Nguyễn Mạnh Khỏe
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Trong đoạn trích, tâm trạng nhân vật "tôi" diễn biến tinh tế qua cuộc gặp gỡ giữa mẹ và dì Lam. Ban đầu là sự ngỡ ngàng khi chứng kiến cảnh mẹ xúc động rơi nước mắt trước dì Lam - điều hiếm thấy bởi "tôi lớn lên chứng kiến bao nhọc nhằn trên vai mẹ mà chưa lần nào thấy mẹ khóc". Câu hỏi "Còn giờ đây? Là niềm vui đấy chứ? Sao mẹ khóc?" thể hiện sự bối rối, tò mò của "tôi" trước cảm xúc phức tạp của người lớn. Hành động "chạy đến đặt tay lên vai mẹ" cho thấy sự quan tâm, lo lắng và mong muốn sẻ chia. Khi nhìn dì Lam vẫn bình thản, "đôi mắt vẫn bình thản như thế", "tôi" lại nhớ về hình ảnh dì ngày xưa với "đôi mắt trong veo nhìn mà cứ như đang cười". Từ đó, "tôi" nhận ra sự đổi thay của thời gian đã khiến con người trở nên kiên cường, ít bộc lộ cảm xúc hơn để tự bảo vệ mình. Cuối cùng, tâm trạng "tôi" lắng lại trong niềm tin "cái tâm của dì Lam tôi đã an". Như vậy, qua diễn biến tâm trạng của "tôi", người đọc cảm nhận được tình yêu thương, sự quan sát tinh tế và những suy ngẫm sâu sắc về con người, về thời gian và sự mất mát.
Câu 2:
Ngày 30/4/2025, cả nước hướng về TP.HCM để chứng kiến lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước. Giữa biển người và cờ hoa rực rỡ, có những khoảnh khắc khiến ta tự hào đến rưng rưng, nhưng cũng có những hình ảnh khiến ta chạnh lòng: người chen lấn để quay video, rác vứt ngổn ngang sau khi lễ kết thúc, tiếng cười nói ồn ào át cả tiếng Quốc ca. Phải chăng, trong nhịp sống hối hả hôm nay, thế hệ trẻ đang vô tình đánh rơi một điều quan trọng – văn hóa ứng xử nơi công cộng.
Văn hóa ứng xử nơi công cộng là cách con người cư xử có ý thức, tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng không gian chung. Nó thể hiện qua những điều rất đời thường: xếp hàng khi mua vé, giữ im lặng trong bệnh viện, nói năng lịch sự trên xe bus, tự giác bỏ rác đúng nơi quy định. Với thế hệ trẻ, văn hóa ấy còn thể hiện qua cách họ giao tiếp trên mạng xã hội, cách họ ứng xử khi tham gia các sự kiện đông người.Không thể phủ nhận, nhiều bạn trẻ hôm nay rất văn minh. Trong mùa lễ kỷ niệm 50 năm, không ít nhóm sinh viên tình nguyện phát nước miễn phí, hướng dẫn người lớn tuổi tìm chỗ đứng, nhặt rác sau khi đám đông giải tán. Đó là những hình ảnh đẹp, cho thấy tuổi trẻ vẫn có trách nhiệm với cộng đồng.Tuy nhiên, mặt trái vẫn tồn tại. Vẫn còn cảnh xô đẩy để giành chỗ đẹp, bật loa kẹo kéo giữa nơi công cộng, livestream vô tư bất chấp sự riêng tư của người khác. Có bạn xem không gian chung như “phông nền” để thể hiện bản thân, mà quên mất xung quanh mình cũng là con người đang cần sự tôn trọng.Vì sao có sự trái ngược ấy? Một phần do ảnh hưởng của mạng xã hội – nơi giá trị “view” và “like” đôi khi lấn át giá trị “tử tế”. Một phần do giáo dục kỹ năng sống chưa đi vào thực chất, nhiều bạn giỏi kiến thức nhưng lúng túng khi ứng xử đời thường. Và cũng phải nói, người lớn chưa làm gương đủ tốt. Trẻ con học từ những gì chúng thấy, không phải từ những gì chúng được dạy.Muốn thay đổi, trước hết mỗi bạn trẻ cần tự soi lại mình. Một lời “xin lỗi”, một cái nhường đường, một hành động cúi xuống nhặt rác – nhỏ thôi nhưng tạo ra sự khác biệt lớn. Nhà trường nên đưa kỹ năng ứng xử thành môn học trải nghiệm, chứ không chỉ dạy trên sách vở. Gia đình và xã hội cũng cần khen thưởng, lan tỏa những tấm gương đẹp để tạo hiệu ứng tích cực.Văn hóa ứng xử không tự nhiên mà có. Nó là kết quả của sự rèn luyện mỗi ngày, giống như việc ta học đi, học nói. Khi mỗi người trẻ chọn cách sống tử tế, thì không cần hô khẩu hiệu, xã hội cũng tự khắc văn minh.
50 năm thống nhất đất nước là dịp để nhìn lại và tiến lên. Tiến lên không chỉ bằng đường cao tốc, nhà cao tầng, mà còn bằng cách con người đối xử với nhau. Thế hệ trẻ chúng ta có thể chưa hoàn hảo, nhưng nhất định có thể lựa chọn để tốt hơn. Bởi một dân tộc muốn lớn mạnh, trước hết phải là một dân tộc biết cư xử đẹp với nhau, ngay cả ở nơi đông người nhất.
Câu 1:
Ngôi kể được sử dụng trong đoạn trích là : ngôi kể thứ nhất
dấu hiệu :là việc sử dụng đại từ nhân xưng "tôi". Nhân vật "tôi" trực tiếp kể lại, bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ và trải nghiệm của bản thân về làng quê.
Câu 2:
các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật “tôi” sống là:
+ Cảnh vật, đường làng, nhà cửa được bê tông hóa, khang trang hơn xưa.
+Đời sống vật chất người dân nâng lên, ít còn cảnh nghèo đói, thiếu thốn.
+Nếp sống, suy nghĩ của con người cũng thay đổi theo nhịp sống hiện đại.
+Tình làng nghĩa xóm có thể bị phai nhạt trước tác động của đô thị hóa.
Câu 3:
Biện pháp: Đối lập, điệp ngữ "tháng năm", liệt kê "tiều tụy, yếu mòn" - "can trường, bền bỉ".
Tác dụng:
- Đối lập làm nổi bật hai mặt của thời gian: vừa bào mòn sức lực thể chất, vừa rèn giũa ý chí con người.
Câu 4:
Điểm nhìn ngôi thứ nhất rất phù hợp vì:
- Giúp câu chuyện chân thực, gần gũi, giàu cảm xúc chủ quan.
- Người kể vừa là nhân chứng, vừa là người trong cuộc nên những suy tư về sự đổi thay của làng quê có chiều sâu, mang tính trải nghiệm.
- Dễ dàng chuyển tải triết lí nhân sinh mà tác giả muốn gửi gắm.
Câu 5:
Cuộc sống ở nhiều vùng nông thôn hiện nay đang thay đổi mạnh mẽ, bộ mặt nông thôn ngày càng hiện đại, đời sống người dân được nâng cao. Đây là thành tựu đáng mừng của quá trình công nghiệp hóa, nông thôn mới. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng có những điều cần giữ gìn như cảnh quan thiên nhiên, tình làng nghĩa xóm, bản sắc văn hóa truyền thống. Chúng ta cần phát triển nhưng không đánh mất gốc rễ, để nông thôn vừa giàu đẹp vừa giữ được hồn cốt riêng.