Hứa Thanh Tùng
Giới thiệu về bản thân
Tác giả đã đưa ra những lí lẽ và dẫn chứng sau để tranh luận trong phần 2:
Lí lẽ:
Người ta hay nói về công phu của người viết tiểu thuyết nhưng lại ít nói đến công phu của nhà thơ.
Thiên hạ thường ca tụng những nhà thơ viết tức khóc trong những cơn bốc đồng, những nhà thơ thiên phú.
Dẫn chứng:
Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết "Chiến tranh và hòa bình".
Phlô-be cân nhắc từng chữ một cách tỉ mỉ.
Nhận xét:
Tác giả đã đưa ra những lí lẽ và dẫn chứng thuyết phục, cho thấy sự khác biệt trong cách nhìn nhận của xã hội về công phu sáng tác giữa nhà văn và nhà thơ.
Thông qua các ví dụ cụ thể về Tôn-xtôi và Phlô-be, tác giả đã làm nổi bật sự lao động miệt mài, nghiêm túc của người viết tiểu thuyết.
Đồng thời, tác giả cũng chỉ ra một thực trạng
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai thông qua các luận điểm sau:
Sự khác biệt giữa thơ và văn xuôi: Văn xuôi chủ yếu dựa vào "ý tại ngôn tại" (ý có sẵn, lời nói có sẵn), trong khi thơ lại dựa vào "ý tại ngôn ngoại" (ý ở ngoài lời nói), đòi hỏi sự cô đúc và đa nghĩa.
Vai trò của chữ trong thơ: Người làm thơ không phải bằng ý mà bằng chữ. Chữ trong thơ không chỉ mang nghĩa thông thường ("nghĩa tiêu dùng", "nghĩa tự vị") mà còn ở diện mạo, âm lượng, độ vang vọng và sức gợi cảm.
Sự khác nhau về "hoá trị" của chữ: Dựa trên quan điểm của Va-lê-ri, chữ trong thơ và văn xuôi tuy giống nhau về hình thức nhưng lại khác nhau về "hoá trị", tức là giá trị
ý kiến trên thể hiện quan niệm sáng tạo của nhà thơ nhà thơ được ví như người nông dân chăm chỉ miệt mài âm thầm lao động trên cánh đồng giấy để sáng tạo tác phẩm có giá trị
rất ghét những nhà thơ viết tức cảnh tức hứng
Ưa những nhà thơ có cung phu trau truốt từng con chữ