Bùi Minh Quang
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Trong cuốn Nhà giả kim, Paulo Coelho từng viết: “Bí mật của cuộc sống là ngã bảy lần và đứng dậy tám lần”. Câu nói gửi gắm bài học sâu sắc về ý chí và nghị lực của con người trước khó khăn. “Ngã” là những lần thất bại, vấp váp, đau đớn trên hành trình sống; còn “đứng dậy” là bản lĩnh vượt qua nghịch cảnh để tiếp tục bước đi. Cuộc sống không phải con đường trải hoa hồng mà luôn có thử thách, sóng gió. Người dễ dàng bỏ cuộc sẽ mãi dậm chân tại chỗ, còn người biết kiên trì sẽ trưởng thành hơn sau mỗi lần thất bại. Thực tế cho thấy nhiều người thành công từng trải qua vô số thất bại trước khi chạm đến ước mơ. Thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ là mất niềm tin vào bản thân. Tuy nhiên, đứng dậy không có nghĩa là cố chấp lặp lại sai lầm cũ, mà phải biết rút kinh nghiệm để tiến bộ. Là học sinh, mỗi khi điểm số chưa tốt hay gặp khó khăn trong học tập, chúng ta cần bình tĩnh nhìn nhận, cố gắng nhiều hơn thay vì nản chí. Câu nói của Paulo Coelho như ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, nhắc mỗi người rằng chỉ cần không bỏ cuộc, ta vẫn còn cơ hội chiến thắng.
câu 2:
Nguyễn Trãi là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất đồng thời là nhà thơ lớn của dân tộc. Bài thơ "bảo kính cảnh giới" là tiếng lòng của ông khi lui về ở ẩn, thể hiện nhân cách thanh cao cùng triết lí sống sâu sắc.
Mở đầu bài thơ, tác giả bộc lộ thái độ chán ngán chốn quan trường:
Rộng khơi ngại vượt bể triều quan,
Lui tới đòi thì miễn phận an.
Hình ảnh “bể triều quan” gợi nơi triều chính rộng lớn nhưng đầy sóng gió, hiểm nguy. Từ “ngại vượt” cho thấy tâm trạng không còn tha thiết với vòng danh lợi. Sau những biến động thời cuộc, Nguyễn Trãi chọn lối sống thuận theo thời thế, giữ lấy “phận an”, tức cuộc sống bình yên, thanh thản.
Hai câu thực khắc họa bức tranh đời sống nơi ẩn cư đầy thi vị:
Hé cửa đêm chờ hương quế lọt,
Quét hiên ngày lệ bóng hoa tan.
Chỉ bằng vài nét chấm phá, tác giả đã dựng nên không gian thanh sạch, tinh tế. Đêm khuya hé cửa đón hương quế, ban ngày quét hiên nhìn bóng hoa rơi. Những hình ảnh giàu chất thơ cho thấy tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên và biết tìm niềm vui trong cuộc sống giản dị. Đó không phải sự trốn chạy cuộc đời, mà là cách giữ gìn tâm hồn trước bụi trần thế tục.
Hai câu luận thể hiện quan niệm sống và phẩm chất cao đẹp của Nguyễn Trãi:
Đời dùng người có tài Y, Phó,
Nhà ngặt, ta bền đạo Khổng, Nhan.
Nếu đời biết trọng dụng hiền tài như Y Doãn, Phó Duyệt thì đất nước sẽ hưng thịnh. Nhưng trong hoàn cảnh “nhà ngặt”, tác giả vẫn giữ vững đạo lí của Nho gia, sống thanh liêm, trung nghĩa. Qua đó, ta thấy Nguyễn Trãi tuy lui về ở ẩn nhưng lòng vẫn đau đáu với dân, với nước.
Hai câu kết đúc kết triết lí sống:
Kham hạ hiền xưa toan lẩn được,
Ngâm câu: “danh lợi bất như nhàn”.
Tác giả chấp nhận lùi xuống để giữ khí tiết, đồng thời khẳng định: danh lợi không quý bằng sự nhàn tĩnh trong tâm hồn. Chữ “nhàn” ở đây không phải lười biếng, mà là sự tự do tinh thần của người có nhân cách.
Về nghệ thuật, bài thơ viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật chặt chẽ, ngôn ngữ hàm súc, điển cố chọn lọc, hình ảnh giàu sức gợi và giọng điệu trầm tĩnh, sâu xa.
"Bảo kính cảnh giới" cho thấy vẻ đẹp tâm hồn Nguyễn Trãi: thanh cao, cứng cỏi, yêu thiên nhiên và luôn giữ trọn đạo nghĩa. Bài thơ là viên ngọc cổ lấp lánh tư tưởng nhân sinh sâu sắc của văn học trung đại Việt Nam.
câu 1:
Trong cuốn Nhà giả kim, Paulo Coelho từng viết: “Bí mật của cuộc sống là ngã bảy lần và đứng dậy tám lần”. Câu nói gửi gắm bài học sâu sắc về ý chí và nghị lực của con người trước khó khăn. “Ngã” là những lần thất bại, vấp váp, đau đớn trên hành trình sống; còn “đứng dậy” là bản lĩnh vượt qua nghịch cảnh để tiếp tục bước đi. Cuộc sống không phải con đường trải hoa hồng mà luôn có thử thách, sóng gió. Người dễ dàng bỏ cuộc sẽ mãi dậm chân tại chỗ, còn người biết kiên trì sẽ trưởng thành hơn sau mỗi lần thất bại. Thực tế cho thấy nhiều người thành công từng trải qua vô số thất bại trước khi chạm đến ước mơ. Thất bại không đáng sợ, điều đáng sợ là mất niềm tin vào bản thân. Tuy nhiên, đứng dậy không có nghĩa là cố chấp lặp lại sai lầm cũ, mà phải biết rút kinh nghiệm để tiến bộ. Là học sinh, mỗi khi điểm số chưa tốt hay gặp khó khăn trong học tập, chúng ta cần bình tĩnh nhìn nhận, cố gắng nhiều hơn thay vì nản chí. Câu nói của Paulo Coelho như ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, nhắc mỗi người rằng chỉ cần không bỏ cuộc, ta vẫn còn cơ hội chiến thắng.
câu 2:
Nguyễn Trãi là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất đồng thời là nhà thơ lớn của dân tộc. Bài thơ "Boả kính cảnh giới" là tiếng lòng của ông khi lui về ở ẩn, thể hiện nhân cách thanh cao cùng triết lí sống sâu sắc.
Mở đầu bài thơ, tác giả bộc lộ thái độ chán ngán chốn quan trường:
Rộng khơi ngại vượt bể triều quan,
Lui tới đòi thì miễn phận an.
Hình ảnh “bể triều quan” gợi nơi triều chính rộng lớn nhưng đầy sóng gió, hiểm nguy. Từ “ngại vượt” cho thấy tâm trạng không còn tha thiết với vòng danh lợi. Sau những biến động thời cuộc, Nguyễn Trãi chọn lối sống thuận theo thời thế, giữ lấy “phận an”, tức cuộc sống bình yên, thanh thản.
Hai câu thực khắc họa bức tranh đời sống nơi ẩn cư đầy thi vị:
Hé cửa đêm chờ hương quế lọt,
Quét hiên ngày lệ bóng hoa tan.
Chỉ bằng vài nét chấm phá, tác giả đã dựng nên không gian thanh sạch, tinh tế. Đêm khuya hé cửa đón hương quế, ban ngày quét hiên nhìn bóng hoa rơi. Những hình ảnh giàu chất thơ cho thấy tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên và biết tìm niềm vui trong cuộc sống giản dị. Đó không phải sự trốn chạy cuộc đời, mà là cách giữ gìn tâm hồn trước bụi trần thế tục.
Hai câu luận thể hiện quan niệm sống và phẩm chất cao đẹp của Nguyễn Trãi:
Đời dùng người có tài Y, Phó,
Nhà ngặt, ta bền đạo Khổng, Nhan.
Nếu đời biết trọng dụng hiền tài như Y Doãn, Phó Duyệt thì đất nước sẽ hưng thịnh. Nhưng trong hoàn cảnh “nhà ngặt”, tác giả vẫn giữ vững đạo lí của Nho gia, sống thanh liêm, trung nghĩa. Qua đó, ta thấy Nguyễn Trãi tuy lui về ở ẩn nhưng lòng vẫn đau đáu với dân, với nước.
Hai câu kết đúc kết triết lí sống:
Kham hạ hiền xưa toan lẩn được,
Ngâm câu: “danh lợi bất như nhàn”.
Tác giả chấp nhận lùi xuống để giữ khí tiết, đồng thời khẳng định: danh lợi không quý bằng sự nhàn tĩnh trong tâm hồn. Chữ “nhàn” ở đây không phải lười biếng, mà là sự tự do tinh thần của người có nhân cách.
Về nghệ thuật, bài thơ viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật chặt chẽ, ngôn ngữ hàm súc, điển cố chọn lọc, hình ảnh giàu sức gợi và giọng điệu trầm tĩnh, sâu xa.
Bảo kính cảnh giới cho thấy vẻ đẹp tâm hồn Nguyễn Trãi thanh cao, cứng cỏi, yêu thiên nhiên và luôn giữ trọn đạo nghĩa. Bài thơ là viên ngọc cổ lấp lánh tư tưởng nhân sinh sâu sắc của văn học trung đại Việt Nam.
Câu 1.
Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thông tin (bản tin khoa học).
Câu 2.
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là thuyết minh (cung cấp, giới thiệu thông tin khoa học về việc phát hiện các hành tinh mới).
Câu 3.
Nhan đề “Phát hiện 4 hành tinh trong hệ sao láng giềng của Trái đất” được đặt ngắn gọn, rõ ràng, trực tiếp nêu nội dung chính của văn bản. Nhan đề cung cấp ngay thông tin nổi bật là phát hiện mới về thiên văn học, đồng thời gợi sự tò mò, thu hút người đọc vì liên quan đến “hệ sao láng giềng” gần Trái đất.
Câu 4.
Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là hình ảnh mô phỏng sao Barnard và các hành tinh của nó.
Tác dụng:
-Giúp người đọc hình dung trực quan về hệ sao Barnard và các hành tinh được nhắc đến.
-Làm cho thông tin khoa học trở nên sinh động, dễ tiếp cận hơn.
-Tăng sức hấp dẫn và độ tin cậy cho văn bản.
Câu 5.
Văn bản có tính chính xác, khách quan cao vì:
-Nêu rõ nguồn tin cụ thể: báo cáo khoa học, chuyên san The Astrophysical Journal Letters, ABC News, Đại học Chicago, báo Thanh Niên.
-Đưa ra các số liệu rõ ràng như: cách Trái đất chưa đầy 6 năm ánh sáng, 4 hành tinh, khối lượng từ 20% đến 30% so với Trái đất.
-Sử dụng lời dẫn của nhà nghiên cứu Ritvik Basant, thể hiện căn cứ khoa học rõ ràng.-Cách trình bày chủ yếu cung cấp sự kiện, không thiên về cảm xúc cá nhân.
câu 1:
Trong thời đại khoa học công nghệ phát triển mạnh mẽ, tính sáng tạo có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ hiện nay. Sáng tạo là khả năng suy nghĩ mới mẻ, tìm ra cách giải quyết khác biệt và hiệu quả trước những vấn đề của cuộc sống. Trước hết, sáng tạo giúp người trẻ thích nghi với một thế giới luôn thay đổi. Khi xã hội không ngừng vận động, những lối mòn cũ kỹ khó đáp ứng yêu cầu mới, vì vậy tư duy sáng tạo sẽ giúp con người linh hoạt hơn trong học tập và công việc. Bên cạnh đó, sáng tạo còn là chìa khóa mở ra cơ hội thành công. Nhiều bạn trẻ đã khởi nghiệp, phát minh sản phẩm hữu ích hoặc tạo ra giá trị mới cho cộng đồng nhờ dám nghĩ khác, làm khác. Không chỉ vậy, tính sáng tạo còn giúp tuổi trẻ khẳng định bản thân, nuôi dưỡng đam mê và biến những ý tưởng thành hiện thực. Tuy nhiên, sáng tạo không phải sự khác biệt vô nghĩa mà cần dựa trên tri thức, trách nhiệm và giá trị tích cực. Vì thế, mỗi người trẻ cần chủ động học hỏi, rèn luyện tư duy độc lập, dám thử thách bản thân và không sợ thất bại. Có thể nói, sáng tạo chính là đôi cánh giúp thế hệ trẻ bay xa trong tương lai.
Câu 2
Trong dòng chảy văn học đương đại, Nguyễn Ngọc Tư là cây bút để lại nhiều dấu ấn bằng những trang văn dung dị mà thấm thía về con người miền Tây Nam Bộ. Truyện ngắn Biển người mênh mông không chỉ kể câu chuyện đời riêng của những phận người nhỏ bé mà còn khắc họa vẻ đẹp con người Nam Bộ qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Qua đó, người đọc cảm nhận được những con người giàu tình nghĩa, chân chất, bao dung nhưng cũng mang nhiều nỗi đau thầm lặng.
Trước hết, nhân vật Phi gợi lên hình ảnh người Nam Bộ giàu nghị lực, chịu thương chịu khó và giàu lòng tự trọng. Phi sinh ra trong một hoàn cảnh éo le: không có cha bên cạnh, lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm, lại phải chứng kiến cái nhìn lạnh lẽo, cay nghiệt của người cha trên danh nghĩa. Cuộc đời Phi giống như chiếc xuồng nhỏ lênh đênh giữa dòng nước lớn, thiếu nơi neo đậu. Thế nhưng, Phi không gục ngã trước nghịch cảnh. Anh “hết lớp Mười, vừa học vừa tìm việc làm thêm”, tự lo cho cuộc sống của mình. Đó là biểu hiện của tinh thần tự lập, bền bỉ, rất tiêu biểu cho con người Nam Bộ vốn quen đối diện khó khăn bằng sự cứng cỏi và lặng lẽ.
Không chỉ vậy, ở Phi còn có tấm lòng nhân hậu và sự bao dung. Dù từng thiếu thốn tình thương, anh không trở nên cay độc. Anh sống lôi thôi, cô độc nhưng vẫn mở lòng với ông Sáu Đèo, lắng nghe câu chuyện đời của người hàng xóm già nua. Khi ông Sáu nhờ nuôi con bìm bịp, Phi nhận lời chân thành. Chi tiết ấy cho thấy ở Phi vẫn âm ỉ ngọn lửa tình người. Anh từng bị cuộc đời đối xử lạnh lùng nhưng vẫn chọn cách sống ấm áp. Đó là vẻ đẹp đáng quý của người Nam Bộ: sống nghĩa tình, biết sẻ chia với những phận người lênh đênh khác.
Nếu Phi đại diện cho lớp người trẻ cô đơn nhưng giàu tình cảm thì ông Sáu Đèo lại là hình ảnh đậm nét của người Nam Bộ chân chất, thủy chung và trọng nghĩa. Ông nghèo, đồ đạc chỉ gói gọn trong bốn cái thùng các tông, cuộc đời phiêu bạt nhiều nơi. Nhưng ẩn sau dáng vẻ lam lũ ấy là một trái tim son sắt. Người vợ bỏ đi đã gần bốn mươi năm, ông vẫn rong ruổi kiếm tìm. Khi được hỏi tìm để làm gì, ông đáp: “Để xin lỗi chớ làm gì bây giờ”. Câu nói mộc mạc mà lay động lòng người. Ông tìm không phải để trách móc hay níu kéo, mà chỉ để nói lời xin lỗi. Trong cái chất phác ấy là chiều sâu của tình nghĩa và lòng trân trọng với người từng gắn bó.
Ông Sáu Đèo còn mang vẻ đẹp của sự tin người, sống chân thành. Trước lúc đi tiếp hành trình tìm vợ, ông gửi con bìm bịp cho Phi và dặn “Qua tin tưởng chú em nhiều”. Giữa “biển người mênh mông”, niềm tin giản dị ấy khiến câu chuyện trở nên ấm áp. Con người Nam Bộ hiện lên qua ông là những người tuy nghèo vật chất nhưng giàu nghĩa tình, sẵn sàng trao nhau sự tin cậy chân thành.
Bằng ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, cách kể chuyện tự nhiên, gần gũi và giàu sức gợi, Nguyễn Ngọc Tư đã dựng nên hai số phận riêng mà từ đó soi chiếu vẻ đẹp chung của con người vùng sông nước. Họ có thể nghèo khó, bất hạnh, long đong, nhưng vẫn giữ được lòng tử tế, tình yêu thương và sự thủy chung son sắt.
Biển người mênh mông khép lại nhưng dư âm còn ở lại. Qua Phi và ông Sáu Đèo, ta hiểu rằng giữa dòng đời rộng lớn, điều làm con người không chìm khuất chính là nghĩa tình. Đó cũng là vẻ đẹp bền lâu của con người Nam Bộ: chân phương như đất, rộng rãi như sông và ấm áp như bếp lửa trong căn nhà nhỏ ven kênh.
Câu 1: Kiểu văn bản của ngữ liệu trên là văn bản thông tin
Câu 2:
Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi:
-Người bán và người mua đều đi bằng xuồng, ghe, len lỏi giữa hàng trăm ghe thuyền.-Người bán dùng “cây bẹo” treo trái cây, rau củ lên cao để khách nhìn thấy từ xa.
-Có ghe treo tấm lá lợp nhà để báo hiệu bán chính chiếc ghe đó.
-Các ghe bán hàng dạo dùng kèn bấm tay, kèn đạp chân để rao hàng.-Các cô gái bán đồ ăn, thức uống dùng tiếng rao ngọt ngào, lảnh lót để mời khách.
Việc sử dụng tên các địa danh như Cái Bè, Cái Răng, Phong Điền, Ngã Bảy, Ngã Năm,... có tác dụng:
-Tăng tính xác thực, cụ thể cho văn bản.
-Giúp người đọc hình dung sự phân bố rộng khắp của chợ nổi ở miền Tây.-
Góp phần giới thiệu vẻ đẹp văn hóa, du lịch của vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
Câu 4.
Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản là “cây bẹo”, tiếng kèn, cách treo hàng hóa,... có tác dụng:
-Giúp người bán truyền đạt thông tin về mặt hàng nhanh chóng, thuận tiện.
-Thu hút sự chú ý của khách từ xa giữa không gian sông nước rộng lớn.
-Tạo nên nét độc đáo riêng của chợ nổi miền Tây.
Câu 5.
Theo em, chợ nổi có vai trò rất quan trọng đối với đời sống người dân miền Tây. Đây là nơi trao đổi hàng hóa, phục vụ sinh hoạt và phát triển kinh tế của người dân vùng sông nước. Chợ nổi còn là nơi gắn kết cộng đồng, thể hiện nếp sống giản dị, thân tình của người miền Tây. Đồng thời, chợ nổi là nét văn hóa đặc sắc, góp phần thu hút khách du lịch và quảng bá hình ảnh miền Tây Nam Bộ. Vì vậy, cần giữ gìn và phát huy giá trị của chợ nổi trong đời sống hiện nay.
Trong hành trình trưởng thành, con người cần nhiều hành trang: tri thức, nghị lực, lòng nhân ái và khát vọng vươn lên. Nhưng nếu phải chọn một ngọn lửa thắp sáng con đường phía trước, đó chính là niềm tin vào bản thân. Đối với giới trẻ hiện nay, niềm tin vào bản thân không chỉ là yếu tố giúp vượt qua khó khăn mà còn là chìa khóa để khẳng định giá trị của mình trong một thế giới luôn vận động.
Niềm tin vào bản thân là sự nhận thức đúng đắn về năng lực, phẩm chất của chính mình và tin rằng bản thân có thể học hỏi, tiến bộ, vượt qua thử thách. Đó không phải sự tự cao hay ảo tưởng, mà là thái độ sống tích cực, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm. Người có niềm tin vào bản thân thường không dễ gục ngã trước thất bại, bởi họ hiểu rằng sai lầm chỉ là một chặng nhỏ trên con đường trưởng thành.
Trong xã hội hiện đại, niềm tin vào bản thân càng trở nên cần thiết với giới trẻ. Cuộc sống hôm nay mở ra rất nhiều cơ hội nhưng cũng đi kèm vô số cạnh tranh và áp lực. Nếu thiếu tự tin, người trẻ dễ hoang mang trước lựa chọn nghề nghiệp, dễ bị ảnh hưởng bởi ý kiến của người khác, thậm chí đánh mất phương hướng sống. Ngược lại, khi tin vào chính mình, họ sẽ mạnh dạn theo đuổi ước mơ, dám bước ra khỏi vùng an toàn và kiên trì trước khó khăn. Không ít bạn trẻ đã khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, chinh phục học bổng lớn, đạt thành tích cao trong học tập và sáng tạo nhờ niềm tin ấy.
Niềm tin vào bản thân còn giúp người trẻ sống độc lập và bản lĩnh hơn. Khi gặp thất bại, thay vì đổ lỗi cho hoàn cảnh, họ biết nhìn lại bản thân để sửa đổi. Khi đứng trước cám dỗ, họ đủ tỉnh táo để giữ vững giá trị của mình. Khi bị nghi ngờ, họ dùng hành động để chứng minh năng lực. Một người trẻ có niềm tin giống như con thuyền có bánh lái: dù sóng gió vẫn biết hướng đi của mình.
Tuy nhiên, thực tế hiện nay vẫn có không ít bạn trẻ thiếu niềm tin vào bản thân. Có người luôn so sánh mình với người khác rồi tự ti vì chưa giỏi bằng ai đó. Có người chỉ vì vài lần thất bại mà nghĩ mình vô dụng. Mạng xã hội đôi khi khiến nhiều bạn nhìn thấy “phiên bản lung linh” của người khác rồi nghi ngờ giá trị của chính mình. Bên cạnh đó, cũng có những người nhầm lẫn giữa tự tin và tự phụ, đánh giá quá cao bản thân, không chịu lắng nghe góp ý. Cả tự ti lẫn tự phụ đều là những chiếc gương méo mó phản chiếu sai con người thật.
Để xây dựng niềm tin vào bản thân, người trẻ cần hiểu mình, chấp nhận điểm mạnh lẫn điểm yếu của mình. Hãy bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ, hoàn thành từng việc cụ thể để tích lũy cảm giác thành công. Cần không ngừng học tập, rèn luyện kỹ năng, bởi năng lực thật là nền móng vững chắc nhất của sự tự tin. Đồng thời, hãy biết tiếp nhận thất bại như một bài học, không phải bản án. Mỗi lần đứng dậy sau vấp ngã, niềm tin sẽ lớn thêm một chút.
Là học sinh, tôi hiểu rằng niềm tin vào bản thân rất quan trọng. Tin vào mình không có nghĩa là luôn chiến thắng, mà là dám bước tiếp cả khi đang lo lắng. Tôi sẽ cố gắng học tập, rèn luyện và không ngại thử sức để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Tuổi trẻ là mùa gieo hạt của cuộc đời. Nếu trong tim có niềm tin vào bản thân, người trẻ sẽ đủ can đảm gieo xuống những ước mơ và đủ bền bỉ chờ ngày nở hoa. Không ai có thể đi thay con đường của chúng ta, vì thế hãy tin vào đôi chân mình và bước tới.
Câu 1:Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là biểu cảm
Câu 2: Hình ảnh đời mẹ được so sánh với những sự vật, hiện tượng:
-Bến vắng bên sông đón những con thuyền tránh gió; Cây âm thầm quên mình để cho quả ngọ; Trời xanh nhẫn nại sau mây; Con đường nhỏ dẫn về bao tổ ấm
Câu 3: Biện pháp tu từ được sử dụng: Câu hỏi tu từ trong câu thơ “Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây”.
-Nhấn mạnh sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ giống như cái cây dâng hết nhựa sống để nuôi quả ngọt là con cái, nhưng nhiều khi con người dễ quên công ơn sinh thành, dưỡng dục ấy. Qua đó gợi suy ngẫm về lòng biết ơn cha mẹ.
-bộc lộ tình cảm kính trọng sót thương đối với người mẹ muôn ngày chăm lo con.
- làm câu thơ thêm phần thu hút sinh động dễ dàng gợi thông điệp
Câu 4:
Hai dòng thơ thể hiện mong muốn chân thành của người con: muốn dành cho mẹ những lời yêu thương ngọt ngào, dịu dàng để an ủi, chăm sóc và làm vơi đi những nhọc nhằn của tuổi già. Đồng thời cho thấy tấm lòng hiếu thảo, biết ơn sâu sắc của người con đối với mẹ.
Câu 5:
Bài học rút ra cho bản thân:
-Phải yêu thương, kính trọng và biết ơn cha mẹ.Quan tâm, chăm sóc cha mẹ bằng hành động cụ thể khi còn có thể.
-Sống có trách nhiệm, cố gắng học tập tốt để cha mẹ vui lòng.
-Trân trọng những hi sinh thầm lặng mà cha mẹ dành cho mìn
Lí lẽ1: câu thơ là kết quả của chăm chỉ công phủ không phải may rủi
Bằn chứng Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hoà bình. Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc những vị thuốc công phạt có thể chết người.
lí lẽ 2: giá trị nhà thơ nằm ở câu từ
bằng chứng 2: Pi-cát-xô có nói một câu khá thâm thuý: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”
Lí lẽ 3 : tài trời cho nếu không rèn rũa cũng chỉ là cái lưỡi hái cùn ko gặt hái được thành công
bằng chữ 3: không ít lần Huy-gô không được tái cử vào cương vị nhà thơ qua cuộc bỏ phiếu của chữ.
Lí lẽ1: câu thơ là kết quả của chăm chỉ công phủ không phải may rủi
Bằn chứng Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hoà bình. Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc những vị thuốc công phạt có thể chết người.
lí lẽ 2: giá trị nhà thơ nằm ở câu từ
bằng chứng 2: Pi-cát-xô có nói một câu khá thâm thuý: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”
Lí lẽ 3 : tài trời cho nếu không rèn rũa cũng chỉ là cái lưỡi hái cùn ko gặt hái được thành công
bằng chữ 3: không ít lần Huy-gô không được tái cử vào cương vị nhà thơ qua cuộc bỏ phiếu của chữ.