Lê Hoài Mỹ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Hoài Mỹ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được tác giả Lê Đạt triển khai một cách nhất quán và sâu sắc. Nó không chỉ đơn thuần là nói về ngôn ngữ mà còn là triết lý về lao động nghệ thuật, về tài năng, về sự kiên trì và ý thức trách nhiệm của người nghệ sĩ đối với ngôn ngữ và tác phẩm của mình. Chữ nghĩa trong thơ ca là kết tinh của trí tuệ, tâm hồn và quá trình lao động sáng tạo không ngừng nghỉ, và chính điều đó làm nên giá trị, khẳng định vị thế của người làm thơ.

◦ Lí lẽ: Tác giả cho rằng những cảm xúc bộc phát thường chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Ông dùng phép so sánh và câu nói ví von để làm rõ điều này: “những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi”, “Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời” và lời dẫn của Trang Tử: “vứt thánh bỏ trí”. ◦ Dẫn chứng: Tác giả không đưa ra dẫn chứng cụ thể về nhà thơ hay tác phẩm ở luận điểm này mà dùng lập luận suy luận và so sánh để bác bỏ.

◦ Lí lẽ: Tác giả đưa ra ý kiến đối lập, đề cao sự lao động, nhọc nhằn của người làm thơ: “Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.” ◦ Dẫn chứng: Ông đưa ra những tấm gương nhà thơ nổi tiếng thế giới đã trải qua quá trình rèn luyện, lao động miệt mài để đạt đến đỉnh cao nghệ thuật, đó là Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go.


câu nói là lời ca ngợi những nhà thơ chân chính, những người dành cả tâm huyết và sức lực của mình để vun đắp cho “cánh đồng giấy”, tạo nên những “hạt chữ” quý giá, góp phần làm phong phú đời sống văn học. 

- Tác giả rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.

- Tác giả không mê những nhà thơ thần đồng.

- Ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ