Dương Minh Quân
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Minh Quân
0
0
0
0
0
0
0
2025-11-09 19:06:34
- Lí lẽ:
- Làm thơ không chỉ dựa vào thiên bẩm hay cảm hứng nhất thời mà phải có học tập, rèn luyện và lao động nghiêm túc.
- “Trời cho thì trời lại lấy đi” – tài năng bẩm sinh nếu không được bồi dưỡng sẽ sớm tàn.
- Dẫn chứng:
- Nêu gương các nhà văn, nhà thơ lớn như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Gớt, Ta-go… đều lao động nghệ thuật kiên trì đến tuổi già.
- Dẫn lời Pi-cát-xô, Ét-mông Gia-bét để chứng minh làm thơ là cuộc “ứng cử” khắt khe của chữ.
- Nhận xét:
Lập luận chặt chẽ, kết hợp lí lẽ và dẫn chứng cụ thể, vừa có chiều sâu tư tưởng vừa giàu cảm xúc, cho thấy thái độ nghiêm túc, trân trọng lao động nghệ thuật và đề cao giá trị của chữ trong thơ.
2025-11-09 19:06:18
Ý kiến này ví người làm thơ như người nông dân chăm chỉ, vất vả lao động trên cánh đồng.
→ Tác giả muốn nói rằng: làm thơ là một quá trình lao động nghệ thuật nghiêm túc, công phu và bền bỉ, không phải sự ngẫu hứng hay may mắn.
Mỗi “hạt chữ” là kết quả của sự rèn luyện, tìm tòi, dày công sáng tạo và tâm huyết của người nghệ sĩ ngôn từ.
2025-11-09 17:13:28
- Tác giả rất ghét định kiến cho rằng các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.
- Ông không mê những nhà thơ thần đồng, sống chủ yếu bằng “vốn trời cho”.
- Ngược lại, ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ, nghĩa là những người lao động nghệ thuật chăm chỉ, kiên trì, nghiêm túc.