Tạ Thị Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tạ Thị Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: - Ngôi kể là Ngôi thứ nhất .

Câu 2 : -Văn bản trên được viết theo phong cách ngôn ngữ Sinh hoạt (ngôn ngữ tự nhiên, gần gũi, bộc lộ suy nghĩ và cảm xúc hằng ngày của nhân vật, có xen lẫn khẩu ngữ như "chuyện lạ đời", "đừng chờ vô ích", "thằng ăn cướp").

Câu 3 : - Một đặc điểm của thể loại truyện ngắn là: + Cốt truyện đơn giản, ít sự kiện (xoay quanh sự việc anh em Hoài bắt và thả chim bồng chanh). + Tập trung khắc họa tính cách và diễn biến tâm lí của nhân vật (chủ yếu là sự thay đổi trong nhận thức và tình cảm của Hoài từ ham muốn chiếm hữu sang lòng trắc ẩn, yêu thương).

Câu 4 : - Những lời "thầm kêu" cho thấy sự thức tỉnh về lòng trắc ẩn, tình yêu thương và sự hối hận ở Hoài. Cậu bé đã: + Đồng cảm sâu sắc với nỗi vất vả của đôi chim (phải tha con đi nơi xa lạ, vất vả kiếm ăn). Nhận ra sai lầm của mình và mong muốn bù đắp, chuộc lỗi. + Thể hiện sự trưởng thành trong nhận thức: từ ý muốn bắt chim để chiếm hữu sang mong muốn bảo vệ, chăm sóc sự sống hoang dã.

Câu 5 : - Từ câu chuyện, giải pháp bảo vệ động vật hoang dã bao gồm: + Nâng cao nhận thức và giáo dục về việc bảo vệ môi trường sống và không gian riêng của chúng. Không săn bắt, bẫy bắt động vật hoang dã (chấm dứt hành vi "ăn cướp" tổ ấm của chúng). + Tạo môi trường sống an toàn và ổn định (đảm bảo môi trường tự nhiên, nơi "tôm tép nhiều" để chúng "đỡ vất vả") thay vì tìm cách nuôi nhốt. + Trách nhiệm cá nhân (mỗi người cần thay đổi hành vi, từ bỏ ý định xâm phạm tự nhiên).

Câu 1 : - Truyện được kể theo Ngôi thứ ba .

Câu 2 : - Người kể chuyện chủ yếu trần thuật theo điểm nhìn của nhân vật Việt (tập trung vào hồi ức, cảm giác, suy nghĩ và hành động của Việt khi bị thương và lạc đồng đội).

Câu 3 : - Tác dụng: Thể hiện sự quen thuộc, thân thiết của tiếng súng đối với Việt (người chiến sĩ). Gợi không khí hùng tráng, sục sôi của cuộc chiến đấu, liên tưởng đến khí thế Đồng khởi vang dội, gợi niềm vui và niềm tin chiến thắng.

Câu 4 : - Nhân vật Việt là người: Dũng cảm, kiên cường trong chiến đấu (hạ được xe bọc thép, dù bị thương nặng vẫn giữ súng, sẵn sàng nổ súng). Có tinh thần đồng đội sâu sắc (gắn bó với anh Tánh, đơn vị). Mang mối thù sâu sắc với giặc, có ý chí chiến đấu cao (quyết tâm trả thù cho ba má). Giàu cảm xúc, hồn nhiên (thổn thức nhớ má, sợ hãi bóng đêm vắng lặng, muốn níu chặt anh em mà khóc).

Câu 5. - Câu chuyện về Việt có tác động lớn: Giúp giới trẻ hiểu rõ hơn về lòng yêu nước, tinh thần chiến đấu quả cảm và sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước. Nuôi dưỡng lòng biết ơn đối với những người đã đấu tranh vì hòa bình và độc lập. Gợi lên bài học về tinh thần vượt khó, ý chí kiên cường và tình đồng chí, đồng đội trong mọi hoàn cảnh.

Câu 1 : Ngôi kể: Ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mặt).

Câu 2 : Điểm nhìn: Điểm nhìn bên trong nhân vật "cô" (Chi-hon).

Câu 3 : Biện pháp nghệ thuật: Tương phản/Đối lập.

Tác dụng : Nhấn mạnh sự đối lập giữa thành công cá nhân (triển lãm sách ở Bắc Kinh) và bi kịch gia đình (mẹ bị lạc ở Seoul), làm nổi bật sự vô tâm và nỗi ân hận của người con.

Câu 4 :

Phẩm chất của người mẹ:

- Giản dị, chất phác, hy sinh

- Yêu thương, quan tâm, tình tế

- Mạng mẽ, kiên cường

Câu 5 :

- Hối tiếc của Chi-hon: Hối tiếc vì đã gạt bỏ chiếc váy xếp nếp mẹ chọn (không nhận ra và tôn trọng mong muốn thầm kín của mẹ).

Bài làm :

Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt như một lời nói gạt đi hay sự lãng quên, có thể gây ra những tổn thương sâu sắc cho người thân. Sự vô tâm xuất phát từ việc ta quá mải mê với cuộc sống riêng, thành công cá nhân, mà quên đi nhu cầu tình cảm và sự hiện diện của những người yêu thương. Sự bận rộn không bao giờ là cái cớ để chối bỏ trách nhiệm quan tâm, bởi những khoảnh khắc mà ta lỡ thờ ơ sẽ biến thành nỗi ân hận day dứt không thể bù đắp được khi người thân không còn. Ta cần học cách trân trọng và thể hiện tình yêu thương kịp thời, trước khi sự vô tâm trở thành vết thương không thể chữa lành trong ký ức.

Câu 1 : Tự sự (kể chuyện về những kỉ niệm thời thơ ấu).

Câu 2 : Cậu bé chạy sang nhà bà để trốn những trận đòn trừng phạt của ba (vì bà là người ba phải sợ và bà luôn che chở cho cậu).

Câu 3 : Dấu ba chấm có tác dụng ngắt quãng lời nói, tạo sự ngập ngừng, kéo dài giọng điệu như muốn gợi nhớ, hồi tưởng lại khoảng thời gian đó, hoặc chuẩn bị cho sự liệt kê.

Câu 4 : Người bà là người nhân hậu, bao dung, luôn yêu thương và che chở cho cháu (trấn an cháu, giấu cháu khỏi trận đòn của ba, gãi lưng và kể chuyện dịu dàng cho cháu nghe). Bà là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cháu.

Câu 5 : Gia đình (cụ thể là ông, bà và cha, mẹ) là chốn bình yên, là điểm tựa tinh thần và là nơi che chở an toàn nhất đối với mỗi người, đặc biệt là trẻ thơ. Chính tình yêu thương, sự bao bọc vô điều kiện từ người thân (như người bà) giúp nuôi dưỡng tâm hồn, mang lại cảm giác an toàn, hạnh phúc, giúp ta vượt qua những khó khăn, lỗi lầm trong cuộc sống.