Nguyễn Thị Minh Tâm
Giới thiệu về bản thân
quan điểm này nhấn mạnh rằng chữ (ngôn từ cụ thể, hình thức, âm thanh, sức gợi) là yếu tố cốt lõi, là chất liệu nền tảng tạo nên giá trị và sự độc đáo của thơ ca, chứ không chỉ là ý tưởng hay cảm xúc.
Lí lẽ: Những cơn bốc đồng, thiên phú (trời cho) thường ngắn ngủi, không bền vững. Thơ hay là kết quả của thành tâm kiên trì, đa mang đắm đuối, không phải "may rủi đơn thuần". Làm thơ không phải đánh quả (trúng số độc đắc). Dẫn chứng: Tô-xtôi chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hòa bình. Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như thầy lang bốc thuốc. Dẫn câu nói của Trang Tử: “vứt thánh bỏ trí” (để bác bỏ cách hiểu sai lệch rằng làm thơ không cần học tập, rèn luyện). Nhận xét: Các lí lẽ và dẫn chứng sắc bén, có sức thuyết phục, sử dụng so sánh và trích dẫn các danh nhân văn học để khẳng định vai trò của sự lao động nghệ thuật và công phu rèn luyện chữ nghĩa của nhà thơ
Một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy" ám chỉ người làm thơ phải miệt mài, âm thầm, kiên nhẫn làm việc (giống như người nông dân "lực điền" trên đồng ruộng), không phải là công việc dễ dàng hay ngẫu hứng. "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" nhấn mạnh việc sáng tạo ra được một tác phẩm hay, một câu chữ có giá trị là kết quả của sự tập trung cao độ, tư duy sâu sắc, và nỗ lực khổ luyện (mồ hôi tượng trưng cho công sức bỏ ra).
Tác giả có khả năng "rất ghét" hoặc "không mê" những đối tượng sau: Văn chương giả dối/Hình thức rỗng tuếch: Tác giả thường không ưa những bài thơ hay tác phẩm văn xuôi chú trọng quá mức vào kỹ thuật, niêm luật, chữ nghĩa cầu kỳ mà thiếu đi cảm xúc chân thật, ý tưởng sâu sắc. Họ ghét sự phô trương, sự làm dáng trong nghệ thuật. Danh vọng và sự công nhận hời hợt: Tác giả thường phê phán việc một nhà thơ được "bầu" (được công nhận) chỉ vì sự nổi tiếng nhất thời, sự tâng bốc của dư luận hoặc những tiêu chuẩn lỗi thời, thay vì dựa trên giá trị cốt lõi của tác phẩm. Sự dễ dãi, nông cạn trong sáng tạo: Tác giả không chấp nhận những tác phẩm được sáng tác một cách vội vàng, thiếu sự trau chuốt, thiếu chiều sâu tư tưởng và cảm xúc. 2. Ngược lại, ông "ưa" đối tượng nào? Tác giả "ưa" những đối tượng phản ánh giá trị bền vững và bản chất của nghệ thuật: "Chữ" có hồn và sức mạnh: Tác giả ưa chuộng những con chữ, lời văn có khả năng gợi cảm, lay động, cô đọng được ý nghĩa lớn – đúng như tiêu đề, "chữ" (nội dung tinh hoa) mới là thứ định đoạt danh vị của nhà thơ. Sáng tạo chân thành và độc đáo: Tác giả yêu thích những nhà thơ viết bằng tấm lòng, cảm xúc thực sự của mình, không bị gò bó bởi công thức, và có giọng điệu/cách thể hiện độc đáo, riêng biệt, không lặp lại người khác. Giá trị nhân văn và tư tưởng: Tác giả đề cao những tác phẩm không chỉ hay về mặt ngôn ngữ mà còn chứa đựng tư tưởng nhân văn, triết lý sâu sắc về cuộc đời và con người.