Nghiêm Thị Bích Thảo
Giới thiệu về bản thân
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Lê Đạt triển khai nhằm khẳng định vai trò quyết định của ngôn ngữ trong sáng tạo thơ ca. Theo ông, không có danh hiệu “nhà thơ suốt đời”, mà mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử” và được “chữ” – tức ngôn ngữ – công nhận. Ông dẫn lời Ét-mông Gia-bét và nhắc đến Vích-to Huy-gô để cho thấy ngay cả thiên tài cũng không phải lúc nào cũng được “chữ” bầu chọn. Qua đó, Lê Đạt đề cao lao động nghệ thuật nghiêm túc, coi thơ là kết quả của quá trình rèn chữ công phu chứ không chỉ là cảm hứng bộc phát. Quan điểm này thể hiện thái độ trân trọng ngôn ngữ và ý thức nghề nghiệp cao của người làm thơ
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Lê Đạt triển khai nhằm khẳng định vai trò quyết định của ngôn ngữ trong sáng tạo thơ ca. Theo ông, không có danh hiệu “nhà thơ suốt đời”, mà mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử” và được “chữ” – tức ngôn ngữ – công nhận. Ông dẫn lời Ét-mông Gia-bét và nhắc đến Vích-to Huy-gô để cho thấy ngay cả thiên tài cũng không phải lúc nào cũng được “chữ” bầu chọn. Qua đó, Lê Đạt đề cao lao động nghệ thuật nghiêm túc, coi thơ là kết quả của quá trình rèn chữ công phu chứ không chỉ là cảm hứng bộc phát. Quan điểm này thể hiện thái độ trân trọng ngôn ngữ và ý thức nghề nghiệp cao của người làm thơ
Câu nói “nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” của Lê Đạt là một ẩn dụ sâu sắc, thể hiện quan niệm của ông về lao động nghệ thuật nghiêm túc và bền bỉ của người làm thơ. Nhà thơ được ví như người nông dân cần cù trên “cánh đồng giấy”, phải cày xới, vun trồng từng con chữ bằng mồ hôi, tâm huyết và trí tuệ của mình. Mỗi “hạt chữ” là kết tinh của quá trình lao động sáng tạo gian khổ, chứ không phải là kết quả của những phút bốc đồng hay cảm hứng nhất thời. Qua đó, Lê Đạt khẳng định thơ ca không chỉ là thiên phú mà còn là một nghề nghiệp đòi hỏi sự rèn luyện, kiên trì và ý thức nghệ thuật cao, nơi giá trị đích thực của nhà thơ được quyết định bởi nội lực và công phu lao động với ngôn ngữ.
- Tác giả “rất ghét” cái quan niệm: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng lụi tàn và “không mê” các nhà thơ thần đồng, những người sống bằng vốn trời cho.
- Tác giả “ưa” những nhà thơ chăm chỉ làm việc trên cánh đồng giấy, tích góp từng câu chữ, hạt chữ.