Nguyễn Thị Minh Châu
Giới thiệu về bản thân
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai bằng cách phân tích hai loại "chữ" trong thơ: "nghĩa tiêu dùng" (ngôn ngữ thông thường) và "ngôn ngữ nghệ thuật" (ngôn ngữ độc đáo, mang phong cách riêng của tác giả). Để trở thành nhà thơ thực thụ, người nghệ sĩ phải vượt qua "nghĩa tiêu dùng" bằng cách lao động miệt mài, trăn trở với con chữ để tạo ra "ngôn ngữ đặc sản" độc đáo, thể hiện tiếng lòng của mình và làm phong phú cho tiếng mẹ đẻ.
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai bằng cách phân tích hai loại "chữ" trong thơ: "nghĩa tiêu dùng" (ngôn ngữ thông thường) và "ngôn ngữ nghệ thuật" (ngôn ngữ độc đáo, mang phong cách riêng của tác giả). Để trở thành nhà thơ thực thụ, người nghệ sĩ phải vượt qua "nghĩa tiêu dùng" bằng cách lao động miệt mài, trăn trở với con chữ để tạo ra "ngôn ngữ đặc sản" độc đáo, thể hiện tiếng lòng của mình và làm phong phú cho tiếng mẹ đẻ.
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai bằng cách phân tích hai loại "chữ" trong thơ: "nghĩa tiêu dùng" (ngôn ngữ thông thường) và "ngôn ngữ nghệ thuật" (ngôn ngữ độc đáo, mang phong cách riêng của tác giả). Để trở thành nhà thơ thực thụ, người nghệ sĩ phải vượt qua "nghĩa tiêu dùng" bằng cách lao động miệt mài, trăn trở với con chữ để tạo ra "ngôn ngữ đặc sản" độc đáo, thể hiện tiếng lòng của mình và làm phong phú cho tiếng mẹ đẻ.
Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai bằng cách phân tích hai loại "chữ" trong thơ: "nghĩa tiêu dùng" (ngôn ngữ thông thường) và "ngôn ngữ nghệ thuật" (ngôn ngữ độc đáo, mang phong cách riêng của tác giả). Để trở thành nhà thơ thực thụ, người nghệ sĩ phải vượt qua "nghĩa tiêu dùng" bằng cách lao động miệt mài, trăn trở với con chữ để tạo ra "ngôn ngữ đặc sản" độc đáo, thể hiện tiếng lòng của mình và làm phong phú cho tiếng mẹ đẻ.