngọc đã khắc họa thành công bức chân dung tinh thần của nhân vật trữ tình. Bài thơ “Tổ quốc chân trời” không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân, mà còn là bản tình ca của một thế hệ cầm súng – những con người luôn mang trong tim một tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, rộng mở và luôn hướng về những chân trời cao đẹp của tương lai.


câu 1

đoạn trích được kể với ngôi thứ nhất qua lời của nhân vật tôi với các từ xưng hô như "tôi","mẹ tôi","tôi nhớ"...

câu 2

những chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê:

-người dân không còn chủ yếu làm nông mà đi "làm thợ xây" ,"làm thuê cho dự án"

-cuộc sống trở nên "bớt lam lũ và cơ cực hơn"

-nhà cửa trong làng trở nên "khang trang"

câu 3

- biện pháp tu từ nổi bật là phép đối lập:"tiều tụy đi,yếu mòn đi" với "can trường và bền bỉ".

tác dụng:

-làm nổi bật sức mạnh của con người trước nghịch cảnh

-khẳng định thời gian và khó khăn tuy khiến con người đau đớn nhưng cũng giúp họ trưởng thành ,mạnh mẽ hơn

- thể hiện suy ngẫm sâu sắc của tác giả về cuộc sống và ý chí con người

câu 4

Điểm nhìn trần thật được đặt ở nhân vật tôi là phù hợp vì:

- giúp câu chuyện trở nên chân thật,gần gũi và giàu cảm xúc

-nhân vật tôi chứng kiến trực tiếp sự thay đổi của quê hương và cuộc đời dì Lam nên lời kể có tính thuyết phục cao

-qua góc nhìn của nhân vật "tôi", vẻ đẹp chịu thương chịu khó ,sự bao dung và nghị lực của dì lam được thể hiện rõ nét

-đồng thời gửi gắm suy ngẫm của tác giả về sự thay đổi của con người và quê hương theo cách tự nhiên sâu lắng

câu5

cuộc sống ở vùng nông thôn hiện nay đang có sự thay đổi mạnh mẽ giống như quê hương của nhân vật "tôi". Nhà cửa khang trang hơn, đường sá thuận tiện hơn và đời sống người dân cũng được cải thiện. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển ấy nhiều nét đẹp bình dị của làng quê cũng dần bị mất đi. Vì vậy theo em mỗi người cần biết