Trần Thị Thanh Nhàn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (người kể xưng “tôi”).
Câu 2.
Văn bản được viết theo phong cách ngôn ngữ nghệ thuật.
Câu 3.
Một đặc điểm của thể loại truyện ngắn thể hiện trong văn bản là:
→ Có dung lượng ngắn gọn, tập trung thể hiện một sự việc, tình huống tiêu biểu để làm nổi bật tính cách nhân vật và ý nghĩa của câu chuyện.
Câu 4.
Những lời “thầm kêu” cho thấy Hoài là người có lòng trắc ẩn, biết hối lỗi, yêu thiên nhiên và biết nhận ra sai lầm của mình. Cậu đã hiểu ra giá trị của sự sống và tình cảm gắn bó giữa đôi chim bồng chanh.
Câu 5.
Giải pháp bảo vệ động vật hoang dã: Không săn bắt, buôn bán, nuôi nhốt trái phép các loài động vật hoang dã.
Tuyên truyền, giáo dục ý thức bảo vệ môi trường và đa dạng sinh học cho mọi người.
Tham gia các hoạt động bảo tồn, trồng cây gây rừng, tạo môi trường sống an toàn cho muông thú.
Báo cho cơ quan chức năng khi phát hiện hành vi xâm hại động vật hoang dã.
Câu 1. Truyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. Người kể chuyện chủ yếu trần thuật theo điểm nhìn của nhân vật Việt.
Câu 3.
Biện pháp so sánh “Súng lớn và súng nhỏ quyện vào nhau như tiếng mõ và tiếng trống đình đánh dậy trời dậy đất hồi Đồng khởi”
→ có tác dụng: gợi không khí chiến đấu sôi nổi, hào hùng, diễn tả âm thanh chiến trận mạnh mẽ, vang dội, đồng thời khơi dậy niềm tự hào, sức mạnh quật khởi của nhân dân Nam Bộ trong kháng chiến.
Câu 4.
Qua văn bản, có thể thấy Việt là người gan dạ, kiên cường, có tinh thần chiến đấu dũng cảm, dù bị thương nặng vẫn quyết không đầu hàng, luôn hướng về đồng đội, về nhiệm vụ chiến đấu. Anh cũng là người giàu tình cảm, gắn bó với gia đình, đặc biệt là với mẹ và chị Chiến.
Câu 5.
Câu chuyện về Việt có tác động tích cực đến giới trẻ ngày nay: khơi dậy lòng yêu nước, ý chí kiên cường vượt khó, tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc và trân trọng giá trị của hòa bình; đồng thời nhắc nhở thế hệ trẻ biết biết ơn, noi gương các thế hệ cha anh đã hy sinh vì đất nước.
câu1: ngôi thứ 3
câu 2: điểm nhìn trần thuật được đặt ở người con- người trong gia đình của mẹ
câu 3: dùng biện pháp nghệ thuật tương phản ( đối lập)
tác dụng: làm nổi bật nỗi cô đơn, tủi thân của người mẹ và sự vô ơn, mải mê công việc của người con, từ đó gợi nỗi niềm xót xa, thức tỉnh tình cảm hiếu thảo trong lòng người đọc
câu 4: - tình yêu thương bao la, hi sinh thầm lặng: người mẹ luôn dành trọn vẹn tình thương cho chồng con, sẵn sàng chịu cực khổ, thiếu thốn để con cái được đầy đủ, học hành nên người
- sự tần tảo, chịu thương chịu khó: mẹ suốt đời làm việc vất vả, quên cả bản thân mình, luôn lo lắng cho gia đình, dù sức khoẻ yếu vẫn cố gắng không nghỉ ngơi
- lòng bao dung nhẫn nại: mẹ không oán trách ai, dù con cái vô tâm hay cuộc sống nhiều bất công, mẹ vẫn âm thầm chịu đựng và yêu thương vô điều kiện
- đức tính hi sinh và lòng vị tha: tình yêu thương mẹ không cần đáp lại, mẹ chỉ mong con hạnh phúc, thành công- đó là niềm vui lớn nhất đời mẹ
câu 5: Chi Hon đã hối tiếc vì trước đây cô quá bận rộn và vô tâm, không quan tâm, chăm sóc mẹ khi mẹ còn bên cạnh. Chỉ đến khi mẹ bị lạc, cô mới nhận ra mẹ đã già yếu và cô đã để lỡ quá nhiều cơ hội thể hiện tình yêu thương.
Trong cuộc sống, đôi khi con người vì mải mê với công việc và những mối quan tâm riêng mà trở nên vô tâm với người thân. Sự vô tâm ấy có thể khiến người khác tổn thương, cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi. Chỉ đến khi mất đi, ta mới nhận ra tình cảm là điều quý giá nhất mà không gì có thể bù đắp. Vì thế, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và yêu thương nhiều hơn, trước khi quá muộn.
câu 1: tự sự
câu 2: Ngạn để tránh bị ba đánh đòn vì bà là mẹ của ba nên ba rất sợ bà
câu 3: Dấu ba chấm có tác dụng biểu hiện sự ngập ngừng, e thẹn, đồng thời làm cho lời kể thêm tự nhiên, sinh động và giàu cảm xúc
câu 4: nhân vật người bà là một người hiền hậu, nhân từ và giàu tình thương, hình ảnh người bà thể hiện vẻ đẹp tình cảm gia đình truyền thống Việt Nam